Những đợt mở bán gần đây phần nào cho thấy sức nóng của cuộc đua này. Concert Mắt nhắm mắt mở của HIEUTHUHAI bán hết vé presale sau 4 phút và vé general trong chưa đầy một giờ. Hệ thống Ticketbox ghi nhận hơn 165.000 tài khoản truy cập, trong đó hơn 47.000 tài khoản cùng lúc ở phòng chờ ảo.
Đến tháng 8.2026, Anh trai vượt ngàn chông gai 2026 bán hết 25.000 vé mở bán sớm cho hai đêm concert sau 18 phút, với hơn 15.000 lượt truy cập, xếp hàng cùng lúc.
Trong những cuộc cạnh tranh tính bằng phút như vậy, không ít người trẻ tìm mọi cách để tăng cơ hội có vé.


Trước ngày mở bán vé concert, Hương Giang chuẩn bị lễ kèm theo "seatmap" (sơ đồ chỗ ngồi) để thắp hương cầu may
ẢNH: NVCC
Từ "chọn vé" đến "có vé trước đã"
Nguyễn Vũ Nhật Lam (25 tuổi, làm công việc vận hành lớp học tại Hà Nội) vẫn nhớ lần săn vé concert của thần tượng tại Bangkok (Thái Lan) năm 2024.
Dù có membership với nhiều đặc quyền, Lam vẫn phải chờ gần 2 giờ mới vào được hệ thống. Khi đến lượt, hạng vé cô mong muốn đã hết.
"Lúc đó mình khá hoảng và chỉ có một suy nghĩ là phải thao tác thật nhanh để có vé, còn vị trí nào cũng không quan trọng", Lam kể.
Từ chỗ đã xác định hạng vé mong muốn, Lam chuyển sang tâm lý "có vé trước, chọn sau".
Thu Hường (21 tuổi, sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền) lại tăng cơ hội bằng cách huy động thêm người cùng săn vé.
"Có nhiều người cùng săn thì ít nhất mình sẽ có cảm giác tỷ lệ thành công sẽ cao hơn", Hường nói.
Với Hường, việc mua một tấm vé vì thế không còn là thao tác của một người. Bạn bè có thể cùng đăng nhập, xếp hàng và chờ xem ai vào được hệ thống trước.
Đỗ Thị Hà Phương (23 tuổi, sống và làm việc tại TP.HCM) chọn cách chi thêm tiền. Phương từng thuê dịch vụ săn vé với mức phí 800.000 - 2,5 triệu đồng/lần, chưa gồm tiền vé. Có concert, cô chi gần 6 triệu đồng để thuê 2 - 3 bên cùng săn.
Dù vậy, số tiền bỏ thêm không đồng nghĩa chắc chắn có vé. Phương xem đó là chi phí để tăng cơ hội. Cảm giác sốt ruột càng lớn khi cô thấy những người khác liên tục thông báo đã mua được vé trong lúc mình vẫn chờ kết quả.
Còn Trần Thị Hương Giang (25 tuổi, sống và làm việc tại Bắc Ninh) ngoài chuẩn bị thiết bị, canh giờ và thuê dịch vụ khi cần còn có một cách riêng để giải tỏa tâm lý: thắp hương cầu may trước giờ mở bán.
Trước ngày săn vé, Giang chuẩn bị lễ cùng "seatmap" - sơ đồ chỗ ngồi của concert - để cầu may. Với cô, "nghi thức" này giúp bản thân cảm thấy yên tâm hơn trước một cuộc săn mà kết quả khó đoán định.
Từ huy động bạn bè, bỏ thêm tiền thuê người săn đến tìm kiếm một chút "may mắn", những cách thức khác nhau đều hướng tới một mục tiêu: tăng cơ hội sở hữu tấm vé khi số người cùng muốn mua quá lớn.

Nhiều hạng vé nhanh chóng sold out (bán hết) chỉ trong thời gian ngắn khiến người mua phải quyết định nhanh để có được 1 trong số những hạng vé còn lại
ẢNH: UYÊN LÊ
Vì sao càng khó mua, càng muốn có
Theo Th.S tâm lý Nguyễn Thị Hải Yến, điểm chung trong những cách săn vé trên là người hâm mộ đang cố gia tăng cơ hội trong một tình huống nhiều bất định.
Khi lượng vé có hạn trong khi nhu cầu lớn, tâm lý khan hiếm có thể khiến giá trị cảm nhận của tấm vé tăng lên, đồng thời tạo cảm giác cấp bách. Người mua dễ chuyển từ việc cân nhắc "tấm vé nào phù hợp" sang "làm sao có vé trước", từ đó có thể chấp nhận đổi hạng vé hoặc chi thêm tiền.
"Cạnh tranh càng cao đôi khi càng làm tăng quyết tâm sở hữu vé. Con người có xu hướng đánh giá cao hơn những thứ khó đạt được. Khi một tấm vé trở thành thứ phải cạnh tranh mới có được, nó không còn đơn thuần là một sản phẩm giải trí mà dễ mang thêm giá trị của sự khan hiếm và cảm giác chinh phục", bà Yến phân tích.
Không chỉ sự khan hiếm, môi trường xung quanh cũng có thể làm cuộc săn thêm căng thẳng.
Theo bà Yến, khi liên tục thấy bạn bè và cộng đồng chia sẻ về concert, người hâm mộ dễ xuất hiện cảm giác mình cũng cần tham gia để không bị bỏ lại. FOMO - nỗi sợ bỏ lỡ - từ đó có thể được khuếch đại, thúc đẩy họ tìm thêm cách để sở hữu vé.
Tuy nhiên, theo bà Yến, FOMO trong trường hợp này không hoàn toàn tiêu cực. Sự mong chờ một concert có thể đem lại niềm vui, động lực và cảm giác kết nối nếu người trẻ vẫn kiểm soát được tài chính, thời gian và những ưu tiên khác.
"Ranh giới giữa hào hứng và lệ thuộc nằm ở khả năng tự chủ. Khi người trẻ vẫn cân nhắc được tài chính, thời gian, công việc và các ưu tiên khác, đồng thời chấp nhận việc không có vé nếu vượt quá giới hạn thì việc săn vé vẫn là một trải nghiệm giải trí", bà Yến nhận định.
Ngược lại, khi tâm lý "muốn đi" chuyển thành "phải có bằng được", người mua có thể tiếp tục bỏ thêm tiền, thời gian và công sức dù đã vượt dự tính ban đầu.
Khi ấy, "cuộc săn" không còn chỉ đặt ra câu chuyện ai nhanh hơn để sở hữu một tấm vé, mà còn là giới hạn mỗi người đặt ra cho chính mình trước một trải nghiệm giải trí.