Bỏ qua điều hướng

Làm mưa bằng tia laser

Làm mưa bằng tia laser
Nguồn ảnh: KhoaHoc.tv

Trong tương lai tia laser có thể trở thành công cụ tạo mưa hiệu quả hơn mọi kỹ thuật tạo mưa đang được áp dụng hiện nay. >>> Tiếp năng lượng cho máy bay bằng tia laser Mây hình thành khi hơi nước bốc lên, gặp môi trường lạnh và ngưng tụ thành giọt nước hoặc băng xung quanh những hạt siêu nhỏ trong k...

Trong tương lai tia laser có thể trở thành công cụ tạo mưa hiệu quả hơn mọi kỹ thuật tạo mưa đang được áp dụng hiện nay.

>>> Tiếp năng lượng cho máy bay bằng tia laser

Mây hình thành khi hơi nước bốc lên, gặp môi trường lạnh và ngưng tụ thành giọt nước hoặc băng xung quanh những hạt siêu nhỏ trong khí. Người ta gọi những hạt siêu nhỏ là “hạt nhân mây”. Khi số lượng các hạt nhân mây tăng lên, nhiều giọt liên kết với nhau để tạo thành giọt lớn hơn. Khi khối lượng đủ lớn các giọt rơi xuống và tạo thành mưa.

Hàng loạt kỹ thuật tạo mưa đã ra đời trong cuộc chiến chống hạn của loài người. Nguyên lý cơ bản của chúng là phóng những hạt siêu nhỏ - như băng khô hay bạc iot – vào không khí để tạo mây và mưa.

“Tuy nhiên, những kỹ thuật tạo mưa đang trở thành đề tài gây tranh cãi”, Jérôme Kasparian, một nhà vật lý của Đại học Geneva tại Thụy Sĩ, phát biểu.

Tranh cãi phát sinh bởi nhiều người nghi ngờ tính hiệu quả của kỹ thuật tạo mây. Chẳng hạn, máy bay thường rải các hạt hóa chất trên phạm vi rộng, trong khi các đặc tính không khí thay đổi theo vùng và thời gian. Do đó, đánh giá tác động của hóa chất đối với khí quyển là việc khó.

Làm mưa bằng tia laser

Livescience cho biết, Kasparian cùng các đồng nghiệp đã nghiên cứu kỹ thuật tạo mưa bằng tia laser. Trong các thử nghiệm với tia laser hồng ngoại trên sông Rhone ở Thụy Sĩ, nhóm chuyên gia phát hiện ra rằng các tia laser có thể tạo ra những giọt nước có đường kính vài micron (một micron bằng phần triệu mét) ngay cả khi độ ẩm không khí tương đối thấp (dưới 70%). Tuy nhiên, những giọt nước ấy không đủ lớn để tạo nên trận mưa.

“Ở độ ẩm đó, sự ngưng tụ không thể xảy ra trong các điều kiện tự nhiên”, Kasparian nói với Livescience.

Các chùm laser có thể khiến nhiều loại hóa chất có khả năng trở thành “hạt nhân mây”– như axit nitric – hình thành trong không khí. Những hạt đó có xu hướng liên kết với phân tử nước. Chúng đóng vai trò như chất keo, nghĩa là giữ những giọt nước cùng nhau trong điều kiện tương đối khô. Nếu chúng không tồn tại, tình trạng khô của không khí sẽ khiến chúng bốc hơi.

“Chúng tôi vẫn chưa thể tạo ra cơn mưa nào bằng tia laser. Chùm tia laser có thể tạo nên những hạt nước nhỏ xíu và giúp kích thước của chúng tăng lên, song kích thước của chúng vẫn chỉ giới hạn ở mức vài phần triệu mét. Kích thước của chúng phải lớn gấp từ 10 tới 100 lần thì mới đủ lớn để tạo mưa”, Kasparian nói.

Kasparian nhận định rằng nếu con người khắc phục được những trở ngại nói trên, chúng ta sẽ không cần sử dụng máy bay để bắn tia laser.

“Những loại tia laser mà chúng tôi đang sử dụng có thể vươn tới độ cao vài km, vì thế chúng tôi chỉ cần những thiết bị phóng laser từ mặt đất”, ông nói.

Theo Kasparian, kết hợp tia laser với những kỹ thuật tạo mây khác không phải là ý tưởng khôn ngoan, bởi sự kết hợp đó sẽ tạo ra quá nhiều “hạt nhân mây”.

“Tạo ra quá nhiều hạt siêu nhỏ có thể gây nên tác dụng ngược, do các hạt sẽ tranh giành hơi nước trong khí quyển. Do sự cạnh tranh giữa quá nhiều hạt, các giọt nước sẽ nhỏ đến nỗi chúng không thể rơi xuống để trở thành mưa”, ông giải thích.

Trong tương lai, tia laser có thể trở thành công cụ tạo mưa hiệu quả hơn những kỹ thuật đang được con người sử dụng trong cuộc chiến chống hạn hiện nay. Ý tưởng này xuất phát từ khả năng đặc biệt của laser: tác động vào không khí, thúc đẩy sự hình thành những giọt nước cực nhỏ ngay cả khi độ ẩm tương đối chưa cao. Tuy nhiên, từ việc tạo ra giọt nước trong phòng thí nghiệm đến biến chúng thành những cơn mưa thực sự vẫn còn một khoảng cách rất lớn. Mây hình thành khi hơi nước bốc lên, gặp môi trường lạnh rồi ngưng tụ thành các giọt nước hoặc tinh thể băng quanh những hạt siêu nhỏ lơ lửng trong không khí. Những hạt siêu nhỏ ấy được gọi là hạt nhân mây, đóng vai trò điểm tựa để hơi nước tập hợp và phát triển thành các giọt lớn hơn. Khi nhiều giọt liên kết, khối lượng của chúng tăng đủ mức, lực hấp dẫn kéo chúng rơi xuống mặt đất dưới dạng mưa. Nhiều kỹ thuật tạo mưa đã ra đời, chủ yếu bằng cách đưa những hạt siêu nhỏ như băng khô hoặc bạc iot vào khí quyển để thúc đẩy hình thành mây. Dù vậy, các phương pháp này ngày càng gây tranh cãi vì nhiều người nghi ngờ hiệu quả thực tế, đồng thời lo ngại khó đánh giá chính xác tác động của hóa chất. Jérôme Kasparian, nhà vật lý thuộc Đại học Geneva tại Thụy Sĩ, cho rằng đặc tính không khí thay đổi theo từng khu vực và từng thời điểm, khiến việc đo lường kết quả trở nên phức tạp. Máy bay thường rải hóa chất trên phạm vi rộng, nhưng khí quyển bên dưới không phải lúc nào cũng có điều kiện giống nhau để những hạt được phun phát huy tác dụng. Vì vậy, một khu vực có thể nhận được lượng hóa chất đáng kể nhưng vẫn không xuất hiện đủ mây hoặc mưa như mong đợi. Từ những hạn chế đó, Kasparian cùng các đồng nghiệp chuyển hướng nghiên cứu sang khả năng tạo mưa bằng những chùm tia laser. Trong các thử nghiệm sử dụng laser hồng ngoại trên sông Rhone ở Thụy Sĩ, nhóm nghiên cứu nhận thấy tia laser có thể tạo ra những giọt nước đường kính vài micron. Một micron bằng phần triệu mét, vì vậy các giọt hình thành trong thí nghiệm nhỏ hơn rất nhiều so với những hạt nước đủ nặng để rơi xuống thành mưa. Đáng chú ý, hiện tượng này vẫn xảy ra khi độ ẩm tương đối của không khí dưới 70%, mức mà sự ngưng tụ tự nhiên gần như không thể diễn ra. Theo Kasparian, các chùm laser có thể kích thích sự hình thành của nhiều hóa chất trong không khí, trong đó có axit nitric, một chất có khả năng trở thành hạt nhân mây. Những hạt này dễ liên kết với các phân tử nước, hoạt động giống chất keo giúp giữ những giọt nước lại với nhau trong điều kiện không khí tương đối khô. Nếu thiếu chúng, các giọt nước nhỏ có thể nhanh chóng bốc hơi vì môi trường xung quanh không đủ ẩm để duy trì trạng thái lỏng. Dẫu tạo được những giọt nước nhỏ và hỗ trợ chúng phát triển, nhóm nghiên cứu vẫn chưa tạo ra cơn mưa nào bằng tia laser trong các thử nghiệm hiện tại. Kích thước giọt nước mới chỉ đạt vài phần triệu mét, trong khi chúng phải lớn gấp từ 10 đến 100 lần mới đủ khả năng vượt qua lực cản không khí và rơi xuống đất. Trở ngại chính vì thế không nằm ở việc tạo giọt nước ban đầu, mà ở khả năng nuôi chúng lớn nhanh, ổn định và đủ nặng. Kasparian nhận định, nếu khắc phục được những trở ngại này, con người có thể không cần dùng máy bay để đưa laser lên cao, bởi các thiết bị hiện nay đã có thể phóng tia tới độ cao vài km. Laser khi đó có thể được vận hành từ mặt đất, giúp giảm nhu cầu triển khai phương tiện trên không, dù công nghệ vẫn cần nhiều nghiên cứu trước khi ứng dụng thực tế. Nhóm nghiên cứu cũng cảnh báo không nên tùy tiện kết hợp laser với các kỹ thuật tạo mây khác, vì quá nhiều hạt nhân mây sẽ tranh giành hơi nước, khiến các giọt nước nhỏ đến mức không thể rơi thành mưa.