Bỏ qua điều hướng

Mẹ chồng bênh con dâu, tôi xấu hổ khi nhớ những lời từng dặn con gái

Mẹ chồng bênh con dâu, tôi xấu hổ khi nhớ những lời từng dặn con gái
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Thấy con gái ngủ đến gần 11h trưa trong khi mẹ chồng 70 tuổi đang lúi húi nấu cơm, tôi tức giận mắng con. Nhưng câu nói của bà thông gia khiến tôi sững lại, xấu hổ vì những điều mình từng dặn con gái.

Con gái tôi năm nay 33 tuổi, lấy chồng hơn 5 năm và đang làm kế toán cho một công ty tư nhân. Hai vợ chồng có một cậu con trai gần 3 tuổi, cuộc sống không quá dư dả nhưng gia đình nhìn chung hòa thuận.

Từ ngày con lấy chồng, tôi vẫn thường dặn nó phải biết chăm lo cho gia đình. Tôi sợ con gái vụng về, không biết làm dâu rồi bị nhà chồng phàn nàn nên lúc nào cũng nhắc: “Lấy chồng rồi phải biết điều, chịu khó một chút”.

Mẹ chồng bênh con dâu, tôi xấu hổ khi nhớ những lời từng dặn con gái - 1

Bà thông gia đối xử rất tốt với con gái tôi (Ảnh minh họa: iStock).

Hôm sang nhà thông gia vào một buổi cuối tuần, thấy gần 11h con gái vẫn ngủ, trong khi bà thông gia 70 tuổi đang chuẩn bị cơm dưới bếp, tôi vô cùng khó chịu.

Ngại với bà thông gia, tôi buột miệng: “Tôi mà có con dâu như nó, tôi đuổi sớm”. Tôi cứ nghĩ bà sẽ đồng tình hoặc ít nhất cũng than thở vài câu, nhưng bà chỉ cười hiền, tiếp tục nhặt rau rồi nói: “Để nó ngủ thêm tí nữa. Đêm qua nó chăm con sốt cả đêm, mệt lắm chứ”.

Tôi vẫn áy náy, nói thêm: “Chị cứ chiều nó thế này, sau thành quen. Phụ nữ lấy chồng rồi, việc trong nhà vẫn phải biết mà lo”. Bà nghe xong chỉ cười: “Nó đi làm cả tuần, về còn chăm chồng chăm con. Hôm nào khỏe thì nó làm hết. Hôm nào mệt, tôi làm giúp một bữa có mất gì đâu. Con dâu cũng là con gái người ta. Lấy về nhà mình chứ có phải thuê về làm việc đâu”.

Tôi đang cầm mớ rau bỗng thấy tay mình chậm lại. Một câu nói rất bình thường nhưng chẳng hiểu sao khiến tôi suy nghĩ mãi. Tôi đã làm mẹ hơn 30 năm, làm mẹ chồng cũng vài năm, vậy mà chưa bao giờ nghĩ đơn giản về chuyện con dâu như người phụ nữ trước mặt.

Đúng lúc ấy, con gái tôi bế cháu từ trên phòng xuống. Tôi nhìn thấy đôi mắt thâm quầng và gương mặt mệt mỏi của nó. Con bé chào mẹ rồi nhìn sang mẹ chồng: “Mẹ để con nấu nốt cho, mẹ nghỉ đi”. Bà lập tức xua tay: “Thôi, mẹ làm xong rồi. Con ngồi xuống ăn cơm rồi lên ngủ thêm, kẻo con ốm mẹ cũng ốm theo thì khổ”.

Sau khi ăn cơm xong, con gái tôi lên phòng nghỉ. Bà không nghỉ mà tranh thủ lấy tôm, thịt và rau ra sơ chế. Tôi hỏi sao không để con dâu làm, bà cười: “Tôi làm sẵn, để tủ lạnh, chúng nó thích ăn gì thì nấu".

Tôi trêu: “Chị cứ chiều nó thế này, sau nó hư tôi không chịu trách nhiệm đâu”. Bà nhìn tôi rồi cười: “Hư thì tôi nuôi tiếp. Giờ nó là con dâu nhà tôi, tôi thương chứ”. Nghe câu ấy, tự nhiên tôi thấy lòng mình nhẹ đi, nhưng đồng thời cũng có chút xấu hổ.

Đêm qua cháu sốt, con gái tôi thức gần như cả đêm để chăm con. Sáng ra, nó mới chợp mắt được một lúc thì tôi đã đứng dưới nhà trách móc vì chuyện ngủ muộn. Nghĩ đến đó, tôi vừa thương con vừa ngượng với bà thông gia.

Trước đây, tôi sợ con gái vụng về, không biết làm dâu. Tôi luôn nhắc con nhịn một chút để giữ hòa khí, chịu khó một chút để được nhà chồng quý. Có những lúc nghe con than mệt, tôi cũng chỉ bảo: “Ai lấy chồng mà chẳng phải lo toan, cố gắng rồi quen”.

Nhưng hôm ấy, nhìn bà thông gia 70 tuổi tự tay xuống bếp nấu cơm để con dâu được ngủ thêm, tôi mới nhận ra mình đã nhìn chuyện làm dâu bằng một suy nghĩ quá cũ kỹ. Tôi cứ nghĩ muốn gia đình yên ấm thì người phụ nữ phải biết hy sinh, trong khi một mái nhà hạnh phúc cần sự chia sẻ của tất cả mọi người.

Trên đường về, tôi cứ nghĩ mãi về câu nói của bà thông gia: “Con dâu cũng là con gái người ta”. Bà không dạy con dâu phải làm tròn bổn phận bằng những lời nặng nề, mà dùng sự yêu thương để khiến con dâu muốn vun vén cho gia đình.

Tôi từng nghĩ làm mẹ chồng là phải nghiêm, phải biết giữ nề nếp để con dâu không “hư”. Bây giờ tôi lại nghĩ khác. Có khi một người mẹ chồng tốt chẳng cần con dâu làm được bao nhiêu việc, chỉ cần con bước vào nhà và cảm thấy mình đã có thêm một người mẹ, vậy là đủ.

Từ hôm ấy, tôi bắt đầu thay đổi cách nói chuyện với con gái. Tôi không còn dặn con rằng phụ nữ lấy chồng phải chịu đựng. Tôi bảo: “Hai vợ chồng biết thương nhau thì cứ chia sẻ với nhau. Con mệt thì nói mệt, cần chồng giúp thì cứ nói”.

Tôi cũng tự nhắc mình phải thay đổi cách đối xử với con dâu. Nếu một ngày con bé mệt, tôi sẽ bảo con nghỉ ngơi, thay vì nghĩ rằng con đang lười biếng. Bởi suy cho cùng, con dâu nhà mình cũng là con gái của một người mẹ khác, người đã nuôi nó lớn lên và gửi gắm nó cho gia đình mình.

Con gái tôi may mắn gặp được một người mẹ chồng như thế. Còn tôi, sau buổi hôm ấy, mới hiểu rằng muốn con gái mình được người khác thương, bản thân cũng phải học cách thương con gái nhà người ta khi bước vào làm dâu gia đình mình.

Có lẽ, điều cha mẹ mong nhất khi con gái đi lấy chồng không phải là gia đình chồng giàu có hay con mình phải làm được bao nhiêu việc. Chỉ cần những lúc con mệt có người bảo: “Thôi, để mẹ làm”. Những lúc con yếu, có người cảm thông, san sẻ, vậy là người làm cha mẹ đã có thể yên lòng!

Ghi nhận từ Dân Trí cho thấy nội dung xoay quanh "Mẹ chồng bênh con dâu, tôi xấu..." nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của dư luận. Bản tin phác họa rõ nét bối cảnh thấy con gái ngủ đến gần, giúp bạn đọc nắm bắt trọn vẹn bản chất sự việc một cách sinh động. Sự việc đang nhận được sự quan tâm sâu rộng từ cộng đồng với nhiều ý kiến thảo luận sôi nổi.