Bỏ qua điều hướng

“Ông kỹ sư” trên đồng ruộng châu Phi

“Ông kỹ sư” trên đồng ruộng châu Phi
Nguồn ảnh: KhoaHoc.tv

Một nông dân mới học lớp 6 chế ra máy sạ lúa theo hàng chạy ngời ngời trên đồng ruộng. Các chuyên gia ở châu Phi qua coi đã ký hợp đồng mua máy ngay lập tức. Đã vậy, họ còn nhờ anh đưa người qua làm cố vấn kỹ thuật. Quê ở xã Láng Biển, huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp, Phạm Thanh Liêm (36 tuổi) mê cơ...

Một nông dân mới học lớp 6 chế ra máy sạ lúa theo hàng chạy ngời ngời trên đồng ruộng. Các chuyên gia ở châu Phi qua coi đã ký hợp đồng mua máy ngay lập tức. Đã vậy, họ còn nhờ anh đưa người qua làm cố vấn kỹ thuật.

Quê ở xã Láng Biển, huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp, Phạm Thanh Liêm (36 tuổi) mê cơ khí từ nhỏ. Lớn lên lập gia đình, anh gom chút vốn liếng mở xưởng sửa máy nông cụ. Những chiếc máy xới, máy cày... bị trục trặc vô tay anh là chạy tốt!

Mất bốn năm để “máy thay người”

Rồi anh tiến tới cải tiến máy gặt đập liên hợp của Trung Quốc. Cái máy gốc nặng nề, xuống ruộng là lún, chạy vài bữa là hư, lúa suốt ra bị “sống”, rơm vô máy bị kẹt... Lại thêm đồ phụ tùng tốn kém nên ai cũng ngán. Anh Liêm cải tiến nó nhẹ hơn, máy chạy êm, lúa sạch trơn, rơm không kẹt, xuống ruộng hết lún. Bà con khoái quá đặt mua nườm nượp.

Làm được vậy nhưng anh vẫn thấy chưa đã. Bởi trong nghề ruộng, nông dân vẫn còn nhiều khâu tốn sức lao động như bón phân, gieo sạ, xịt thuốc... chi phí cao, mất thời gian và công sức. Một lần, có nông dân vác đến cái máy sạ hàng bị gãy gọng và than: “Gọi máy sạ hàng nhưng nó chỉ có phần “máy” là cái hộc đựng lúa tự xoay, thực chất cũng còn “sức người thay trâu”, phải còng lưng kéo. Phải chi có cái máy mà mình ngồi luôn ở trển, chỉ cần cầm lái điều khiển, máy chạy tới đâu sạ lúa tới đó. Vậy mới gọi là máy chớ!”. Tiếng “rên” của nông dân nọ khiến anh Liêm suy nghĩ.

Theo thầy Xuân qua châu Phi làm tư vấn

Nghe tiếng anh Liêm, GS.TS Võ Tòng Xuân đến mời anh tham gia dự án “Giúp nông dân châu Phi trồng lúa” với nhiệm vụ tư vấn kỹ thuật sử dụng máy nông nghiệp. Anh gãi tai lắc đầu: “Em mới học xong lớp 6 mà biết gì thầy, chuyện đó để cho kỹ sư họ làm”. Ông Xuân nói: “Không có bằng cấp mà làm được công việc của kỹ sư thì còn hơn kỹ sư. Tôi cần người làm được việc chớ không cần người có bằng cấp”.

Cuối năm 2009, anh Liêm cùng thầy Xuân qua châu Phi để tư vấn cho đối tác Mozambique về máy nông nghiệp. Tại đây, người ta chỉ những chiếc máy cày John Deere đồ sộ và nặng nề như con trâu mộng nhờ anh Liêm cải tiến, thay bánh xe cao su của John Deere bằng bánh lồng như ở Việt Nam. “Tôi làm không được vì máy này nặng quá” - anh Liêm từ chối và mô tả cho ông Nuno Unige, giám đốc Công ty LAP/Ubuntu, về hoạt động của những chiếc máy sạ, máy gặt đập liên hợp của Việt Nam. Tức mình, ông Nuno Unige bay sang Việt Nam, tới tận Láng Biển coi máy.

Tới nơi, thấy xưởng cơ khí lèo tèo 50m2 của anh Liêm chỉ có vài cái máy tiện, hàn... lỏ nhỏ, ông Nuno “xìu” xuống như bị dội gáo nước lạnh. Nhưng khi ra đồng, thấy máy sạ Thanh Liêm bon bon trên ruộng, lúa sạ xuống đều tăm tắp và máy gặt đập chạy rào rào, quào cắt lúa phía trước, suốt lúa phía sau, ông mê tít. Lúa sập, lúa ngã máy cũng không chê!

Thay vì mua máy John Deere cả ngàn USD, ông quyết định mua liền năm máy sạ và năm máy gặt đập liên hợp gửi về Mozambique, đồng thời yêu cầu anh Liêm gửi “chuyên gia” giỏi qua giúp chuyển giao công nghệ, kể cả kỹ thuật trồng lúa. Thế là anh Liêm cử năm “nông dân sản xuất giỏi” qua huấn luyện cho nông dân và thợ của Mozambique. Anh kể: “Người dân châu Phi gọi tụi tui là “ông kỹ sư” không hà. Nhưng đó chỉ là những nông dân giỏi làm ruộng và rành nghề cơ khí, chớ chẳng có bằng cấp gì ráo”.

Sau Mozambique, đại diện ngành nông nghiệp của Sudan (khi đó chưa tách nước) cũng đặt mua 10 máy gặt đập liên hợp. Đưa máy đi rồi, gửi người làm chuyên gia, anh Liêm còn phải tính chuyện đưa phụ tùng qua thay. “Chớ ở bển biết kiếm đâu ra phụ tùng. Mới tháng rồi phía Mozambique phải cử người bay cả ngàn cây số qua Việt Nam chỉ để mua... hai cái bạc đạn” - anh kể.

Ở xã Láng Biển, huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp, Phạm Thanh Liêm, một nông dân chỉ học hết lớp 6, đã tự chế máy sạ lúa theo hàng chạy bon bon trên ruộng. Sinh năm 1973, anh mê cơ khí từ nhỏ, rồi gom góp vốn mở xưởng sửa máy nông cụ sau khi lập gia đình. Những chiếc máy xới, máy cày trục trặc khi vào tay anh thường nhanh chóng hoạt động trở lại, tạo nền tảng cho hành trình biến ý tưởng thành máy móc hữu ích. Bước ngoặt đầu tiên đến khi anh dành bốn năm cải tiến máy gặt đập liên hợp có nguồn gốc Trung Quốc, vốn nặng nề, dễ lún ruộng và thường xuyên hỏng hóc. Máy nguyên bản còn để lúa suốt ra bị sống, khiến rơm mắc kẹt bên trong, trong khi phụ tùng thay thế đắt đỏ làm nông dân càng thêm ngán ngẩm. Anh Liêm làm máy nhẹ hơn, vận hành êm hơn, không còn lún ruộng, cho hạt lúa sạch và hạn chế tình trạng rơm bị kẹt. Kết quả khiến bà con thích thú, liên tục đặt mua, nhưng người thợ cơ khí miệt vườn vẫn chưa thấy đủ vì nhiều công đoạn đồng áng còn phụ thuộc vào sức người. Bón phân, gieo sạ, xịt thuốc vừa tốn thời gian, vừa đòi hỏi nhân công, lại làm chi phí sản xuất tăng lên đáng kể. Một lần, một nông dân mang tới chiếc máy sạ hàng bị gãy gọng, than rằng bộ phận tự xoay chỉ đựng lúa, còn người sử dụng vẫn phải còng lưng kéo máy trên ruộng. Lời than ấy khiến anh Liêm suy nghĩ về một thiết bị đúng nghĩa, cho phép nông dân ngồi phía trên, cầm lái điều khiển và sạ lúa liên tục theo hướng máy di chuyển. Ý tưởng máy sạ tự hành dần hình thành, đáp ứng mong muốn thay sức người bằng cơ giới hóa trong một khâu vốn rất vất vả. Khi nghe tiếng anh nói về những cải tiến này, GS.TS Võ Tòng Xuân mời anh tham gia dự án “Giúp nông dân châu Phi trồng lúa” với vai trò tư vấn kỹ thuật. Anh Liêm ngần ngại vì chỉ học đến lớp 6, cho rằng công việc tư vấn nên dành cho những kỹ sư có bằng cấp và chuyên môn bài bản. GS.TS Võ Tòng Xuân động viên rằng người không có bằng nhưng làm được việc của kỹ sư vẫn đáng tin cậy hơn người chỉ có giấy chứng nhận. Cuối năm 2009, anh cùng thầy Xuân sang Mozambique, tư vấn cho đối tác về máy nông nghiệp và cách đưa thiết bị phù hợp vào sản xuất lúa. Tại Mozambique, đối tác giới thiệu những chiếc máy cày John Deere đồ sộ, nặng như trâu mộng, rồi đề nghị anh cải tiến bằng cách thay bánh cao su bằng bánh lồng như cách sử dụng phổ biến ở Việt Nam. Anh từ chối vì nhận thấy trọng lượng máy quá lớn, đồng thời mô tả cho ông Nuno Unige, giám đốc Công ty LAP/Ubuntu, các loại máy sạ và máy gặt đập liên hợp do mình cải tiến. Bán tín bán nghi, ông Nuno bay sang Việt Nam, tìm đến tận xã Láng Biển để tận mắt kiểm chứng năng lực của người thợ nông dân. Xưởng cơ khí rộng khoảng 50m2, chỉ có vài máy tiện, máy hàn nhỏ, ban đầu khiến ông Nuno thất vọng vì vẻ ngoài quá đơn sơ so với những thiết bị công nghiệp đắt tiền. Tuy nhiên, ra đến ruộng, ông chứng kiến máy sạ Thanh Liêm chạy khỏe, gieo lúa đều tăm tắp, còn máy gặt đập liên hợp vừa cắt lúa phía trước vừa suốt lúa phía sau. Máy vẫn làm việc trên cả ruộng lúa sập, lúa ngã, khiến vị giám đốc thay đổi quyết định và lập tức đặt mua năm máy sạ cùng năm máy gặt đập liên hợp. Không chỉ mua máy, ông Nuno còn đề nghị anh Liêm cử người sang Mozambique chuyển giao công nghệ, hướng dẫn sử dụng thiết bị và hỗ trợ kỹ thuật trồng lúa. Anh chọn năm “nông dân sản xuất giỏi” sang huấn luyện cho nông dân và thợ địa phương, những người được gọi thân mật là “ông kỹ sư” dù không ai có bằng cấp chuyên ngành. Sau Mozambique, đại diện ngành nông nghiệp Sudan, khi đó chưa tách nước, tiếp tục đặt mua 10 máy gặt đập liên hợp, còn anh Liêm phải tính cả chuyện đưa phụ tùng sang vì phía Mozambique từng phải bay hàng nghìn cây số về Việt Nam chỉ để mua hai chiếc bạc đạn.