Tòa tháp đôi ở New York bị tấn công ngày 11/9/2001 (Ảnh: Reuters).
“Nước Mỹ bị tấn công”
Vào sáng sớm 11/9/2001, Tổng thống Mỹ khi đó là ông George W. Bush vẫn còn thong thả chạy bộ bên trong một sân golf ở Florida trước khi tham dự một sự kiện nhằm quảng bá các chính sách giáo dục của chính quyền.
Chỉ vài giờ sau, ông nhận tin báo về cuộc tấn công tàn khốc nhất trên lãnh thổ Mỹ kể từ sự kiện Trân Châu Cảng năm 1941. Khi ấy, ông Bush mới đảm nhận chức vụ Tổng thống Mỹ chưa đầy 8 tháng, còn thiếu kinh nghiệm chiến trường.
Thảm kịch bắt đầu diễn ra khi ông Bush đến thăm một trường tiểu học ở Sarasota, Florida. Trong lúc Tổng thống gặp gỡ ban giám hiệu và học sinh, nhóm phóng viên tháp tùng ông ngồi ở trung tâm báo chí gần đó và theo dõi một buổi phát sóng truyền hình trực tiếp.
Bản tin truyền hình trực tiếp khi đó cho thấy khói bốc lên ngùn ngụt từ Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York. Một máy bay đã đâm vào một trong hai tòa tháp. Ban đầu mọi người nghĩ rằng đó chỉ là một tai nạn. Tuy nhiên, trước mắt họ, ngay sau đó máy bay thứ hai đâm tiếp vào tòa tháp còn lại.
Ông Bush khi ấy đang ở trong trường học và đọc sách cho các em nhỏ. Ống kính máy ảnh đã ghi lại ánh mắt bàng hoàng trên khuôn mặt ông khi một trợ lý Nhà Trắng bước vào lớp học và ghé tai thì thầm với ông: "Nước Mỹ đang bị tấn công”.
Các tòa tháp của Trung tâm Thương mại Thế giới đổ sập sau cú đâm của hai máy bay, khiến khoảng 3.000 người thiệt mạng.
Máy bay thứ ba đâm vào Lầu Năm Góc, làm 64 người trên máy bay và 125 người trong tòa nhà thiệt mạng.
Máy bay thứ tư lao xuống một đồng cỏ ở Shanksville, Pennsylvania, sau khi các hành khách dũng cảm chiến đấu chống lại những kẻ cướp máy bay. Tuy nhiên, toàn bộ 44 người trên khoang đều tử nạn.
Hối hả sơ tán Tổng thống
Khoảnh khắc Tổng thống Mỹ George W. Bush nhận tin báo về vụ tấn công khủng bố 11/9/2001 (Ảnh: Reuters).
Ngay khi cuộc tấn công diễn ra, lực lượng an ninh đã hối hả bảo vệ Tổng thống Bush. Ông được đưa gấp lên chuyên cơ Không lực Một để rời Florida.
Sự hoảng loạn bao trùm Washington. Những cột khói bốc lên từ Lầu Năm Góc làm dấy lên nỗi sợ hãi về các vụ đánh bom bằng xe hơi. Nhà Trắng phải sơ tán khẩn cấp, Mật vụ dặn các nhân viên nữ cởi giày cao gót để chạy cho nhanh.
Trong khi đó, ông Bush di chuyển liên tục cả ngày trên không trung khắp đất nước bằng chuyên cơ Không lực Một. Đầu tiên chuyên cơ đến căn cứ không quân Barksdale ở Louisiana và sau đó là căn cứ không quân Offutt ở Nebraska.
Sau này, ông Bush đã thúc đẩy việc cải tiến các thiết bị thông tin liên lạc trên chuyên cơ Không lực Một vì trong lúc sơ tán, ông khó duy trì liên lạc với Nhà Trắng khi đang bay qua các vùng miền đất nước.
Tại Nebraska, ông xuống một hầm ngầm để họp trực tuyến với các cố vấn an ninh quốc gia cấp cao và Phó Tổng thống Dick Cheney.
Nóng lòng trở lại Washington, ông Bush về tới Nhà Trắng vào chiều tối hôm đó. Tối cùng ngày, ông phát biểu từ Phòng Bầu dục.
"Những hình ảnh máy bay đâm vào các tòa nhà, lửa cháy ngùn ngụt, những công trình khổng lồ sụp đổ đã khiến chúng ta bàng hoàng đến mức không thể tin nổi, tràn ngập nỗi đau thương tột cùng và một sự phẫn nộ thầm lặng nhưng kiên cường", ông Bush nói.
Ngày 14/9, các phóng viên tháp tùng ông Bush đến Ground Zero, các tòa tháp vẫn đang bốc cháy. Người ta có thể ngửi thấy mùi khét nồng nặc từ cách đó hàng km.
Khi ông Bush cùng Thị trưởng New York lúc bấy giờ là ông Rudy Giuliani đi dạo quanh khu vực bị tàn phá, người ta lo ngại một số tòa nhà xung quanh có nguy cơ đổ sập do kết cấu yếu.
Một lớp tro bụi dày bao phủ khắp mọi nơi, từ vỉa hè, lòng đường cho đến trên vai những người lính cứu hỏa đã kiệt sức.
Đứng trên đống đổ nát của một chiếc xe chữa cháy, ông Bush nói với các lực lượng cứu hộ rằng Mỹ đã bước vào cuộc chiến.
"Tôi nghe thấy các bạn! Cả thế giới đều nghe thấy các bạn! Và những kẻ đã đâm sập các tòa nhà này sẽ sớm phải nghe thấy tất cả chúng ta”, ông nói qua một chiếc loa cầm tay.
Ông Bush đã dành trọn thời gian còn lại của nhiệm kỳ tổng thống để nỗ lực ngăn chặn một cuộc tấn công tương tự khác. Chính quyền của ông từng hứng chịu nhiều chỉ trích vì các biện pháp thẩm vấn hà khắc áp dụng đối với một số nghi phạm, và cuộc chiến Iraq năm 2003 của ông bị nhiều người coi là một sai lầm đắt giá.