Bỏ qua điều hướng

NSƯT Kim Phương nói gì khi nhiều nghệ sĩ cải lương chật vật lúc về già?

NSƯT Kim Phương nói gì khi nhiều nghệ sĩ cải lương chật vật lúc về già?
Nguồn ảnh: Thanh Niên

Trong hậu trường 'Chuông vàng vọng cổ', NSƯT Kim Phương có những trải lòng về nghề, đồng thời nhắn nhủ đến các bạn trẻ yêu mến nghệ thuật cải lương.

NSƯT Kim Phương: Xót xa vì nhiều nghệ sĩ cải lương chật vật khi về già - Ảnh 1.

Trước khi ghi dấu ấn qua các vai diễn trên phim ảnh, NSƯT Kim Phương là gương mặt quen thuộc của sân khấu cải lương

Ảnh: Thạch Anh

NSƯT Kim Phương trở lại sân khấu Chuông vàng vọng cổ 2026 với vai trò giám khảo khách mời. Ở những mùa thi trước, bà từng tham gia hỗ trợ dàn dựng, huấn luyện các gương mặt trẻ của chương trình. Điều khiến nữ nghệ sĩ vui mừng là chứng kiến những tài năng trẻ từng bước tạo dấu ấn và có những cột mốc mới trong sự nghiệp, trong đó nhiều người đã được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân (NSND), Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT).

NSƯT Kim Phương nhắn nhủ thí sinh Chuông vàng vọng cổ

Nhận xét về lứa thí sinh năm nay, NSƯT Kim Phương cho rằng các em sở hữu giọng ca tốt, vóc dáng đẹp. Tuy nhiên, để có một chất giọng thật sự lạ, nổi trội so với những gương mặt còn lại, theo bà, các thí sinh vẫn cần thêm thời gian để rèn luyện và định hình phong cách riêng.

Theo nữ diễn viên Cổng mặt trời, những hậu bối yêu cải lương hiện nay đang thiếu sân khấu để cọ xát, tích lũy kinh nghiệm và có cơ hội tỏa sáng.

NSƯT Kim Phương: Xót xa vì nhiều nghệ sĩ cải lương chật vật khi về già - Ảnh 2.

NSƯT Kim Phương trong vai trò giám khảo khách mời của chương trình Chuông vàng vọng cổ

Ảnh: Thạch Anh

Bà nhận định: “Bộ môn nghệ thuật này không chỉ cần giọng ca mà còn phải biết diễn nữa. Để đứng chính một vở diễn không phải dễ. Nếu mà dễ dãi thì không phải là cải lương. Bộ môn này phải học từ gốc, rút kinh nghiệm từ khán giả và trau dồi từ bạn bè, thầy cô thì mới tích lũy được kinh nghiệm để đóng được nhiều vai”.

Bên cạnh sân khấu cải lương, NSƯT Kim Phương còn tham gia diễn xuất và gây ấn tượng qua nhiều dự án phim như Cổng mặt trời, Cuộc chiến hạ lưu, Lật mặt 8: Vòng tay nắng… Chia sẻ về bước chuyển này, nữ nghệ sĩ cho biết bà từng xác định sẽ “sống chết với nghề”. Từ năm 28-30 tuổi, bà dần chuyển từ những dạng vai đào độc, đào lẳng… sang những nhân vật có cá tính hơn. Đây cũng là mối duyên đưa bà đến với phim ảnh, để rồi khán giả dần nhớ đến NSƯT Kim Phương qua những vai diễn đặc trưng.

Nhắc đến dấu ấn của mình trên màn ảnh, nữ diễn viên Cổng mặt trời hài hước chia sẻ: “Bây giờ khán giả nhìn thôi mà mặc định tôi đóng vai ác, chẳng hạn như chủ nợ, mẹ chồng. Họ chỉ nhớ tên nhân vật tôi đóng thôi, chứ cũng không nhớ tôi tên gì”.

Nhìn lại chặng đường đã qua, NSƯT Kim Phương xem đó là niềm tự hào thay vì buồn lòng. Với bà, việc để lại dấu ấn trong lòng công chúng qua những vai diễn đã là một thành công đáng quý.

NSƯT Kim Phương: Xót xa vì nhiều nghệ sĩ cải lương chật vật khi về già - Ảnh 3.

Ngoài giọng ca, NSƯT Kim Phương cho rằng các nghệ sĩ trẻ cần trau dồi thêm diễn xuất để hoàn thiện hơn trong nghề

Ảnh: Thạch Anh

Ở tuổi 73, NSƯT Kim Phương vẫn miệt mài với các vai diễn. Nữ nghệ sĩ cho biết bản thân may mắn khi có cuộc sống ổn định, song không khỏi xót xa trước thực tế nhiều nghệ sĩ về già vẫn chật vật mưu sinh, không có một cơ ngơi ổn định.

Nhắc đến những đồng nghiệp từng gắn bó với sân khấu, bà bộc bạch: “Trước đây, một gia đình đôi khi gói gọn trong đoàn hát và xem đó là cái nhà của mình. Sau này khi sân khấu tắt đèn, chốn dung thân lớn nhất là phim ảnh, nhưng cũng chỉ vài anh chị tồn tại với nghề thôi”.

Theo NSƯT Kim Phương, thực tế đó khiến không ít nghệ sĩ cải lương phải đối diện với cuộc sống khó khăn, thậm chí phải vào viện dưỡng lão hoặc chịu cảnh bơ vơ khi tuổi xế chiều. Nhìn lại hoàn cảnh của nhiều đồng nghiệp, nữ diễn viên xem đây là một bi kịch.

“Đó là điều khiến tôi không khỏi xót xa. Với riêng bản thân tôi, nhờ Tổ nghiệp còn thương nên sức khỏe vẫn còn và vẫn minh mẫn để đóng phim”, bà nói.

Không chỉ miệt mài cống hiến cho nghề, NSƯT Kim Phương còn ấp ủ nhiều trăn trở dành cho bộ môn nghệ thuật truyền thống, đặc biệt là mong muốn được nhìn thấy sân khấu cải lương tiếp tục sáng đèn.

Theo nữ nghệ sĩ, trong bối cảnh thị trường giải trí ngày càng đa dạng với nhiều loại hình và phương tiện thưởng thức mới, việc đầu tư để tạo nên những vở diễn cải lương quy mô, hoành tráng là một thử thách. Để sân khấu cải lương có thể tiếp tục tồn tại và phát triển, theo bà, cần nhiều nỗ lực từ những người làm nghề.

Ở tuổi 73, NSƯT Kim Phương vẫn miệt mài diễn xuất và trở lại Chuông vàng vọng cổ 2026 với vai trò giám khảo khách mời. Từ trải nghiệm nhiều năm trên sân khấu, bà nhìn thấy ở thế hệ thí sinh mới những lợi thế về giọng ca, vóc dáng, nhưng cho rằng họ cần thêm thời gian rèn luyện để tạo chất giọng khác biệt và định hình phong cách riêng. Theo NSƯT Kim Phương, khó khăn lớn của nghệ sĩ cải lương trẻ hiện nay là thiếu sân khấu để cọ xát, tích lũy kinh nghiệm và tìm cơ hội tỏa sáng. Bà nhấn mạnh cải lương không chỉ đòi hỏi khả năng ca mà còn yêu cầu diễn xuất vững vàng, bởi để đảm nhận vai chính trong một vở diễn, nghệ sĩ phải học từ gốc, lắng nghe khán giả và liên tục trau dồi cùng bạn bè, thầy cô. Quan điểm này cho thấy khoảng trống sân khấu không đơn thuần ảnh hưởng đến cơ hội nghề nghiệp, mà còn hạn chế quá trình hoàn thiện kỹ năng của lớp kế cận. Trước khi được khán giả biết đến qua Cổng mặt trời, Cuộc chiến hạ lưu hay Lật mặt 8: Vòng tay nắng, Kim Phương vốn là gương mặt quen thuộc của sân khấu cải lương. Từ khoảng 28 đến 30 tuổi, bà chuyển dần khỏi những dạng vai đào độc, đào lẳng để thử sức với các nhân vật cá tính, qua đó mở ra mối duyên với phim ảnh. Việc thường được nhớ đến qua những vai chủ nợ, mẹ chồng hoặc nhân vật phản diện không khiến bà buồn lòng, bởi dấu ấn của nhân vật trong công chúng cũng là một thước đo thành công. Dẫu có cuộc sống ổn định, NSƯT Kim Phương vẫn xót xa khi nhiều đồng nghiệp về già phải chật vật mưu sinh và không có cơ ngơi vững chắc. Bà cho biết trước đây đoàn hát từng là mái nhà chung của nghệ sĩ, nhưng khi sân khấu tắt đèn, phim ảnh trở thành chốn dung thân lớn nhất mà chỉ một số ít người có thể tiếp tục tồn tại với nghề. Những chia sẻ ấy phản ánh nghịch lý của cải lương hiện nay: người trẻ thiếu nơi rèn nghề, còn nhiều nghệ sĩ lớn tuổi lại thiếu điểm tựa sinh kế khi ánh đèn sân khấu thưa dần.