Khoai Lang Thang, 35 tuổi, là đại sứ chiến dịch Sống rực rỡ tại Vietnam iContent 2026. Anh sẽ tham gia các hoạt động truyền thông, sự kiện và cuộc thi cùng chủ đề. Dịp này, Khoai Lang Thang trả lời phỏng vấn về trải nghiệm gần một thập niên rong ruổi trên mọi nẻo đường.
Khoai Lang Thang làm đại sứ chiến dịch 'Sống rực rỡ'
Khoai Lang Thang nói về chặng đường 10 năm làm nhà sáng tạo nội dung. Video: Khánh Linh - Trung Kiên
- Khi quyết định bỏ nghề kỹ sư xây dựng để làm nghề sáng tạo nội dung, anh được truyền nguồn cảm hứng từ đâu?
- Tôi bắt đầu công việc sáng tạo nội dung khoảng đầu năm 2017, lúc mạng xã hội và YouTube tại Việt Nam mới ở giai đoạn sơ khai. Nhiều người theo công việc này chủ yếu vì đam mê chứ chưa xem là nghề thực sự. Dịp Tết năm đó, khi đang nằm võng ở nhà, tôi đọc được bài báo về YouTube cho phép bật kiếm tiền tại Việt Nam. Thông tin này đã thắp lên ý tưởng kết hợp niềm đam mê du lịch, khám phá văn hóa với cơ hội tạo thu nhập.
Tôi không lấy cảm hứng từ riêng một cá nhân cụ thể nào mà học hỏi từ cộng đồng sáng tạo nội dung thời kỳ đó. Việc mạng xã hội tạo điều kiện để người làm nội dung tự do sáng tạo và tiếp cận khán giả hoàn toàn miễn phí chính là cơ duyên và may mắn lớn nhất giúp tôi đến gần hơn với những người bạn đồng hành sau màn hình.
Tôi may mắn khi dám lựa chọn con đường mới, lúc trong tay chưa có gì. Chuyên ngành kỹ sư cũng cho tôi nền tảng tư duy logic, giúp tôi tiếp cận kỹ thuật, máy móc, phần mềm dựng phim nhanh chóng và dễ dàng. Những trải nghiệm đó đều góp phần tạo nên một Khoai Lang Thang của ngày hôm nay.
Khoai Lang Thang, tên thật là Đinh Võ Hoài Phương, sẽ đồng hành lan tỏa thông điệp của chương trình "Sống rực rỡ", và tham gia Hội đồng giám khảo chung kết. Ảnh: Lý Bảo Quyên
- Từ một cậu bé quê miền Tây đến nhà sáng tạo nội dung đi khắp mọi miền đất nước và thế giới, quan niệm sống của anh thay đổi như thế nào sau mỗi chặng đường?
- 5 năm hay 10 năm sau nhìn lại chính mình của quá khứ đều thấy thay đổi nhiều. Khi lên đường, tôi may mắn gặp gỡ rất nhiều cảnh đời: Kỹ sư, nông dân, có người làm những công việc hết sức bình dị hoặc không có nghề nghiệp ổn định. Tất cả đều đem đến cho tôi những câu chuyện riêng. Nhờ đó, tôi có thêm nhiều góc nhìn đa chiều về thế giới này. Sự thay đổi dễ nhận thấy nhất ở tôi là cái nhìn cởi mở hơn với cuộc đời. Tôi đón nhận những điều mới mẻ, lạ lẫm và sống nhẹ nhàng hơn. Nhìn lại, tôi thấy mình trưởng thành, học hỏi được nhiều điều, với tôi, đó là quãng đời 10 năm rực rỡ.
- Trên những hành trình đó, anh lưu giữ những kỷ niệm nào đáng nhớ?
- Một kỷ niệm tôi nhớ mãi khoảng 8 - 9 năm trước ở miền Tây, trong một buổi đi hái hẹ nước mùa nước nổi. Những cô chú ở đó có hoàn cảnh không khá giả, sống bằng nghề đi làm mướn. Họ cùng lội đồng nhổ hẹ nước mang bán, mỗi ngày kiếm được chừng một đến vài trăm nghìn đồng.
Lúc tôi cầm máy quay ghi hình, cô chú không biết tôi làm nghề gì, chỉ nghĩ chắc là phóng viên. Họ nói: "Cháu quay thì nói với mọi người xem video là thấy cô chú vậy chứ đừng nghĩ cô chú khổ nhé. Cô chú thấy thoải mái, vui vẻ lắm. Nếu có lòng muốn giúp đỡ, ủng hộ tiền bạc thì gửi cho bà con đang chịu bão lũ ở miền Trung kìa, chứ đừng thương rồi gửi cho cô chú, cô chú không có nghèo khổ đâu". Khoảnh khắc nghe được câu nói đó, tôi xúc động. Cuộc sống của cô chú còn nhiều thiếu thốn, nhưng trong lòng họ vẫn luôn nghĩ và lo lắng cho người khác.
Một lần khác ở nước ngoài, tôi đến một ngôi làng vùng núi rất hẻo lánh, khó khăn ở Ấn Độ, nằm ở tận cùng con đường hiểm trở. Sau khi được một người bạn bản địa dẫn đi tham quan làng, tôi ngỏ ý xin được ở lại để trải nghiệm bữa cơm địa phương. Bạn nhiệt tình bảo: "Vào nhà đi, mình nấu cơm cho ăn". Khi bước vào nhà, tôi bất ngờ khi người bạn này nấu nồi cơm đầy hết mức có thể, gần như vét sạch số gạo còn lại trong gia đình. Căn nhà thì nhỏ hẹp, đồ đạc đơn sơ, lương thực chẳng còn là bao. Khi cơm chín, bạn cẩn thận hớt phần cơm ngon nhất cho tôi. Bữa ăn hôm đó chỉ vỏn vẹn cơm và rau củ xào muối. Trong lúc tôi ăn, cả gia đình từ người mẹ đến các em nhỏ đều lặng lẽ tránh ra ngoài ngồi để nhường thức ăn cho khách. Dù Khoai mời, mọi người vẫn xua tay bảo: "Mọi người ăn no rồi, không đói đâu, bạn cứ ăn tự nhiên đi".
Bữa cơm đạm bạc khiến tôi nhớ suốt đời. Tôi cảm nhận bài học: Một bữa ăn thịnh soạn không nhất thiết phải đến từ sự đủ đầy vật chất hay giàu có, mà nó được tạo nên từ lòng hiếu khách, sự chân thành và những chăm chút tỉ mỉ, hết lòng vì người khác.
- Thương hiệu của anh từ trước đến nay luôn gắn liền với sự chân thành. Đã bao giờ anh gặp phải sự hoài nghi hay hiểu lầm khiến bản thân chùn bước?
- Khi tiếp xúc với người lạ, chuyện người ta nghi ngờ mình có ý đồ xấu, thậm chí nghĩ mình là lừa đảo cũng là điều dễ hiểu. Ở quê tôi có cách sống rất hay: Cứ thoải mái, bộc bạch hết ruột gan, lòng dạ của mình. Khi người đối diện cảm nhận sự chân thật trong từng lời nói, câu chuyện, sự đề phòng của họ sẽ dần tan biến.
Quan trọng nhất là khi làm quen, kết bạn với người lạ, mình không được mang tâm thế vụ lợi hay tìm kiếm lợi ích từ họ. Khi tâm mình thực sự trong sáng và muốn kết nối, năng lượng đó sẽ giúp rút ngắn khoảng cách và tạo dựng niềm tin một cách tự nhiên nhất.
Khoai Lang Thang là một trong những nhà sáng tạo nội dung nổi bật hiện nay. Ảnh: Lý Bảo Quyên
- Vì sao anh nhận lời đồng hành cùng ban tổ chức Vietnam iContent trong vai trò đại sứ chiến dịch "Sống rực rỡ"?
- Ban đầu khi nhận lời mời, tôi bất ngờ và có chút đắn đo, lo lắng vì cụm từ "sống rực rỡ" có thể được hiểu với nhiều góc khác nhau. Tôi không biết mình đã thực sự hiểu đúng về nó hay chưa. Sau đó, tôi nghĩ mình sẽ tham gia, bởi mong muốn có thể chia sẻ với khán giả một góc nhìn.
Tôi hai lần được trao giải thưởng Vietnam iContent 2024 và 2025, được sự tin tưởng và công nhận lớn từ công chúng. Khi đảm nhận vai trò đại sứ đồng hành chương trình năm nay, tôi xem đó là cơ hội để cùng chương trình lan tỏa tinh thần sáng tạo tích cực, chia sẻ những câu chuyện và kinh nghiệm đến cộng đồng. Tôi cũng học hỏi được nhiều năng lượng và sự tươi mới từ các bạn trẻ.
- Quan điểm "sống rực rỡ" của anh trên mạng xã hội từng gây ra tranh cãi khi có ý kiến cho rằng đó là cách nghĩ gần với sự an phận, buông trôi theo dòng đời. Anh nói thêm gì về điều này?
- Khi nhắc tới "rực rỡ", tôi nghĩ ngay đến việc được là chính mình, làm những điều thấy yêu thích, có thể chăm lo cho những người thân yêu. Rực rỡ không nhất thiết phải tỏa sáng như những người nổi tiếng mà đơn giản là được sống trọn vẹn với cuộc đời mình. Tôi nghĩ nó gần với khái niệm "đủ đầy" và "hạnh phúc".
Với tôi, sự thành công không nhất thiết phải là sự hào nhoáng. Nếu một người sống lặng lẽ, nhưng sống đúng với bản chất và mong muốn của bản thân, anh ấy cũng có thể đã rực rỡ theo cách riêng rồi. Tôi cho rằng nhiều người trẻ ngày nay chịu rất nhiều áp lực: Phải thành công, kiếm nhiều tiền, có địa vị xã hội hay phải nổi tiếng. Những áp lực vô hình ấy dễ khiến họ quên đi điều cốt lõi nằm ở bên trong. Nếu một người hiểu mình là ai và cần gì, điều đó quan trọng hơn nhiều so với việc chỉ nhìn vào những điều ồn ào bên ngoài.
>> Chặng đường gần 10 năm làm sáng tạo nội dung của Khoai Lang Thang
- Gần đây anh hiện thực hóa giấc mơ khám phá thế giới bằng nhà di động (campervan), đưa khán giả đến dãy Alps. Trải nghiệm đó đã làm phong phú thêm thông điệp sống của anh như thế nào?
- Được lái "ngôi nhà" của mình đi khắp nơi, mỗi sớm mai thức dậy ở một khung cảnh mới lạ và tự tay nấu những món ăn yêu thích từ nguyên liệu bản địa là mơ ước từ nhỏ của tôi. Để thực hiện chuyến đi dài ngày bằng campervan không đơn thuần là xách ba lô lên và đi, mà đòi hỏi việc chuẩn bị kỹ lưỡng về tài chính, kỹ năng sinh tồn, lộ trình di chuyển cũng như luật lệ giao thông tại các quốc gia. Những kinh nghiệm này tôi học hỏi từ các anh chị, cô chú đi trước. Việc dám bước ra thực hiện chuyến đi này là một cột mốc ý nghĩa trong cuộc đời tôi.
Sau chuyến đi châu Âu, tôi dự định tiếp tục hành trình nhà di động tại Nam Mỹ, Bắc Mỹ hay châu Phi. Tôi nghĩ nếu có điều kiện, mọi người nên thử trải nghiệm một lần: đến một vùng đất xa xôi, đi chợ địa phương mua thực phẩm, kết hợp một chút gia vị Việt Nam mang theo để sáng tạo nên bữa ăn cho riêng mình. Đó là một cách du lịch thú vị và khác biệt.
- Những khi gặp chuyện buồn, chạnh lòng trong những chuyến đi xa nhà, ai là người Khoai nghĩ đến đầu tiên để làm chỗ dựa tinh thần?
- Trong các hành trình du lịch, chắc chắn sẽ có lúc gặp khó khăn hoặc đối mặt với hiểm nguy. Những lúc đó, tôi nghĩ về gia đình, về mẹ và người thân. Tôi tự hỏi nếu có chuyện gì nguy hiểm xảy ra thì mẹ sẽ ra sao, có chịu nổi cú sốc hay không. Chính suy nghĩ đó giúp tôi tỉnh táo hơn, biết rõ giới hạn an toàn ở đâu để luôn tìm hiểu kỹ về điểm đến, lường trước rủi ro và trang bị kiến thức cần thiết để vượt qua an toàn.
- Với những bạn trẻ nhìn vào tấm gương của nhiều người thành công sẵn sàng nghỉ học, bỏ việc để theo đuổi đam mê, anh có thể chia sẻ điều gì?
- Tôi từng nghe tâm sự của một số bạn trẻ: "Giờ em muốn bỏ học, bỏ việc để đi lang thang làm nội dung giống anh được không?". Thật sự tôi không mong các bạn làm như vậy. Để bắt đầu hành trình này, tôi trải qua gần một năm suy nghĩ thấu đáo. Quyết định luôn đi kèm sự chuẩn bị kỹ lưỡng và thử nghiệm từng bước: Tôi vừa đi làm xây dựng, vừa tranh thủ thời gian rảnh đi quay, trải nghiệm, lắng nghe phản hồi của khán giả. Khi thấy tín hiệu khả quan, tôi mới nghỉ việc để bước sang con đường mới.
Nhiều người nhắc đến chuyện các nhân vật thành công bỏ học. Còn tôi, nếu được chọn lại, tôi vẫn trân trọng quãng thời gian ngồi trên giảng đường đại học. Tôi luôn quan niệm: Làm bất cứ điều gì cũng nên kết hợp 50% lý trí và 50% dại khờ, tình yêu, lòng đam mê. Lý trí giúp người ta kiểm soát, lập kế hoạch và xác định những điều cần trau dồi thêm. Đam mê giúp họ có động lực hành động.
Thể lệ cuộc thi sáng tạo nội dung "Sống rực rỡ"
Hoàng Dung - Thoại Hà thực hiện