Tôi năm nay 29 tuổi, vẫn đang độc thân. Cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh công việc, cho đến cách đây vài tháng, Tuyết được nhận vào công ty chỗ tôi làm.
Cô ấy nhỏ hơn tôi 7 tuổi, trẻ trung, xinh xắn và rất khéo léo trong giao tiếp. Là người có kinh nghiệm ở bộ phận Tuyết ứng tuyển, tôi được sếp phân công kèm cặp cô ấy. Thấy cô gái lanh lợi, tôi cũng nhiệt tình hướng dẫn Tuyết làm quen với công việc trong thời gian thử việc.
Trong suốt quá trình làm việc chung, Tuyết thường xuyên chủ động bắt chuyện, quan tâm đến tôi từng chút một.
Mỗi sáng đi làm, cô ấy luôn chu đáo mua thêm một ly cà phê sữa đặt lên bàn tôi kèm mẩu giấy nhỏ chúc ngày tốt lành. Cô ấy nhớ rõ thói quen uống sữa tươi, nhiều đá, ít đường của tôi. Những buổi tăng ca cùng nhau, Tuyết chẳng ngần ngại ngồi sát vai, đôi khi vô tình chạm nhẹ vào tay tôi rồi nở nụ cười lém lỉnh.
Đêm về, cô ấy thường xuyên chủ động nhắn tin chuyện công việc, rồi lại vu vơ trêu: "Anh chu đáo thế này, ai lấy được chắc hạnh phúc cả đời" hay "Nếu sau này không ai rước, anh có chịu nuôi em không?".
Trong một cơn say, tôi đã đi quá giới hạn với đồng nghiệp (Ảnh minh họa: CH7).
Suốt gần 2 tháng trời, Tuyết tuyệt nhiên không bao giờ nhắc đến bạn trai, trên trang cá nhân cũng chỉ toàn ảnh chụp một mình, khiến tôi đinh ninh rằng mình chính là người đàn ông đang được cô ấy đặc biệt mở lòng đón nhận.
Trước một cô gái duyên dáng và "bật đèn xanh" nhiệt tình như vậy, trái tim độc thân bấy lâu nay của tôi thực sự rung động. Tôi thầm cảm mến Tuyết và nuôi hy vọng về một mối quan hệ nghiêm túc.
Cứ thế, tình cảm tôi dành cho Tuyết ngày một lớn dần. Cho đến đêm liên hoan tổng kết dự án, bước ngoặt mà tôi ngỡ là định mệnh đã xảy ra.
Hôm ấy, cả phòng đều ngà ngà say sau chuỗi ngày chạy tiến độ căng thẳng. Đến lúc tàn tiệc, tôi chủ động ngỏ lời đưa Tuyết về. Khi xe dừng trước cửa nhà Tuyết, tôi chưa kịp chào tạm biệt thì cô ấy bất ngờ níu tay tôi lại, ánh mắt đong đầy cảm xúc.
Đang có men say cộng với sự đưa đẩy quá đỗi ngọt ngào từ cô đồng nghiệp, tôi mạnh dạn tiến tới. Chúng tôi đã có một đêm mặn nồng bên nhau.
Với tôi, đó không phải là phút bốc đồng. Tôi thực sự nghiêm túc với Tuyết và đã lên kế hoạch chuẩn bị một buổi hẹn hò lãng mạn vào cuối tuần để chính thức ngỏ lời yêu, cho cô ấy một danh phận rõ ràng.
Thế nhưng, kế hoạch tỏ tình của tôi chưa kịp thực hiện thì cú sốc ập đến. Chỉ vài ngày sau đêm hôm ấy, Tuyết rạng rỡ mang thiệp cưới đến công ty gửi từng người, trong đó có cả tôi.
Cầm tấm thiệp cưới in tên Tuyết và chồng sắp cưới, tôi chết lặng, cảm giác như cả thế giới sụp đổ. Hóa ra, Tuyết đã có người yêu hơn 2 năm và đám cưới đã được hai bên gia đình ấn định từ nửa năm trước.
Tôi như chết lặng trước sự thật về cô gái mà mình phải lòng (Ảnh: Pexels).
Tôi sốc và hụt hẫng tột cùng. Thay vì làm ầm ĩ hay gặng hỏi, tôi chọn cách im lặng. Tuyết cũng làm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng hàng trăm câu hỏi cứ giằng xé trong đầu tôi: Tại sao cô ấy lại làm vậy? Đêm hôm đó đối với cô ấy là cảm xúc thật hay chỉ là trò đùa?
Nhưng cuối cùng, tôi nuốt hết cay đắng vào trong vì không muốn biến mình thành trò cười ở công ty.
Giờ đây, mỗi ngày đi làm đối với tôi đều là một cực hình. Ngồi chung phòng, ngày nào chúng tôi cũng phải chạm mặt, trao đổi công việc. Sự ngại ngùng và bầu không khí ngột ngạt bủa vây khiến tôi không thể nào tập trung nổi.
Tôi rất muốn đề xuất với sếp chuyển giao việc hướng dẫn Tuyết cho một người khác để giải thoát cho chính mình nhưng không có lý do chính đáng sẽ khiến cấp trên nghi ngờ.
Tôi thực sự bế tắc khi vừa phải đối diện với nỗi đau bị lừa dối, vừa phải gượng gạo đóng vai một đồng nghiệp mẫu mực mỗi ngày. Tôi nên làm gì để thoát khỏi tình cảnh trớ trêu này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!