Đi máy bay là đặc quyền cho người giàu có, nhiều tiền
Thời kỳ hoàng kim của du lịch hàng không dân dụng thế giới thường được nhắc tới là giai đoạn từ thập niên 1950 đến thập niên 1970. Vào thời điểm đó, đi máy bay được xem như một sự kiện đáng nhớ.
Hành khách thường mặc những bộ vest, váy và mũ đẹp nhất để bước lên máy bay, kỳ vọng được tận hưởng sự trang trọng và xa xỉ đặc trưng của "thời kỳ vàng son" hàng không.
Khi đó, đi máy bay vẫn là một đặc quyền dành chủ yếu cho người giàu hoặc những người đi công tác. Trong thập niên 1950 và 1960, một vé máy bay khứ hồi nội địa tại Mỹ có thể tương đương 1.000-4.000 USD hoặc hơn theo giá trị hiện nay, tùy hành trình và thời điểm.
Với nhiều người, một chuyến bay có thể là sự kiện chỉ xảy ra một lần trong đời hoặc đánh dấu một cột mốc quan trọng. Vì vậy, hành khách luôn tạo cho mình vẻ bề ngoài sang trọng nhất.
Không chỉ hành khách, các tiếp viên hàng không cũng được yêu cầu phải có diện mạo phù hợp với hình ảnh sang trọng mà các hãng hàng không muốn xây dựng.
Trong thập niên 1950 và 1960, nữ tiếp viên hàng không phải đáp ứng nhiều quy định nghiêm ngặt liên quan đến tình trạng hôn nhân, chiều cao và cân nặng. Họ thường phải độc thân, không kết hôn, tuân thủ giới hạn về thể hình và có thể phải nghỉ việc khi mới 30-35 tuổi.
Ở thời kỳ hoàng kim của máy bay phản lực, các thành viên phi hành đoàn thậm chí được xem như những biểu tượng thời trang, phản chiếu sự thanh lịch mà các hãng hàng không hướng tới.
Ngoài ra vào thời điểm đó, các hãng hàng không không được phép cạnh tranh bằng cách hạ giá vé, họ phải cạnh tranh chủ yếu bằng chất lượng dịch vụ và sự xa hoa.
Các hãng cung cấp những bữa ăn nhiều món, cocktail miễn phí, chỗ để chân rộng rãi và dịch vụ chăm sóc hành khách chu đáo.
Một trong những khác biệt lớn nhất giữa hàng không thời kỳ đó và hiện nay là việc hút thuốc trên máy bay.
Đối với hành khách giữa thế kỷ 20, hút thuốc trong khoang máy bay từng được xem như một tiện nghi bình thường, chưa bị coi là hành vi vi phạm các quy định an toàn như ngày nay.
Hành khách có thể hút thuốc lá, tẩu hoặc xì gà ngay tại chỗ ngồi. Các thành viên phi hành đoàn cũng có thể tranh thủ hút thuốc trong thời gian làm việc.
Hệ thống thông gió của máy bay thời kỳ đầu chưa có những bộ lọc tiên tiến như ngày nay. Khói thuốc có thể tiếp tục lưu thông trong khoang máy bay điều áp.
Một số bất tiện
Sự hào nhoáng của hàng không thời kỳ giữa thế kỷ 20 đi kèm không ít bất tiện.
Điểm đầu tiên là chất lượng không khí trong khoang. Khói thuốc lá có thể liên tục lưu thông trong khoang điều áp do hệ thống thông gió khi đó chưa được trang bị các bộ lọc HEPA hiện đại để loại bỏ hiệu quả các hạt khói và mùi.
Ngoài ra, trên máy bay thời điểm đó không có hệ thống giải trí cá nhân. Hành khách không có màn hình đặt phía sau ghế hay các thiết bị cá nhân để xem phim, nghe nhạc.
Trong những chuyến bay dài, họ thường đọc sách, trò chuyện, viết bưu thiếp do hãng hàng không cung cấp hoặc thưởng thức đồ uống tại khu vực phòng chờ trên máy bay.
Bên cạnh đó, hành khách phải chấp nhận trải nghiệm trên các chuyến bay chịu nhiều rung lắc. Máy bay khi đó thường bay ở độ cao thấp hơn nhiều so với máy bay phản lực hiện đại ngày nay. Vì vậy, hành khách có thể phải trải qua những chuyến bay xóc hơn và dễ gặp tình trạng nhiễu động mạnh hơn.
Có thể thấy, ngành hàng không thế giới từng trải qua giai đoạn rất khác. Đó là thời kỳ mà việc lên máy bay không đơn thuần là phương tiện di chuyển, từng được hành khách xem như một sự kiện đáng nhớ hoặc đặc biệt nhất trong cuộc đời.