Tuổi thơ nhiều nước mắt và những lời nói ám ảnh
“Tôi sợ gặp trẻ con, đến giờ vẫn sợ. Vì các em hồn nhiên nên trước đây khi gặp tôi, các em thường nói: "Chị kia giống quái vật". Những lời đó làm tôi rất tổn thương”, Phạm Thị Kim Ngân (21 tuổi, quê An Giang) mở đầu câu chuyện của mình.
Với nhiều người, một ánh mắt tự nhiên, nụ cười rạng rỡ hay việc thoải mái giao tiếp giữa đám đông là những điều bình thường. Nhưng với Ngân, đó từng là ước mơ xa xỉ.
Phạm Thị Kim Ngân trước đây bị liệt cơ mặt, khó nói, khó cười, mắt không thể nhắm hoàn toàn (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Ngân kể, khi vừa chào đời, cô bị ngạt khiến gương mặt và cơ thể phát triển không bình thường. Gia đình đưa cô đi chữa trị nhiều nơi nhưng những di chứng vẫn theo cô suốt những năm tháng tuổi thơ.
Có thời điểm chân phải của Ngân bị ngoèo sang một bên. Những lần xoa bóp, nắn chỉnh chân khiến cô bé đau đớn đến bật khóc, nhưng nhờ vậy cô mới có thể đi lại bình thường.
Ngoại hình khác biệt cũng trở thành lý do để Ngân nhận về những lời nói vô tình nhưng đầy sát thương. “Quái vật”, “cá lóc môi trề”… là những từ Ngân từng nghe người khác gọi mình.
Năm lớp một, những lần bị chọc ghẹo và bị bạn bè ném cặp khiến Ngân phải chuyển trường. Thế nhưng, ở môi trường mới, áp lực không vì thế mà biến mất. Cuối cùng, cô xin trở lại trường cũ, chấp nhận những ánh nhìn tò mò để tiếp tục việc học.
Có lần, khi Ngân dự định thi học sinh giỏi tiếng Anh, những lời hoài nghi lại xuất hiện. “Người bình thường thi còn rớt, mày sao đậu nổi?”, cô nhớ lại.
Ngân không hiểu vì sao ngoại hình của mình lại trở thành rào cản đối với việc học. Càng lớn, cô gái càng nhận thức rõ sự khác biệt của bản thân. Ngân sợ giao tiếp, sợ người khác nhìn mình quá lâu và đặc biệt sợ trẻ nhỏ.
“Tôi sợ nhất là gặp con nít. Trẻ con hồn nhiên, chưa gặp nhiều người khiếm khuyết nên khi thấy tôi, các em vô tư nói những lời có thể khiến mình đau lòng. Tôi thường tìm cách trốn đi vì sợ nghe những lời đó”, Ngân kể.
Phạm Thị Kim Ngân hiện tại sở hữu gương mặt hoàn toàn khác (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Năm 12 tuổi, cha mẹ ly hôn, Ngân về sống với ông bà ngoại. Đến năm lớp 11, cô được mẹ đón về sống cùng.
Nhắc đến gia đình, giọng Ngân chùng xuống. “Cha mẹ tôi đều đã có gia đình riêng và hạnh phúc riêng. Dù tôi xấu xí, họ vẫn yêu thương, không bỏ rơi tôi”.
Có lẽ, tình yêu ấy cũng là một trong những điều giúp cô gái nhỏ có thêm sức mạnh để bước tiếp. Thay vì từ bỏ việc học, Ngân chọn theo ngành Sư phạm Anh.
Nghề giáo viên đòi hỏi khả năng giao tiếp, sự tự tin và kết nối với học sinh. Với Ngân, đó từng là những điều khiến cô sợ hãi nhất. Nhưng cô vẫn đăng ký dự thi và đỗ vào Đại học An Giang - Đại học Quốc gia TPHCM.
Từ một đứa trẻ từng tìm cách trốn khỏi ánh mắt của người khác, Ngân bắt đầu bước lên hành trình chinh phục giảng đường và giấc mơ đứng trên bục giảng.
Ngân đã trải qua 3 cuộc đại phẫu để tìm gương mặt mới và cơ hội mới cho cuộc đời của mình (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Ba cuộc đại phẫu mở cánh cửa đến giấc mơ đứng trên bục giảng
Bước ngoặt đến với Ngân trong một lần cô tình cờ lướt mạng xã hội và biết một trung tâm phẫu thuật thẩm mỹ có chương trình hỗ trợ những người kém may mắn, có hoàn cảnh khó khăn.
Sau nhiều ngày đắn đo, cô sinh viên sư phạm mạnh dạn gửi hồ sơ. Ngân không kỳ vọng mình sẽ trở thành một người hoàn toàn khác. Điều cô mong muốn chỉ đơn giản là có thể nhìn vào gương mà không còn mặc cảm, có thể giao tiếp mà không phải né tránh ánh mắt của người đối diện.
Ngân trải qua 3 cuộc đại phẫu. Mỗi lần bước vào phòng mổ là một lần cô gái phải đối diện với đau đớn. Những ngày nằm viện một mình, việc ăn uống, vệ sinh cũng trở nên khó khăn. Có thời điểm Ngân phải dùng ống xi lanh để hỗ trợ ăn uống.
Nhưng ám ảnh nhất với cô vẫn là cuộc phẫu thuật chỉnh liệt mặt. Bác sĩ phải rạch da đầu để lấy cơ thái dương và gắn xuống khóe miệng nhằm cải thiện khả năng vận động của khuôn mặt.
“Suốt 21 ngày không được gội đầu. Đến khi em gội 9-10 lần vẫn không sạch. Mỗi lần được rửa vết thương là một lần nước mắt em chảy dài”, Ngân nhớ lại.
Những ngày tháng ấy, cô gái nhiều lần tự hỏi liệu mình có đủ sức đi tiếp hay không. Nhưng rồi Ngân vẫn vượt qua.
Sau 3 cuộc phẫu thuật, cô không có một gương mặt hoàn hảo. Chính Ngân cũng hiểu điều đó. “Em biết gương mặt mình không thể hoàn hảo 100%”, Ngân nói. Thế nhưng, với cô gái từng sợ hãi mỗi khi bước ra đường, sự thay đổi ấy đã mang đến một điều quý giá hơn cả vẻ ngoài: Sự tự tin.
Gương mặt của Kim Ngân sau 3 cuộc đại phẫu (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Ngân nhận thấy những ánh mắt nhìn mình đã khác. Trẻ con không còn nhìn cô với vẻ tò mò, xa lạ như trước. Cô gái từng né tránh đám đông giờ có thể đứng trước nhiều người, trò chuyện và theo đuổi ước mơ trở thành giáo viên.
Nhìn lại hành trình của mình, Ngân thẳng thắn nói rằng ngoại hình thực sự có ảnh hưởng đến cơ hội của một người.
“Người ta hay nói ngoại hình không quan trọng, nhưng sự thật không phải vậy. Tôi từng bị từ chối rất nhiều lần vì ngoại hình nên tôi hiểu, mình có tốt cỡ nào cũng khó bằng một bạn ưa nhìn hơn. Nhưng từ lúc có ngoại hình mới, mọi thứ suôn sẻ hơn, cơ hội rộng mở hơn và bớt đi những ánh mắt kỳ thị đối với tôi”, cô chia sẻ.
Sau những gì đã trải qua, Ngân không còn mong muốn chứng minh mình với tất cả mọi người. Cô học cách sống cho chính mình, trân trọng gia đình và muốn được ở gần những người thân yêu. Những lời đàm tiếu vẫn có thể xuất hiện. Những ánh mắt tò mò đôi khi vẫn còn đó. Nhưng cô gái 21 tuổi đã không còn muốn cúi đầu trước những điều đó.
Ngân hiểu rằng điều quan trọng nhất không phải là trở thành một người hoàn hảo trong mắt người khác, mà là đủ mạnh mẽ để sống cuộc đời mình mong muốn.
Và trên hành trình ấy, cô sinh viên sư phạm vẫn đang bước tiếp, với một ước mơ rất giản dị: Một ngày nào đó được đứng trên bục giảng, trước những đứa trẻ mà mình từng sợ hãi, để kể cho các em nghe rằng đừng bao giờ đánh giá một con người chỉ bằng vẻ ngoài.