Bỏ qua điều hướng

Hôm nay tôi quyết định dừng cuộc hôn nhân của mình

Hôm nay tôi quyết định dừng cuộc hôn nhân của mình
Nguồn ảnh: VnExpress

Mỗi lần chồng cất lời xúc phạm, tôi thấy cổ họng nghẹn đắng và như có ai bóp cổ, tôi không thể mở miệng nói ra câu gì.

Tôi muốn viết ra gì đó cho vơi đi cõi lòng, sự cô đơn, tủi thân và sự tiếc nuối cả tuổi thanh xuân của mình đã dành cho cuộc sống gia đình mà hầu như tôi chưa bao giờ cảm thấy được hạnh phúc trọn vẹn. Lúc này tôi chỉ muốn gào thét lên cho nhẹ bớt cõi lòng. Hôm nay đây, giống như kiểu giọt nước tràn ly và tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng và không còn thấy sự níu kéo bản thân vì lý do mong muốn cho các con có một gia đình trọn vẹn. Tôi đặt bút ngồi phân tích cái được và cái mất của sự tồn tại một gia đình trọn vẹn hay là một gia đình thiếu sót. Tôi hỏi con gái nhỏ, nếu chúng tôi chia tay, con muốn theo ai. Con gái tôi ngần ngừ rồi đáp con đi với mẹ. Lúc ấy tôi thấy thương con vô cùng. Con đang nằm với tôi bảo con đi lấy cái gối ôm, tôi thấy ân hận vì sự bức xúc của mình làm tâm hồn con tổn thương. Con đi lấy gối mãi không vào chỗ tôi, lúc ấy tôi sợ con trốn vào đâu khóc nhưng rất may con vẫn thể hiện ra bên ngoài còn vui vẻ và không thấy sao.

Tôi thấy sao cuộc sống lại bất công với mình như vậy, lấy được người chồng học hành đàng hoàng tử tế mà cư xử không bằng một người lao động chân tay. Nhân cách, tính cách con người nhiều khi không phải do học vấn mà do tâm hồn của mỗi người khác nhau, nhận thức về nhân sinh quan và cuộc sống khác nhau. Tôi cứ nghĩ mãi, có khi nào tôi quá nhún nhường thành ra bị lép vế trong cuộc sống gia đình? Tôi không hiểu tại sao mỗi lần chồng cất lời xúc phạm, tôi thấy cổ họng nghẹn đắng và như có ai bóp cổ, tôi không thể mở miệng nói ra câu gì. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ thấy cách duy nhất của mình là vào nhà vệ sinh để nước mắt rơi và hít một hơi thật sâu rồi cho mọi thứ lại trở lại bình thường.

Minh họa: AI

Minh họa: AI

Gần 20 năm, tôi cứ nuốt nước mắt vào trong như vậy để đến ngày hôm nay tôi cảm giác tâm trạng của mình chỉ muốn gào thét giữa không trung cho thật to để xả hết những giọt nước mặt của gần 20 năm chảy vào trong. Hôm nay tôi quyết định dừng cuộc hôn nhân của mình tại đây, có quá nhiều tổn thương trong lòng. Tôi thương con gái, con nói với tôi: tại sao con sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc và con chỉ ước ao được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc như các bạn con. Tôi lặng người, không thể nói được câu gì với con, vì con nói đúng quá và vì bấy lâu nay tôi né tránh không dám nghĩ mình đang sống trong một gia đình không hạnh phúc. Tôi thương các con tôi, thương bản thân, cứ thế này tôi cũng héo hon. Cứ thế này vết thương trong lòng các con tôi sẽ ngày càng hằn sâu hơn. Tôi phải làm gì đây? Chả còn gì níu kéo nữa. Hãy cho tôi lời khuyên.

Đà Lạt chiều mưa buồn như chính nỗi buồn da diết trong tôi.

Bích Thủy

Theo thông tin mới nhất từ VnExpress, bài viết về "Hôm nay tôi quyết định dừng cuộc..." đang nhận được sự quan tâm lớn từ độc giả. Bản tin phác họa rõ nét bối cảnh mỗi lần chồng cất lời xúc, giúp bạn đọc nắm bắt trọn vẹn bản chất sự việc một cách sinh động. Sự việc đang nhận được sự quan tâm sâu rộng từ cộng đồng với nhiều ý kiến thảo luận sôi nổi.