Tôi 34 tuổi, kết hôn gần ba năm, đang mang thai bé đầu lòng ở tháng thứ tám. Chồng tôi 37 tuổi, làm kỹ thuật cho một nhà máy, thu nhập khoảng 18 triệu đồng mỗi tháng. Tôi làm nhân viên hành chính tại một đơn vị sự nghiệp, lương và phụ cấp khoảng 13 triệu đồng. Hai vợ chồng chưa có nhà riêng, đang thuê một căn hộ nhỏ, cuộc sống chưa dư dả nhưng cũng không quá khó khăn.
Trước khi lấy chồng, tôi từng có một mối tình thời đại học. Khi ấy tôi còn trẻ, suy nghĩ đơn giản và đã trao đời con gái cho bạn trai đầu. Sau khi chia tay, tôi mang theo sự mặc cảm. Tôi từng nghĩ có lẽ mình sẽ không đủ can đảm để bắt đầu cuộc tình mới, rồi lấy chồng sinh con, sợ người đến sau sẽ coi thường mình.
Minh họa AI
Tôi gặp anh, là chồng hiện tại trong một lần chuyển nhà. Anh ở cùng khu trọ, hơn tôi vài tuổi, ít nói nhưng sống rất nguyên tắc. Anh không nhậu nhẹt, không ham chơi, đi làm về là lo cơm nước rồi nghỉ ngơi. Khi tình cảm tiến triển, tôi chủ động kể cho anh nghe về quá khứ. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho việc anh sẽ không chấp nhận. Vậy mà anh chỉ nói: "Ai chẳng có quá khứ, anh đến với em vì em của hiện tại". Nghe anh nói thế, tôi yên tâm, nghĩ anh sẽ làm người đàn ông của đời mình. Sau khi cưới, tôi càng trân trọng và yêu thương anh. Tôi cố gắng vun vén gia đình, tiết kiệm từng khoản nhỏ, chăm sóc chồng và chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh. Những tháng đầu hôn nhân, tôi từng nghĩ mình thật may mắn, cho đến khi chúng tôi bắt đầu có những bất đồng.
Mỗi lần vợ chồng có mâu thuẫn, anh lại lôi chuyện quá khứ của tôi ra để nói. Ban đầu chỉ là vài câu bóng gió, sau dần thành những lời rất nặng nề với tôi. Có lần anh nói tôi không có tư cách trách anh chuyện gì vì đến với anh tôi không còn "nguyên vẹn". Có lúc anh còn xúc phạm bố mẹ tôi, cho rằng gia đình tôi không biết dạy con. Tôi ức phát khóc mà không thể nói được gì. Quá khứ là điều tôi không thể thay đổi. Hơn nữa tôi không muốn hai vợ chồng càng nói trong lúc nóng giận lại càng làm tổn thương nhau. Khi anh bình tĩnh, tôi bảo đã không giấu quá khứ, anh chấp nhận, sao giờ lại mang ra đay nghiến tôi? Anh xin lỗi rồi ôm tôi, hứa sẽ không như thế nữa. Được một thời gian, khi có mâu thuẫn, anh lại nhắc lại.
Tôi cứ tự an ủi rằng có lẽ anh cần thời gian để thực sự vượt qua định kiến ấy. Tôi cũng nghĩ mình đang mang thai, gia đình sắp có thêm thành viên nên không muốn mọi chuyện trở nên căng thẳng. Thế nhưng tối qua, chỉ vì một chuyện rất nhỏ, anh lại nổi nóng. Những lời anh nói khiến tôi chết lặng. Tôi đang mang thai đứa con của anh mà anh vẫn dùng những từ ngữ thô tục để nói về quá khứ của tôi. Giờ tôi tiếp tục chịu đựng, sau này con lớn lên, chứng kiến bố thường xuyên nói những lời coi thường mẹ thì sao? Tôi sẽ dạy con biết tôn trọng phụ nữ thế nào khi chính mình lại chấp nhận để chồng xúc phạm như thế? Thế nhưng nghĩ đến ly hôn, tôi lại sợ.
Con còn chưa chào đời. Tôi không muốn con lớn lên thiếu tình cảm của bố. Chồng tôi ngoài những lúc nóng giận vẫn là người chăm chỉ, có trách nhiệm với công việc và rất mong chờ ngày được làm cha. Anh chưa từng đánh đập tôi, cũng không có chuyện rượu chè hay gái gú. Những lúc bình thường, anh vẫn chăm sóc vợ rất tốt. Tôi cũng không muốn chỉ vì những lời nói lúc tức giận mà phủ nhận tất cả những điều tốt đẹp anh từng dành cho mẹ con tôi. Nhưng tôi thực sự kiệt sức với cảm giác phải sống trong lo lắng mỗi khi anh nhắc lại chuyện quá khứ. Tôi còn vài tuần nữa sẽ sinh con. Tôi không biết mình nên tiếp tục nhẫn nhịn, cố gắng thay đổi chồng hay phải mạnh mẽ bảo vệ bản thân và con ngay từ bây giờ? Tôi nên làm gì để cuộc hôn nhân này có thể tiếp tục?
Hồng Hoa