Thập niên vừa qua đánh dấu sự phát triển mạnh mẽ của hệ thống thông tin toàn cầu, đặc biệt là internet. Ngày nay chúng ta có thể khai thác thông tin không chỉ qua máy tính mà còn từ các thiết bị cầm tay như điện thoại thông minh, máy tính bảng. Thế nhưng, trên thực tế vẫn có bình quân 7/10 người chư...
Thập niên vừa qua đánh dấu sự phát triển mạnh mẽ của hệ thống thông tin toàn cầu, đặc biệt là internet. Ngày nay chúng ta có thể khai thác thông tin không chỉ qua máy tính mà còn từ các thiết bị cầm tay như điện thoại thông minh, máy tính bảng.
Thế nhưng, trên thực tế vẫn có bình quân 7/10 người chưa có điều kiện truy cập internet. Như vậy số lượng người còn bị hạn chế tìm hiểu thông tin lên đến 5 tỉ trên toàn cầu.
Để giải quyết vấn đề này, người sáng lập Tổ chức Kosta Grammatis muốn mua một vệ tinh truyền thông TerreStar-1 từ hãng TerreStar. Nỗ lực này được tiến hành bằng 3 bước: Đầu tiên là thu thập 150.000 USD cho kế hoạch tài chính, gửi giá mời thầu vệ tinh, thuê kỹ sư. Giai đoạn hai sẽ gửi giá thầu chính thức, phát triển modem mã nguồn mở có khe cắm quỹ đạo. Giai đoạn ba sẽ di chuyển vệ tinh đến quỹ đạo mới với các nước đối tác triển khai dịch vụ.
Con số 150.000 USD chỉ là khoản tiền ban đầu để khởi động dự án, chi phí cuối cùng có thể sẽ cao hơn nhiều. Ví dụ như vệ tinh có tên gọi Iridium được bán gần đây với giá 23 triệu USD. Khi các nhóm từ thiện có thể tăng ngân quỹ cần thiết, có kế hoạch bảo hiểm bằng cách dùng nguồn tiền từ các công ty viễn thông để mua và bán lại băng thông tốc độ cao thì internet sẽ là dịch vụ miễn phí cho tất cả mọi người. (Theo Discovery)
Trong thập niên vừa qua, hệ thống thông tin toàn cầu phát triển mạnh mẽ, đưa Internet từ công cụ chuyên biệt trở thành một phần quen thuộc trong đời sống hiện đại. Người dùng ngày nay không chỉ tìm kiếm thông tin bằng máy tính để bàn, mà còn truy cập mạng qua điện thoại thông minh và máy tính bảng nhỏ gọn. Sự thay đổi ấy tạo cảm giác Internet đã hiện diện khắp nơi, dù thực tế cơ hội tiếp cận vẫn phân bổ rất không đồng đều giữa các khu vực và cộng đồng.
Theo số liệu được bài viết đề cập, bình quân bảy trong mười người trên thế giới vẫn chưa có điều kiện truy cập Internet đầy đủ. Tỷ lệ này tương đương khoảng năm tỉ người còn bị hạn chế khả năng tìm hiểu thông tin, kết nối với người khác hoặc tiếp cận những dịch vụ trực tuyến. Khoảng cách khổng lồ ấy cho thấy Internet chưa thực sự là nguồn tài nguyên chung, dù mạng lưới toàn cầu tiếp tục mở rộng với tốc độ nhanh.
Từ thực tế đó, Kosta Grammatis, người sáng lập một tổ chức mang tên mình, đưa ra ý tưởng mở rộng quyền truy cập Internet cho mọi người. Kế hoạch của ông tập trung vào việc mua một vệ tinh truyền thông TerreStar-1 từ hãng TerreStar, sau đó khai thác nó nhằm cung cấp kết nối rộng rãi hơn. Đây là tham vọng lớn, bởi một vệ tinh viễn thông không chỉ cần được mua lại, mà còn phải vận hành, điều chỉnh quỹ đạo và phối hợp với nhiều đối tác.
Kosta Grammatis dự kiến triển khai kế hoạch theo ba bước, bắt đầu bằng việc xây dựng nguồn tài chính và chuẩn bị nhân lực kỹ thuật. Giai đoạn đầu yêu cầu thu thập 150.000 USD, gửi giá mời thầu vệ tinh, đồng thời thuê các kỹ sư có khả năng xử lý những vấn đề phức tạp liên quan. Khoản tiền này được xem là vốn khởi động, giúp dự án chuyển từ ý tưởng trên giấy sang quá trình chuẩn bị cụ thể và có thể kiểm chứng.
Sau khi hoàn tất bước chuẩn bị, giai đoạn hai sẽ gửi giá thầu chính thức cho vệ tinh TerreStar-1 theo kế hoạch của tổ chức. Song song với hoạt động đấu thầu, nhóm dự án muốn phát triển một modem mã nguồn mở có khe cắm quỹ đạo, nhằm hỗ trợ việc tiếp nhận và phân phối tín hiệu. Cách tiếp cận mã nguồn mở được kỳ vọng tạo điều kiện cho nhiều bên tham gia phát triển thiết bị, thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào một nhà cung cấp duy nhất.
Giai đoạn ba tập trung vào việc di chuyển vệ tinh đến quỹ đạo mới, công việc đòi hỏi kỹ thuật chính xác cùng sự phối hợp chặt chẽ giữa nhiều lực lượng. Sau đó, các nước đối tác sẽ tham gia triển khai dịch vụ, biến năng lực truyền thông từ vệ tinh thành hệ thống phục vụ người dùng thực tế. Thành công của bước này phụ thuộc vào cả công nghệ, nguồn lực tài chính, quy định liên quan và khả năng hợp tác giữa những quốc gia tham gia.
Dù con số 150.000 USD thường được nhắc đến như mục tiêu ban đầu, khoản tiền đó chỉ đủ khởi động dự án chứ chưa phản ánh tổng chi phí cuối cùng. Bài viết lưu ý rằng ngân sách thực tế có thể cao hơn rất nhiều, bởi việc sở hữu và vận hành vệ tinh đòi hỏi các khoản đầu tư lớn trong thời gian dài. Một ví dụ được đưa ra là vệ tinh Iridium từng được bán gần đây với mức giá khoảng 23 triệu USD, cao hơn nhiều lần số tiền khởi động nói trên.
Khi các nhóm từ thiện có thể tăng ngân quỹ đến mức cần thiết, dự án còn tính đến phương án bảo hiểm tài chính thông qua những công ty viễn thông. Các công ty này có thể dùng nguồn tiền của mình để mua và bán lại băng thông tốc độ cao, qua đó hỗ trợ chi phí duy trì hoạt động của vệ tinh. Nếu mô hình ấy đạt kết quả như kỳ vọng, Internet có thể trở thành dịch vụ miễn phí cho tất cả mọi người, mở rộng cơ hội tiếp cận thông tin trên quy mô toàn cầu.