Nữ diễn viên Kiều Chinh: Tôi nợ bao nhiêu lời tạm biệt
Nguồn ảnh: Thanh Niên
Ở tuổi 89, diễn viên Kiều Chinh vẫn tìm thấy niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn khi tiếp tục gắn bó với nghệ thuật thứ bảy và đón nhận tình cảm yêu mến từ khán giả. Dù vậy, đằng sau ánh hào quang và ngọn lửa đam mê ấy, bà vẫn không tránh khỏi những khoảng trống và nỗi cô đơn của một cuộc sống đơn độc.
Kiều Chinh hạnh phúc vì còn sức khỏe để đóng phim
Chiều 8.9, diễn viên Kiều Chinh cùng dàn diễn viên phim Mãi nợ một lời tạm biệt gồm bé Uy Nhân, Lan Thy, Samuel An, Lê Anh Huy... có buổi gặp gỡ truyền thông để chia sẻ về quá trình làm phim.
Mãi nợ một lời tạm biệt là tác phẩm của đạo diễn J. Robert Schulz. Nội dung bộ phim được xây dựng từ những ký ức tuổi thơ của họa sĩ, nhà điêu khắc gốc Việt Daniel K. Winn. Phim xoay quanh nhân vật Daniel, người đàn ông trưởng thành nhưng vẫn mang theo những ký ức về tuổi thơ, gia đình và người bà. Khi trở về với quá khứ, anh phải đối diện với những mất mát cùng lời tạm biệt chưa kịp nói với bà nội.
Ở tuổi 89, diễn viên Kiều Chinh vẫn khỏe mạnh và minh mẫn
Ảnh: M.H
Trong phim nghệ sĩ Kiều Chinh đảm nhận vai bà nội Hương. Trải qua nhiều khó khăn, vất vả trong cuộc sống, bà Hương vẫn cố gắng bươn chải để cháu nội có cuộc sống hạnh phúc. Đây không phải là vai diễn quá khó với nữ nghệ sĩ 89 tuổi vì bà như được nhìn lại chính cuộc đời mình.
Đằng sau vẻ ngoài điềm đạm và nụ cười rạng rỡ của một tượng đài điện ảnh là những giọt nước mắt và góc khuất ít ai thấu hiểu. Những lúc đối diện với sự trống trải tột cùng, chính ký ức về phim trường, tình cảm ấm áp từ khán giả và nguồn năng lượng bền bỉ đã vực bà dậy, giúp bà vượt qua ý nghĩ buông xuôi để tiếp tục đi trọn con đường đã chọn.
Kiều Chinh tên thật Nguyễn Thị Chinh, sinh năm 1937 tại Hà Nội. Tuổi thơ của bà gắn với những mất mát khi mẹ qua đời năm 1945. Sau khi di cư vào miền Nam, bà được đạo diễn Lê Dân phát hiện trong một buổi tiệc và mời tham gia bộ phim Hồi chuông Thiên Mụ (1957). Vai diễn đầu tay nhanh chóng đưa Kiều Chinh trở thành gương mặt được yêu thích trên màn ảnh. Sau năm 1975, Kiều Chinh định cư tại Mỹ và tiếp tục theo đuổi nghệ thuật. Vai diễn người mẹ Suyuan trong bộ phim The Joy Luck Club (1993) giúp bà chạm đến trái tim khán giả toàn cầu. Năm 2003, tạp chí Entertainment Weekly xếp bà vào danh sách 50 diễn viên có màn trình diễn lấy nước mắt khán giả nhiều nhất lịch sử điện ảnh - là diễn viên gốc Á duy nhất góp mặt trong bảng xếp hạng.
Chiều 8.9, diễn viên Kiều Chinh cùng các gương mặt trẻ gồm Uy Nhân, Lan Thy, Samuel An và Lê Anh Huy gặp gỡ truyền thông, chia sẻ những câu chuyện phía sau bộ phim Mãi nợ một lời tạm biệt. Tác phẩm do đạo diễn J. Robert Schulz thực hiện, lấy cảm hứng từ ký ức tuổi thơ của họa sĩ, nhà điêu khắc gốc Việt Daniel K. Winn, rồi mở ra câu chuyện giàu cảm xúc về gia đình. Nhân vật trung tâm Daniel là một người đàn ông trưởng thành nhưng vẫn mang theo những hồi ức sâu đậm về tuổi thơ, người thân và người bà mà anh chưa kịp nói lời tạm biệt.
Khi quay về với quá khứ, Daniel buộc phải đối diện những mất mát từng bị chôn giấu, đồng thời tìm cách hoàn tất lời chia tay còn dang dở với bà nội yêu thương. Trong phim, nghệ sĩ Kiều Chinh đảm nhận vai bà nội Hương, người phụ nữ trải qua nhiều nhọc nhằn nhưng luôn cố gắng bươn chải để cháu nội có được cuộc sống hạnh phúc. Ở tuổi 89, nữ diễn viên vẫn khỏe mạnh, minh mẫn và giữ nguồn năng lượng đáng nể, điều giúp bà tiếp tục xuất hiện trước máy quay với tinh thần đầy nhiệt huyết.
Kiều Chinh cho biết vai diễn lần này không quá khó, bởi hoàn cảnh của bà Hương khiến nữ nghệ sĩ có cảm giác như đang nhìn lại nhiều lát cắt trong chính cuộc đời mình. Sau vẻ ngoài điềm đạm cùng nụ cười rạng rỡ của một tượng đài điện ảnh, Kiều Chinh vẫn mang trong lòng những giọt nước mắt và khoảng khuất mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu. Có những thời điểm đối diện sự trống trải tột cùng, nữ diễn viên từng cần rất nhiều nghị lực để bước qua cảm giác mệt mỏi, cô độc và những ý nghĩ muốn buông xuôi.
Ký ức về phim trường, tình cảm ấm áp từ khán giả cùng nguồn năng lượng bền bỉ đã nâng đỡ bà, giúp bà đứng dậy và tiếp tục đi hết con đường nghệ thuật đã chọn. Với Kiều Chinh, mỗi vai diễn không chỉ là một công việc trước ống kính, mà còn là nơi lưu giữ ký ức, kết nối con người và giúp bà tìm thấy ý nghĩa sống. Chính vì vậy, Mãi nợ một lời tạm biệt mang đến cho bà cơ hội hóa thân vào một người bà giàu tình yêu thương, đồng thời gợi lại những cảm xúc riêng tư sâu sắc.
Kiều Chinh tên thật là Nguyễn Thị Chinh, sinh năm 1937 tại Hà Nội, nơi tuổi thơ của bà sớm in dấu những biến cố lớn và những mất mát khó phai. Năm 1945, mẹ qua đời, để lại trong tâm hồn cô bé Nguyễn Thị Chinh khoảng trống sâu sắc, về sau trở thành một phần quan trọng trong hành trình sống và diễn xuất của bà. Sau khi di cư vào miền Nam, Kiều Chinh tình cờ được đạo diễn Lê Dân phát hiện trong một buổi tiệc, rồi mời tham gia bộ phim Hồi chuông Thiên Mụ năm 1957.
Vai diễn đầu tay nhanh chóng đưa bà trở thành gương mặt được yêu thích trên màn ảnh, mở đầu chặng đường nghệ thuật kéo dài qua nhiều giai đoạn lịch sử. Sau năm 1975, Kiều Chinh định cư tại Mỹ nhưng không rời bỏ điện ảnh, tiếp tục làm việc và khẳng định vị trí riêng bằng khả năng diễn xuất giàu chiều sâu. Vai người mẹ Suyuan trong bộ phim The Joy Luck Club năm 1993 giúp bà chạm đến trái tim khán giả toàn cầu, đưa tên tuổi nữ diễn viên gốc Việt đến gần công chúng quốc tế.
Nhân vật ấy cũng cho thấy khả năng truyền tải những tổn thương, yêu thương và hy sinh gia đình bằng lối diễn xuất tiết chế nhưng đủ sức lay động người xem. Năm 2003, tạp chí Entertainment Weekly xếp Kiều Chinh vào danh sách 50 diễn viên có màn trình diễn lấy nước mắt khán giả nhiều nhất lịch sử điện ảnh. Bà là diễn viên gốc Á duy nhất góp mặt trong bảng xếp hạng này, dấu mốc đặc biệt ghi nhận hành trình bền bỉ của một nghệ sĩ Việt trên màn ảnh quốc tế.
Từ những mất mát thời thơ ấu đến các vai diễn được yêu mến, cuộc đời Kiều Chinh cho thấy nghệ thuật đôi khi bắt đầu từ chính những vết thương sâu kín. Trong buổi gặp gỡ được Thanh Niên ghi nhận, nữ diễn viên tiếp tục truyền cảm hứng bằng sự tỉnh táo, yêu nghề và niềm hạnh phúc giản dị khi còn đủ sức khỏe để đóng phim.