Bỏ qua điều hướng

Mổ xẻ “trực thăng tàng hình” trong vụ hạ sát Bin Laden

Mổ xẻ “trực thăng tàng hình” trong vụ hạ sát Bin Laden
Nguồn ảnh: KhoaHoc.tv

Loại trực thăng mà lực lượng Mỹ triển khai để đột kích xuống “pháo đài” của Osama bin Laden được giới phân tích cho là “trực thăng tàng hình” bởi chúng đã làm trùm khủng bố hoàn toàn bất ngờ và đã tránh được radar theo dõi của Pakistan. Theo các chuyên gia, đội đặc nhiệm Mỹ đã dùng chiếc trực thăng ...

Loại trực thăng mà lực lượng Mỹ triển khai để đột kích xuống “pháo đài” của Osama bin Laden được giới phân tích cho là “trực thăng tàng hình” bởi chúng đã làm trùm khủng bố hoàn toàn bất ngờ và đã tránh được radar theo dõi của Pakistan.

Theo các chuyên gia, đội đặc nhiệm Mỹ đã dùng chiếc trực thăng tàng hình chưa từng được thấy trước đây. Và các chuyên gia nhận định đây là chiếc trực thăng được nâng cấp từ chiếc UH-60 Blackhawk.

Hãy so sánh chiếc thực thăng “tàng hình” gặp nạn tại khuôn viên nhà Bin Laden trong vụ đột kích của Mỹ và chiếc UH-60 Blackhawk.

1. Có lớp sơn bạc bên ngoài, làm cho chiếc máy bay khó bị radar hoặc máy cảm ứng hồng ngoại phát hiện.

2. Hình dạng phần đuôi đã được thay đổi và có thể được mở rộng để tránh radar.

3. Có nắp đậy đầu rotor hậu (cánh quạt hậu), che phần máy nhô ra ngoài. Chính phần nhô này dễ bị radar phát hiện.

4. Có thêm cánh ở rotor đuôi để giảm ân thanh, đặc biệt là âm thanh đặc trưng của trực thăng.

Phần còn lại của máy bay: Cũng có nghi ngờ cho rằng rotor chính cũng có thể đã có thêm cánh, bộ phận hạ cánh có thể chuyển động, rút lại được và có nắp đậy bên trên đầu rotor chính.


Trẻ em Pakistan lượm các mảnh vỡ của chiếc trực thăng tại ngôi nhà Bin Laden ẩn náu.

Những bằng chứng trên được lấy từ hình ảnh chụp phần còn lại của một trong những chiếc trực thăng chở đội đặc nhiệm SEAL bị đâm xuống khu nhà của Bin Laden. Khi kết thúc sứ mệnh tiêu diệt trùm khủng bố, SEAL đã phá hủy nó bằng thuốc nổ.

Tuy nhiên phần đuôi của chiếc máy bay tối mật này vẫn còn sót lại, cung cấp thông tin quý báu cho các chuyên gia hàng không.

Sau khi nghiên cứu, các chuyên gia kết luận rằng đây là một chiếc UH-60 Blackhawk được cải tiến để chạy êm hơn, gây ít tiếng ồn hơn và để radar khó phát hiện hơn.

Đây là lần đầu tiên công chúng được biết một chiếc trực thăng tàng hình được sử dụng. Nhưng trước đây một loạt mẫu trực thăng tàng hình có tên gọi RAH-66 Comanche đã được phát triển cho quân đội Mỹ. Chương trình bị hủy năm 2004, do chi phí cao.


RAH-66 Comanche cũng được phát triển công nghệ tàng hình.

Theo phân tích của Tony Osborne, phó tổng biên tập tạp chí về trực thăng Rotary tại Anh, để một chiếc trực thăng “tàng hình” được, nó phải có một số hình dạng đặc biệt. Osborne cho rằng rìa đuôi của chiếc trực thăng Mỹ sử dụng trong vụ hạt sát Bin Laden trơn nhẵn hoàn toàn và có vẻ như được tráng một lớp ngọc trai, có màu bạc dưới một số loại ánh sáng và có màu đen dưới một số loại ánh sáng khác.

Tôi chỉ thấy điều đó trên các máy bay tàng hình và có vẻ như nó hấp thụ sóng radar. Thậm chí các tán đinh cũng được tráng lớp này”.

“Phần đuôi cho thấy bộ phận hạ cánh có thể co lại được, nhằm tránh bị radar phát hiện”.

Ngoài ra, “có vẻ như rotor đuôi có 5-6 cánh. Điều này có nghĩa là rotor có thể quay chậm hơn, giảm được tiếng ồn.”

Song Osborne cho rằng trực thăng có thể tránh được radar mà không cần công nghệ tàng hình. Bởi hầu hết radar của Pakistan nằm trên mặt đất, vì vậy mà những loại máy bay bay thấp rất khó bị phát hiện.

Một quan chức tình báo Pakistan giấu tên tiết lộ các trực thăng được Mỹ triển khai trong vụ hạ sát Bin Laden không bị radar phát hiện và chúng chỉ được thấy khi tiến vào Pakistan từ Afghanistan. Ông cho hay có 4 chiếc tất cả, và chúng bay rất thấp.

Có nghi ngờ cho rằng ngoài chiếc trực thăng tàng hình gặp nạn, còn có một chiếc khác tương tự cũng được triển khai. Hai chiếc này được hai chiếc trực thăng lớn hơn, Chinook, hộ tống.

Trong chiến dịch đột kích khu nhà được Osama bin Laden sử dụng làm nơi ẩn náu, lực lượng Mỹ triển khai những trực thăng khiến giới phân tích đặc biệt chú ý. Chúng đưa đội đặc nhiệm SEAL tiếp cận mục tiêu, khiến trùm khủng bố hoàn toàn bất ngờ và dường như không bị hệ thống radar Pakistan phát hiện. Vì chưa từng xuất hiện công khai trước đó, một trong các phương tiện này nhanh chóng được gọi là “trực thăng tàng hình”, dù danh xưng ấy vẫn cần được hiểu thận trọng. Chiếc trực thăng gặp nạn trong khuôn viên nhà Bin Laden được cho là biến thể nâng cấp từ UH-60 Blackhawk, mẫu trực thăng quen thuộc của quân đội Mỹ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đội SEAL phá hủy phương tiện bằng thuốc nổ, nhưng phần đuôi vẫn còn lại giữa đống đổ nát. Những mảnh vỡ ấy, được trẻ em Pakistan nhặt lên, trở thành nguồn bằng chứng hiếm hoi giúp chuyên gia hàng không nghiên cứu thiết kế bí mật. Điểm gây chú ý đầu tiên nằm ở lớp phủ bên ngoài, có màu bạc dưới một số loại ánh sáng nhưng chuyển thành màu đen dưới điều kiện khác. Theo phân tích của Tony Osborne, phó tổng biên tập tạp chí trực thăng Rotary tại Anh, bề mặt này có thể giúp hấp thụ sóng radar. Ngay cả các tán đinh cũng dường như được phủ vật liệu tương tự, chi tiết thường gợi liên tưởng đến những máy bay áp dụng công nghệ giảm khả năng bị phát hiện. Phần đuôi của chiếc trực thăng cũng khác đáng kể so với UH-60 Blackhawk thông thường, khi hình dạng được chỉnh sửa và có thể mở rộng nhằm làm giảm tín hiệu phản xạ. Một nắp che được bố trí quanh đầu rotor hậu, che bộ phận nhô ra bên ngoài vốn dễ trở thành điểm phản hồi rõ ràng đối với radar. Thiết kế đuôi trơn nhẵn, không nhiều chi tiết lộ ra ngoài, cho thấy mục tiêu không chỉ là tạo vẻ ngoài khác biệt mà còn hạn chế dấu hiệu nhận diện. Các chuyên gia còn nhận thấy rotor đuôi có thể gồm năm hoặc sáu cánh, thay vì cấu hình quen thuộc trên những trực thăng thông thường. Nhiều cánh hơn cho phép rotor quay chậm hơn trong một số điều kiện, từ đó giảm thứ âm thanh đặc trưng thường khiến trực thăng dễ bị nhận biết. Bộ phận hạ cánh cũng được nghi ngờ có khả năng co lại, kèm nắp che phía trên, giúp giảm thêm những bề mặt có thể phản xạ sóng radar. Những suy đoán khác tập trung vào rotor chính, vì phần này có thể được trang bị cánh cải tiến nhằm hạn chế tiếng ồn khi phương tiện bay thấp. Tuy nhiên, các chi tiết ấy không thể được xác nhận đầy đủ từ phần đuôi còn sót lại sau vụ nổ phá hủy. Kết luận chắc chắn hơn của giới chuyên gia là chiếc máy bay đã được cải tiến để hoạt động êm hơn, ít gây tiếng động hơn và khó bị radar phát hiện hơn. Dù vậy, Tony Osborne lưu ý rằng một trực thăng vẫn có thể tránh radar mà không nhất thiết cần công nghệ tàng hình hoàn chỉnh. Phần lớn radar Pakistan khi ấy được đặt trên mặt đất, khiến những phương tiện bay rất thấp khó bị phát hiện trong hành trình tiếp cận. Một quan chức tình báo Pakistan giấu tên cho biết các trực thăng Mỹ chỉ bị nhìn thấy khi tiến vào Pakistan từ Afghanistan, thay vì bị radar phát hiện từ trước. Theo nguồn tin này, tổng cộng có bốn trực thăng tham gia, trong đó hai chiếc có thể là những phương tiện đặc biệt tương tự chiếc gặp nạn. Hai chiếc còn lại được cho là Chinook cỡ lớn, đảm nhiệm vai trò hộ tống trong chiến dịch. Trước sự kiện ấy, công chúng từng biết chương trình RAH-66 Comanche, một mẫu trực thăng tàng hình phát triển cho quân đội Mỹ nhưng bị hủy năm 2004 vì chi phí quá cao.