Như vậy đội tuyển Việt Nam đã lần thứ tư vô địch giải bóng đá khu vực Đông Nam Á, cũng là lần đầu tiên đội tuyển chúng ta bảo vệ thành công chức vô địch Đông Nam Á, đây có thể xem là một chiến tích lịch sử và là thành quả xứng đáng.
1. Nhìn lại trận chung kết lượt về trên sân Mỹ Đình
Nhiều người nhìn vào thế trận trong cả hai lượt và có cảm tưởng chúng ta lép vế so với Thái Lan, vậy điều đó có phải là sự thật?
Nếu nhìn về thống kê trong cả hai trận lượt đi và lượt về, Việt Nam đều kiểm soát bóng ít hơn đối thủ đến gần 20%, nhất là trong trận lượt về Việt Nam chỉ kiểm soát 37% so với 63% của Thái Lan, tung 11 dứt điểm so với 13 của Thái Lan.
Nhìn vào hai chỉ số này ta luôn có cảm giác Việt Nam bị lép vế, nhưng nếu phân tích kỹ ta thấy rằng trong trận lượt về Thái Lan chỉ hai lần sút trung khung thành, đó là hai bàn thắng của họ, còn lại là các cú sút xa bên ngoài vòng cấm mà tỷ lệ thành bàn rất thấp.
Thứ hai, các cú sút của Thái Lan đa phần đều thực hiện trong hiệp một, thời điểm mà các cầu thủ Thái Lan pressing liên tục, chạy và di chuyển với cường độ cao nhằm ép nghẹt tuyến giữa của đội tuyển Việt Nam. Tuy nhiên so với trận lượt đi số cơ hội mà họ tạo ra lại thấp hơn đáng kể.
Ở trận lượt về này ta thấy Patrick Lê Giang cũng không phải bay người cứu thua nhiều như trên đất Thái. Đặc biệt ở hiệp hai, ngoài bàn thắng sau sai lầm của Tiến Anh, họ chỉ có một cơ hội lớn ( Big Chance) là quả penalty của Kakana, họ chỉ có một cú sút không mấy nguy hiểm về phía khung thành của Lê Giang
Trong khi đó, Việt Nam chơi có phần lép vế trong hiệp một nhưng vẫn tạo ra một pha bóng ăn bàn đáng kể là cú đánh đầu cực mạnh đập vào cột dọc của Xuân Son.
Sang hiệp hai, số lượng cơ hội của Việt Nam tăng lên đáng kể với 3 big chances (cú sút đập xà của Hai Long, cú sút chệch cột của Quang Hải, pha dứt điểm cận thành của Tiến Anh). Ngoài ra còn hàng loạt các pha uy hiếp khung thành khác.
Bàn phản lưới nhà của Chatchai cũng xuất phát từ tình huống phối hợp tấn công đẹp mắt của Việt Nam. Như vậy chúng ta đã có thể kết liễu người Thái sớm hơn nếu tận dụng tốt hơn cơ hội tạo ra mà không phải hồi hộp đến những phút cuối cùng.
Ngoài ra còn một thông số đáng chú ý khác là trong hiệp hai Thái Lan bị mất bóng đến 6 lần trên phần sân nhà so với hiệp một là 0 lần, như vậy về tổng thể không thể nói Việt Nam chơi kém trong trận đấu này được.
Vấn đề của Thái Lan là gì?
HLV Thái Lan Hudson cho rằng đội bóng của ông chơi tốt hơn Việt Nam trong cả hai lượt trận và xứng đáng giành kết quả tốt hơn và nhiều người cũng đồng tình với nhận định này.
Tuy nhiên nếu nhìn rộng hơn ta thấy bóng đá Thái đang mắc phải đúng vấn đề mà Việt Nam đã bị ngày xưa khi chúng ta đụng độ họ: Bản lĩnh và thể lực.
Thái Lan sử dụng nhiều cầu thủ trẻ trong hai trận chung kết, một đội bóng trẻ có năng lượng dồi dào, không biết sợ, khát khao nhưng dễ mất tinh thần và bản lĩnh ở những thời điểm quan trọng. Pha đá hỏng phạt đền của Kakana là minh chứng cho điều đó.
Sau tình huống đó họ mất tinh thần và thế trận nghiêng hẳn về Việt Nam. Chúng ta đá ung dung hơn, tự tin hơn hiệp một, liên tục san bằng tỷ số, đó là bản lĩnh của một đội vô địch.
Ngoài ra trong xuyên suốt giải đấu chúng ta nhận thấy vấn đề lớn nhất của Thái Lan đó là thể lực, HLV Hudson cũng thừa nhận đội bóng của ông chỉ đủ thể lực chơi trong 60-70 phút, đó là điều đúng sự thật.
Nhìn vào hiệp hai ở trận chung kết vừa rồi, sau khi bị Việt Nam san bằng tỷ số, người Thái cũng từ bỏ lối chơi phối hợp ban bật mà chuyển thẳng sang các đường bóng dài và bóng bổng nhắm thẳng vào khung thành của đội tuyển Việt Nam, nhằm tiết kiệm sức lực.
Điều này chứng tỏ họ đã không còn đủ lực để thực hiện các pha chạy chỗ liên tục như ở hiệp một. Bàn thắng nâng tỷ số lên 2-1 của họ cũng đến từ một sai lầm của hàng phòng ngự Việt Nam, chứ không nằm ở các pha phối hợp thường thấy của họ ở giải lần này.
Ở giải lần này Thái Lan để thua 7 bàn thì trong đó 6 bàn nằm trong hiệp hai. 4 bàn thua của Thái Lan trong trận chung kết hôm 26/8 cũng nằm trong hiệp hai. Quay lại chung kết AFF 2024, 5 bàn thua của Thái Lan trước Việt Nam thì 4 bàn cũng trong hiệp hai.
Mở rộng ra các giải trẻ như U23 Đông Nam Á hay SEA Games 2025, tất cả các bàn thua của Thái Lan trước Việt Nam đều nằm ở hiệp hai, họ có thể chơi rất tốt trong hiệp một nhưng thường tan vỡ trong hiệp hai, đặc biệt là sau khi bị đối phương vươn lên và gỡ hòa.
Nếu như chỉ một giải đấu người ta sẽ cho rằng do quá trình chuẩn bị không tốt. Nhưng liên tục thất bại từ giải này sang giải khác thì đó chính là một vấn đề cốt lõi mà bóng đá Thái Lan chưa thể giải quyết. Việt Nam liên tục chiến thắng người Thái đúng bằng một công thức, chịu trận trong hiệp một và kết liễu họ trong hiệp hai.
Điều đó cũng lý giải về cách tiếp cận của ông Kim trước Thái Lan từ giải trẻ đến đội tuyển quốc gia.
Như vậy, nhận định của ông Hudson là Thái Lan chơi tốt không phải không có căn cứ. Nhưng là tốt hơn so với mong đợi, tốt hơn một vài thời điểm của trận đấu chứ chưa đủ bản lĩnh lên ngôi vô địch.
Họ vẫn bị những vẫn đề cũ: chơi hết sức trong hiệp một và gần như buông xuôi ở hiệp hai, chính các bình luận viên và các trang báo của Thái Lan cũng thừa nhận vấn đề này, cầu thủ Thái yếu về thể lực.
Từ 2018, bóng đá Việt Nam 'lột xác' thế nào trước Thái Lan
Từ 2018, bóng đá Việt Nam 'lột xác' thế nào trước Thái Lan.
Vì sao chức vô địch của Việt Nam là xứng đáng?
Nhiều người vẫn cho rằng chúng ta tiếp cận trận đấu lượt về khá e dè và lo sợ người Thái nhưng nếu chúng ta xem trận đấu lượt về giữa Thái Lan và Singapore thì người Thái cũng y như chúng ta. Kết quả là họ bị Singapore bóp nghẹt cả trận và chỉ may mắn khi chỉ thua 1-2 trên sân nhà, tuy nhiên Việt Nam khác ở chỗ chúng ta lì lợm và bản lĩnh hơn.
Ở giải này Việt Nam là đội ghi bàn nhiều nhất (21 bàn), để thủng lưới ít nhất (3 bàn), đồng thời cũng ít thẻ phạt nhất (4 thẻ vàng), tức là các chỉ số tấn công, phòng ngự và Fair Play của chúng ta đều đứng đầu.
Số thẻ phạt cũng phản ảnh chúng ta không cần chơi quá quyết liệt, cũng không để đối tạo sức ép quá đáng kể để phải chịu thẻ. Có những thời điểm chúng ta chơi không tốt nhưng vẫn bình tĩnh vượt qua những lúc khó khăn để trở thành người chiến thắng. Tất nhiên thành quả nào cũng có chút may mắn nhưng may mắn chỉ đến với những người có thực lực cộng với quyết tâm và sự chuẩn bị tốt.
Bóng đá hiện đại chỉ trao phần thưởng cho những đội bóng bản lĩnh nhất, lạnh lùng nhất trong xuyên suốt cả một giải đấu hay. Chứ không trao cho đội bóng chơi tốt ở một vài thời điểm của trận đấu.
Và điều dễ nhận ra nhất ở đội tuyển Việt Nam từ thời ông Kim hay trước đó là ông Park: nếu đối phương không thể tung đòn kết liễu chúng ta, thì họ sẽ nhận sự phản kháng mạnh mẽ và thường chúng ta sẽ là người chiến thắng.
Chúc mừng Việt Nam vô địch.
Phương Đường Kính