Bỏ qua điều hướng

Ly thân 7 tháng, chồng không hỏi một câu nhưng mẹ nhập viện lại gọi tôi về

Ly thân 7 tháng, chồng không hỏi một câu nhưng mẹ nhập viện lại gọi tôi về
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Tôi bỏ về nhà ngoại vì không thể tiếp tục chịu đựng tính gia trưởng và bạo lực của chồng. Suốt thời gian ly thân, anh không đoái hoài, đến khi mẹ chồng nhập viện lại yêu cầu tôi về chăm bà.

Tôi 35 tuổi, quê Ninh Bình, hiện làm kế toán cho một công ty ở Hà Nội. Chồng tôi tên Tuấn, 38 tuổi, làm kỹ thuật cho một doanh nghiệp xây dựng. Chúng tôi cưới nhau 8 năm và có một con gái 7 tuổi.

Tuấn khá gia trưởng, chuyện trong nhà thường muốn vợ nghe theo, từ việc nuôi dạy con đến cách chi tiêu. Mỗi khi tôi không đồng ý, anh dễ nổi nóng, có lúc đập phá đồ đạc, thậm chí động tay với vợ.

Tôi nhịn nhiều lần vì nghĩ vợ chồng sống với nhau, ai chẳng có lúc nóng giận. Nhưng rồi một chuyện xảy ra khiến tôi không thể tự thuyết phục mình thêm nữa.

Ly thân 7 tháng, chồng không hỏi một câu nhưng mẹ nhập viện lại gọi tôi về - 1

Tôi bỏ về nhà ngoại sau lần chị chồng đánh (Ảnh minh họa: TD).

Hôm ấy, tôi tan làm muộn vì công ty có việc. Tuấn hỏi sao về muộn, tôi giải thích nhưng anh cho rằng tôi cố tình bao biện. Hai vợ chồng cãi nhau, anh mất kiểm soát rồi tát tôi.

Tôi đứng chết lặng. Điều khiến tôi đau không chỉ là cái tát mà còn là ánh mắt hoảng sợ của con gái khi chứng kiến bố đánh mẹ. Đêm ấy, tôi không ngủ được và lần đầu nghĩ nghiêm túc rằng nếu cứ tiếp tục, con mình sẽ lớn lên trong một gia đình như thế nào.

Sáng hôm sau, tôi đưa con về nhà ngoại. Tôi không mang theo nhiều đồ, cũng không tuyên bố ly hôn, chỉ nghĩ mình cần tách ra khỏi chồng một thời gian để bình tĩnh, xem chồng có thực sự nhận ra vấn đề hay không.

Tuấn biết tôi đưa con gái về nhà ngoại nhưng không hề quan tâm. Một tuần, rồi một tháng trôi qua, tôi không nhận được lời xin lỗi nào từ anh hay cuộc gọi nào từ bố mẹ chồng. Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ, chỉ cần anh chủ động tìm đến, thừa nhận mình sai và muốn thay đổi, có lẽ tôi sẽ mềm lòng.

Nhưng sự im lặng kéo dài đến 7 tháng. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vừa đi làm vừa chăm con. Cuộc sống ở nhà ngoại không dư dả nhưng bình yên, tôi không còn phải thấp thỏm mỗi khi nghe tiếng chồng cáu gắt hay đóng cửa mạnh.

Đến lúc đó, tôi bắt đầu tính chuyện ly hôn. Tôi nghĩ một cuộc hôn nhân mà người chồng có thể để mặc vợ con rời đi suốt nhiều tháng không đoái hoài thì đã đến lúc phải kết thúc.

Đúng khi tôi chuẩn bị hồ sơ ly hôn thì Tuấn gọi. Tôi tưởng anh cuối cùng cũng muốn giải quyết chuyện hai vợ chồng, nhưng câu đầu tiên anh nói lại là mẹ vừa bị tai biến, đang nằm viện và cần người chăm sóc. Anh yêu cầu tôi thu xếp về nhà.

Tôi vừa bất ngờ vừa chua chát. Suốt thời gian tôi và con ở nhà ngoại, anh không hỏi một câu xem hai mẹ con sống thế nào, con có khỏe không. Vậy mà khi mẹ anh nằm viện, người đầu tiên anh nghĩ đến lại là người vợ đang ly thân.

Tôi từ chối. Tôi không ghét mẹ chồng và cũng không muốn bà gặp chuyện mà không có người thăm nom. Nhưng tôi không thể coi việc chăm sóc mẹ anh là trách nhiệm hiển nhiên của một người vợ trong khi cuộc hôn nhân của chúng tôi đang đứng trước quyết định cuối cùng.

Vài hôm sau, tôi vẫn vào viện thăm bà. Tôi mua ít đồ, ngồi bên giường nói chuyện với bà một lúc rồi về. Tôi nghĩ ít ra mình cũng nên giữ tình nghĩa với một người từng là mẹ chồng, nhưng bảo tôi phải chăm sóc bà vì đó là trách nhiệm của con dâu thì tôi không thể. 

Thấy thái độ kiên quyết của tôi, Tuấn nhắn tin bảo rằng chuyện của hai vợ chồng có thể từ từ giải quyết. Trước mắt, anh ấy mong tôi có thể chăm lo cho mẹ. Tôi không trả lời ngay.

Tôi đã chờ một lời xin lỗi suốt nhiều tháng, nhưng đến cuối cùng, điều anh nhắc đến chỉ là bổn phận của một người vợ, chứ không hề nhận ra những gì anh đã làm khiến tôi bỏ đi.

Tôi đang hoàn tất thủ tục ly hôn. Tôi không biết sau này Tuấn có thay đổi hay không, nhưng tôi biết mình không muốn con gái lớn lên với suy nghĩ rằng một người vợ phải nhẫn nhịn trước sự nóng giận của chồng chỉ vì đó là “chuyện gia đình”.

Tôi vẫn sẽ đến thăm mẹ chồng. Nhưng việc tôi còn giữ tình nghĩa với bà không có nghĩa là tôi phải quay lại làm vợ của con trai bà. Mọi người thấy tôi làm vậy có đúng không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Sau 8 năm hôn nhân, người phụ nữ 35 tuổi, quê Ninh Bình, đưa con gái 7 tuổi về nhà ngoại sau khi bị chồng là Tuấn, 38 tuổi, tát trong một cuộc cãi vã. Cái tát không chỉ đánh dấu sự vượt ngưỡng của tính gia trưởng và bạo lực từng nhiều lần xảy ra, mà còn khiến chị đối diện với nỗi ám ảnh lớn hơn: con gái đang chứng kiến và có nguy cơ trưởng thành trong môi trường bất an. Quyết định ly thân ban đầu chỉ nhằm tạo khoảng lặng để hai bên bình tĩnh và để người chồng nhìn nhận sai lầm, nhưng phản ứng của Tuấn lại là sự im lặng kéo dài 7 tháng. Không một lời xin lỗi, không một cuộc gọi hỏi thăm vợ con, sự thờ ơ ấy cho thấy rạn nứt của cuộc hôn nhân không còn nằm ở một cơn nóng giận đơn lẻ mà đã trở thành vấn đề về trách nhiệm và sự tôn trọng. Trong lúc người vợ chuẩn bị hồ sơ ly hôn, Tuấn bất ngờ liên lạc, song không phải để giải quyết mâu thuẫn hay hỏi han con gái, mà yêu cầu chị trở về chăm mẹ chồng vừa bị tai biến. Đòi hỏi này bộc lộ quan niệm coi nghĩa vụ của con dâu là điều hiển nhiên, trong khi trách nhiệm của người chồng đối với vợ con lại bị bỏ quên suốt nhiều tháng. Việc chị từ chối về chăm sóc nhưng vẫn vào viện thăm, mua đồ và trò chuyện với mẹ chồng thể hiện ranh giới rõ ràng giữa tình nghĩa cá nhân và nghĩa vụ bị áp đặt. Trong hoàn cảnh này, chăm người bệnh là việc cần sự tự nguyện và sẻ chia giữa các thành viên, không thể trở thành công cụ buộc người vợ quay lại một mối quan hệ từng có bạo lực mà chưa xuất hiện lời xin lỗi, cam kết thay đổi hay bảo đảm an toàn.