Bỏ qua điều hướng

Nghỉ lễ 5 ngày chỉ có hai vợ chồng già, tôi mới hiểu lý do con dâu ngại về

Nghỉ lễ 5 ngày chỉ có hai vợ chồng già, tôi mới hiểu lý do con dâu ngại về
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Tôi đã chuẩn bị đủ thức ăn, dọn sẵn phòng cho các cháu và chờ con về suốt kỳ nghỉ lễ. Nhưng 5 ngày trôi qua, không ai xuất hiện, rồi chồng nói một câu khiến tôi nhìn lại cách mình đối xử với con dâu.

Tôi năm nay 58 tuổi, chồng hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi có hai người con, một trai, một gái. Con gái đã lấy chồng và sống ở tỉnh khác, còn con trai lập gia đình cách nhà khoảng 30km.

Nhà tôi trước đây lúc nào cũng đông vui. Những dịp lễ Tết, chỉ cần nghe tiếng xe ngoài cổng là tôi đã biết con trai đưa vợ và 2 đứa nhỏ về. Tôi thường chuẩn bị rất nhiều món, từ gà luộc, nem rán đến những món cháu nội thích.

Kỳ nghỉ lễ vừa rồi, dù không thấy các con gọi về, tôi vẫn lên kế hoạch từ trước. Tôi dọn lại phòng cho các con, mua thêm đồ ăn, thậm chí còn đặt mấy con gà quê để hôm nào chúng về thì cho các cháu ăn thỏa thích.

Ngày đầu tiên, tôi chờ từ sáng đến tối nhưng không thấy các con về. Tôi nhắn tin hỏi: “Bao giờ các con về? Mẹ mua nhiều đồ ăn lắm”. Một lúc sau, con trai trả lời: “Năm nay bọn con chắc không về được mẹ ạ. Hai đứa nhỏ có lịch đi chơi với các bạn. Vợ chồng con cũng bận việc”. Tôi đọc xong thấy hụt hẫng.

Nghỉ lễ 5 ngày chỉ có hai vợ chồng già, tôi mới hiểu lý do con dâu ngại về - 1

Giờ tôi mới hiểu vì sao con dâu không thoải mái mỗi khi về nhà (Ảnh minh họa: Sohu).

Tôi gọi cho con gái. Con bé cũng nói năm nay sẽ về nhà chồng vì có giỗ họ. Bố mẹ chồng cũng bảo về còn bàn chuyện sửa nhà. Tôi bắt đầu thấy bực. Năm ngày nghỉ mà không đứa nào về.

Tôi than thở với chồng: “Con cái bây giờ lớn rồi, có gia đình riêng là quên bố mẹ. Nhà cửa rộng thế này mà ngày lễ chẳng có ai”. Chồng tôi đang ngồi xem tivi, nghe vậy chỉ nói: “Bà đừng trách các con”. Tôi quay sang: “Không trách thì trách ai?”. Ông im lặng một lúc rồi đáp: “Muốn con cháu về chơi thì mình phải thoải mái, đừng soi xét chúng nó”.

Tôi khó chịu: “Tôi làm gì mà ông bảo tôi soi xét?”. Chồng nhìn tôi, nói rất nhẹ: “Bà thử nghĩ xem. Con dâu không về thì con trai, cháu nội cũng chẳng về. Nếu nó cảm thấy mỗi lần đưa vợ con về là cả nhà căng thẳng, nó cũng không muốn về nữa”.

Ông nói tiếp: “Con cái lớn rồi, chúng nó có nhà riêng, cuộc sống riêng. Mình muốn chúng nó coi nhà này là nơi để trở về thì đừng biến mỗi lần chúng nó về thành một lần kiểm tra”.

Nghe chồng nói, tôi ngồi ngẫm lại. Tôi vẫn nghĩ mình là người mẹ chu đáo. Chỉ có điều, tôi khá kỹ tính. Con dâu về nhà, tôi thường để ý từ chuyện ăn mặc, giờ giấc đến cách chăm con.

Thấy cháu ăn ít rau, tôi nhắc. Thấy con dâu cho con dùng điện thoại, tôi góp ý. Có hôm con bé vừa xuống xe, còn chưa kịp uống cốc nước, tôi đã trách sao về muộn thế.

Tôi không nghĩ những lời ấy có gì quá đáng. Trong suy nghĩ của tôi, người một nhà thì có gì cứ nói thẳng với nhau. Tôi cũng từng làm dâu, từng nghe mẹ chồng góp ý nên cho rằng con dâu bây giờ cũng nên hiểu đó là sự quan tâm.

Ngày thứ 3 của kỳ nghỉ, con trai bất ngờ gọi điện. Tôi vui mừng hỏi có phải các con về không. Nó nói: “Mẹ ạ, cuối tuần này bọn con đưa các cháu đi chơi. Dịp khác bọn con về nhé”. Tôi hỏi sao không về một buổi thôi. Con trai ngập ngừng rồi nói: “Vợ con hơi ngại về nhà mình. Mỗi lần về mẹ lại góp ý nhiều chuyện, cô ấy sợ làm gì cũng không đúng”.

Tôi nghe mà nghẹn. Con trai còn nói một câu khiến tôi suy nghĩ mãi: “Không phải vợ con không quý bố mẹ. Nhưng con muốn mỗi lần đưa vợ con về, cô ấy cũng thấy đó là nhà để về chứ không phải nơi giữ ý từng li từng tí”.

Tôi chợt nhớ lại nhiều chuyện. Có lần con dâu về, tôi thấy nó ngủ đến gần 8h sáng nên buột miệng: “Ở nhà chồng mà con dâu ngủ tới giờ này thì không hay đâu”. Con bé nghe xong vội dậy, từ hôm đó mỗi lần về quê đều dậy rất sớm.

Lần khác, thấy con dâu mua quần áo đắt tiền cho cháu, tôi lại nói: “Trẻ con lớn nhanh, mua thế phí tiền”. Có lần vợ chồng con trai đưa các cháu về chơi, tôi thấy con dâu cho con ăn đồ ăn nhanh nên nói: “Mẹ chăm cháu còn tốt hơn con”. Tôi chỉ buột miệng, nhưng có lẽ con bé đã nhớ.

Tôi cũng từng phàn nàn chuyện con dâu không thường xuyên gọi điện hỏi thăm. Có lần nó gọi, tôi hỏi lại: “Sao hôm nay con mới gọi?”. Bây giờ nghĩ lại, tôi mới thấy mình đã biến những cuộc gọi đáng lẽ vui vẻ thành câu hỏi dò xét mà con bé luôn phải dè chừng.

Tôi đã nghĩ mình góp ý vì thương con cháu. Nhưng có lẽ cách tôi thể hiện khiến người khác cảm thấy họ lúc nào cũng chưa đủ tốt.

Tối hôm đó, tôi ngồi trong căn bếp đã chuẩn bị rất nhiều món nhưng không có người ăn. Chồng tôi vẫn ngồi bên cạnh, lặng lẽ bóc cho tôi một quả quýt. Ông bảo: “Thôi, mình già rồi. Con cái có cuộc sống của chúng. Muốn chúng nó về thì mình phải làm cho chúng nó nhớ nhà, chứ đừng để chúng nó sợ về”.

Tôi cười nhẹ, nhưng mắt lại cay. Tôi nhớ những ngày còn trẻ, mỗi lần về nhà mẹ đẻ, bản thân cũng chỉ muốn được ăn một bữa cơm ngon, nằm ngủ một giấc rồi kể vài chuyện lặt vặt. Nếu mẹ tôi cứ hỏi vì sao tôi dậy muộn, sao chồng tôi không kiếm được nhiều tiền hơn, sao tôi nuôi con thế này, thế khác… thì có lẽ tôi cũng không muốn về thường xuyên.

Vậy mà bao nhiêu năm qua, tôi lại vô tình trở thành người mẹ mà chính mình từng không mong muốn.

Ngày nghỉ cuối cùng, tôi nhắn cho con trai: “Khi nào rảnh thì hai vợ chồng đưa các cháu về. Không cần mua gì, cũng chẳng phải làm gì cả, các con về ăn với bố mẹ bữa cơm là được”. Một lúc sau, con trai gửi lại một tin nhắn: “Vâng, để cuối tuần sau con sắp xếp đưa các cháu về”.

Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn của con trai. Có lẽ con cái khi trưởng thành không cần cha mẹ níu chúng về bằng trách nhiệm. Chúng chỉ cần biết rằng sau những ngày mệt mỏi, vẫn có một nơi để trở về mà không phải giữ ý từng chút.

Năm ngày nghỉ lễ, căn nhà tôi vắng tanh. Nhưng lần đầu tiên, tôi không còn trách các con. Tôi chợt hiểu, muốn con cháu thích trở về thì trước hết, mình phải khiến chúng cảm thấy ở đây thật sự là nhà...

Nghỉ lễ 5 ngày chỉ có hai vợ chồng già, tôi mới hiểu lý do con dâu ngại về (Bản đọc tóm lược từ Dân Trí) Tôi năm nay 58 tuổi, chồng hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi có hai người con, một trai, một gái. Con gái đã lấy chồng và sống ở tỉnh khác, còn con trai lập gia đình cách nhà khoảng 30km. Nhà tôi trước đây lúc nào cũng đông vui. Những dịp lễ Tết, chỉ cần nghe tiếng xe ngoài cổng là tôi đã biết con trai đưa vợ và 2 đứa nhỏ về. Tôi thường chuẩn bị rất nhiều món, từ gà luộc, nem rán đến những món cháu nội thích. Kỳ nghỉ lễ vừa rồi, dù không thấy các con gọi về, tôi vẫn lên kế hoạch từ trước. Tôi dọn lại phòng cho các con, mua thêm đồ ăn, thậm chí còn đặt mấy con gà quê để hôm nào chúng về thì cho các cháu ăn thỏa thích. Ngày đầu tiên, tôi chờ từ sáng đến tối nhưng không thấy các con về. Tôi nhắn tin hỏi: “Bao giờ các con về? Mẹ mua nhiều đồ ăn lắm”. Một lúc sau, con trai trả lời: “Năm nay bọn con chắ…