Bỏ qua điều hướng

"Không để dấu vết" trên internet

"Không để dấu vết" trên internet
Nguồn ảnh: KhoaHoc.tv

Đối với nhiều người, Internet là tất cả để tìm kiếm thông tin, mua sắm và vào mạng xã hội. Tuy nhiên, ít người biết bao nhiêu thông tin cá nhân của họ đã bị tiết lộ khi họ vào mạng. Không ít người trong chúng ta đều lo mỗi khi truy cập Internet, đó là những dữ liệu về cá nhân bị những người không qu...

Đối với nhiều người, Internet là tất cả để tìm kiếm thông tin, mua sắm và vào mạng xã hội. Tuy nhiên, ít người biết bao nhiêu thông tin cá nhân của họ đã bị tiết lộ khi họ vào mạng.

Không ít người trong chúng ta đều lo mỗi khi truy cập Internet, đó là những dữ liệu về cá nhân bị những người không quen biết thu thập và sử dụng vào những mục đích xấu. Nhưng nỗi lo đó đã được hai sinh viên trường đại học Stanford (Mỹ) giải toả, khi họ phát triển một phần mềm mang tên “Không để dấu vết”. Phần mềm này cho phép người truy cập mạng không bị theo dõi. Tuy nhiên, phần mềm này còn phụ thuộc vào sự hợp tác bởi người dùng và nhà cung cấp trang web.

Jonathan Mayer, Sinh viên trường Đại học Stanford (Mỹ) chia sẻ: “Ý tưởng bảo vệ tính riêng tư xuất hiện khi bạn yêu cầu ai đó giữ thông tin riêng cho bạn. Nếu bạn vào Google hay mạng xã hội khác như Facebook chẳng hạn, bạn chỉ cần nhấn vào một nút mang dòng chữ: “Làm ơn đừng giữ thông tin này cho tôi”, hoặc “Làm ơn đừng lần theo dấu vết của tôi”. Sau đó, công ty lưu giữ thông tin này sẽ phải tôn trọng mong muốn của người dùng”.

Phần mềm này giúp người dùng mỗi khi truy cập vào trang web nào máy tính của họ sẽ tự động gửi thông điệp yêu cầu trang web đó không tiết lộ thông tin của bạn. Phần mềm này cũng giúp tự động xoá những thông tin của bạn trên trang web như thông tin thẻ tín dụng để nếu như người khác sử dụng máy tính của bạn, hoặc trường hợp máy tính của bạn bị xâm nhập, đánh cắp thông tin cá nhân của bạn không bị lộ.

Internet đã trở thành công cụ quen thuộc giúp con người tìm kiếm thông tin, mua sắm, liên lạc, giải trí và tham gia các mạng xã hội mỗi ngày. Tuy nhiên, phía sau những thao tác tưởng như vô hại ấy là lượng dữ liệu cá nhân đáng kể, có thể bị thu thập trong quá trình người dùng truy cập mạng. Nhiều người chỉ nhận ra vấn đề khi tự hỏi những thông tin đó đang được lưu giữ ở đâu, ai có thể sử dụng chúng và mục đích sử dụng liệu có an toàn hay không. Mỗi lần mở một trang web, đăng nhập tài khoản, tìm kiếm sản phẩm hoặc trò chuyện trực tuyến, người dùng có thể để lại nhiều dấu vết liên quan đến hoạt động cá nhân. Những dữ liệu ấy khiến không ít người lo lắng, bởi chúng có thể bị những người xa lạ thu thập rồi khai thác theo những mục đích xấu. Nỗi lo về quyền riêng tư vì thế không còn là câu chuyện xa vời, mà trở thành vấn đề gắn với các hoạt động thường nhật trên Internet. Trong bối cảnh đó, hai sinh viên của Đại học Stanford, Mỹ, đã phát triển một phần mềm mang tên “Không để dấu vết”, nhằm giúp người truy cập mạng hạn chế nguy cơ bị theo dõi. Ý tưởng này hướng đến việc trao cho người dùng một cách thể hiện rõ ràng rằng họ không muốn thông tin cá nhân bị lưu giữ hoặc hành trình trực tuyến bị lần theo. Phần mềm không xóa bỏ hoàn toàn mọi nguy cơ trên Internet, nhưng tạo thêm một cơ chế để người dùng bày tỏ mong muốn bảo vệ dữ liệu của mình. Cách tiếp cận của phần mềm dựa trên sự hợp tác giữa người dùng và các nhà cung cấp trang web, thay vì chỉ dựa vào một biện pháp kỹ thuật hoạt động độc lập. Khi truy cập các dịch vụ như Google hoặc những mạng xã hội chẳng hạn Facebook, người dùng có thể gửi yêu cầu không lưu giữ thông tin hoặc không theo dõi hoạt động của họ. Các công ty đang quản lý dữ liệu được kỳ vọng sẽ tôn trọng yêu cầu ấy, qua đó biến quyền riêng tư thành một lựa chọn có thể được bày tỏ trực tiếp. Jonathan Mayer, sinh viên Đại học Stanford, giải thích rằng ý tưởng bảo vệ tính riêng tư bắt đầu từ việc yêu cầu một bên khác giữ kín thông tin được giao cho họ. Theo cách hiểu này, người dùng không cần chấp nhận thụ động mọi hoạt động thu thập dữ liệu diễn ra sau màn hình máy tính. Họ có thể chủ động đưa ra thông điệp rõ ràng, còn doanh nghiệp cung cấp dịch vụ cần đáp ứng mong muốn hợp lý ấy trong quá trình lưu trữ thông tin. Điểm đáng chú ý nằm ở việc phần mềm tự động gửi thông điệp đến trang web ngay khi máy tính của người dùng truy cập vào đó. Thông điệp yêu cầu trang web không tiết lộ thông tin cá nhân, giúp người dùng tránh phải lặp lại thao tác bảo vệ quyền riêng tư trên từng dịch vụ riêng biệt. Cơ chế tự động này hướng đến trải nghiệm đơn giản hơn, bởi người sử dụng không nhất thiết phải hiểu sâu về kỹ thuật mới có thể nêu yêu cầu của mình. Phần mềm còn hỗ trợ tự động xóa một số thông tin của người dùng đang được lưu trên trang web, trong đó có thể bao gồm dữ liệu thẻ tín dụng. Biện pháp này nhằm giảm lượng thông tin nhạy cảm còn tồn tại trên các dịch vụ trực tuyến, đặc biệt trong những tình huống cần bảo vệ máy tính khỏi người dùng khác. Nếu máy tính bị xâm nhập hoặc bị đánh cắp, việc hạn chế dữ liệu cá nhân lưu lại có thể giúp giảm nguy cơ thông tin bị lộ theo. Dù vậy, “Không để dấu vết” vẫn phụ thuộc đáng kể vào sự hợp tác và tôn trọng từ phía các nhà cung cấp trang web. Phần mềm tạo ra yêu cầu bảo vệ quyền riêng tư, còn hiệu quả cuối cùng gắn với việc những đơn vị lưu giữ thông tin có thực hiện đúng mong muốn của người dùng hay không. Sáng kiến của hai sinh viên Stanford vì thế mở ra một hướng tiếp cận đáng chú ý, trong đó người dùng có thêm tiếng nói khi quyết định dấu vết cá nhân nào được lưu giữ trên Internet.