Bỏ qua điều hướng

'Robot hình người Trung Quốc làm lễ tân vô hồn'

'Robot hình người Trung Quốc làm lễ tân vô hồn'
Nguồn ảnh: VnExpress

Tôi đặt đồ ăn giao tới khách sạn ở Thâm Quyến, nhưng gõ cửa phòng không phải nhân viên lễ tân mà là robot hình người cứng nhắc, vô hồn.

Tôi vừa có chuyến du lịch tới Thâm Quyến, Trung Quốc và có một trải nghiệm mà trước đây chỉ nghĩ mình sẽ thấy trong phim khoa học viễn tưởng: bước ra đường và bắt gặp robot xuất hiện trong rất nhiều hoạt động đời sống thường ngày. Thâm Quyến vốn được ví như một thành phố đến từ tương lai, nhưng phải tận mắt chứng kiến tôi mới hiểu cảm giác ấy rõ đến thế nào?

Tôi thấy taxi không người lái chạy trên đường. Đặt đồ ăn thì có drone giao hàng. Trong các nhà hàng, cửa hàng, khách sạn, robot xuất hiện ở nhiều vị trí khác nhau. Đáng chú ý nhất với tôi là những robot hình người có thể làm một số món ăn theo công thức, đứng bán hàng hoặc nhận nhiệm vụ giao đồ cho khách.

Lúc đầu, tôi cực kỳ thích thú. Tôi đứng nhìn một robot làm đồ ăn mà cứ có cảm giác mình đang chứng kiến tương lai trước mắt. Những thao tác được lập trình chính xác, đều đặn, không cần nghỉ, không than mệt. Tôi còn nghĩ nếu công nghệ này phát triển thêm vài năm nữa, có lẽ rất nhiều việc con người đang làm sẽ được máy móc đảm nhiệm.

Nhưng càng tiếp xúc lâu, cảm giác của tôi lại thay đổi. Một lần, tôi thử gọi món ở một quầy hàng ăn do robot hình người thực hiện. Robot có thể làm đúng quy trình, đúng định lượng, đúng công thức. Nhưng nếu hỏi món ăn có ngon không thì tôi nghĩ câu trả lời là: rất bình thường. Nó không tệ, thậm chí khá ổn nếu chỉ xét về sự tiện lợi. Nhưng tôi không có cảm giác "ngon" theo nghĩa mà một món ăn do con người làm thường mang lại. Có lẽ bởi tôi nhận ra mình đang ăn một thứ được tạo ra từ sự chính xác, chứ không phải từ kinh nghiệm, sự tinh tế hay cảm nhận của một người đầu bếp.

>> Robot giúp việc nhà vụng về như trò cười

Môt lần khác, tôi đặt một ly trà sữa online và yêu cầu giao lên tận phòng khách sạn. Khi nghe tiếng gõ cửa, tôi mở ra và thấy một robot hình người đứng trước mặt. Nó thực hiện vài động tác được lập trình sẵn, đưa đồ cho tôi rồi chờ phản hồi. Mọi thứ chính xác, nhưng cứng nhắc, không có nụ cười, ánh mắt hay một câu xã giao tự nhiên như người lễ tân vẫn thường làm. Không hiểu sao tôi lại thấy không thoải mái.

Có lẽ trước đây tôi vẫn nghĩ robot là những cỗ máy. Nhưng khi một cỗ máy bắt đầu có hình dáng, ăn mặc quần áo đồng phục giống con người, đứng trước cửa phòng và thực hiện những hành động vốn thường do một con người làm, cảm giác lại rất khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: Nếu một ngày những robot như vậy xuất hiện ở khắp nơi thì sao?

Chúng ta có thể bước vào một nhà hàng mà không thấy nhân viên phục vụ, đến khách sạn không gặp lễ tân, gọi đồ ăn không gặp shipper, đi taxi mà chẳng cần tài xế... Những việc ấy chắc chắn đem lại hiệu quả, giảm chi phí và có thể khiến cuộc sống thuận tiện hơn. Nhưng liệu có phải cứ việc gì con người làm được thì đều nên giao cho máy móc? Chúng ta có thực sự muốn một cuộc sống trong đó ngày càng ít phải tiếp xúc với con người hay không?

Công nghệ rõ ràng không thể quay ngược. Robot sẽ ngày càng thông minh, nhanh và rẻ hơn. Nhiều công việc chắc chắn sẽ thay đổi, thậm chí biến mất. Tôi cũng không muốn phủ nhận những lợi ích mà tự động hóa mang lại. Nhưng sau chuyến đi này, tôi nhận ra mình vẫn thích được một người phục vụ hỏi "Anh chị dùng gì?", thích nhận món ăn từ một người giao hàng kèm một lời cảm ơn, thích nhìn một đầu bếp nêm nếm món ăn bằng kinh nghiệm của họ, hơn là robot hình người.

Tam An

  • Bài học khi tôi thất nghiệp ở Đức và viết 100 CV xin việc bằng AI
  • 'Chi chục triệu đồng một khóa sử dụng AI nhưng học xong chẳng nhớ gì'
  • Tôi sợ hãi những bản nhạc AI vô hồn
  • AI báo hại tôi mất một giờ cho công việc tự làm trong 20 phút
  • Tôi chưa sa thải nhân viên nào vì AI
  • Phát điên vì gọi điện ngân hàng nhưng phải nói chuyện 30 phút với AI
Theo thông tin ghi nhận từ VnExpress, bài viết về ''Robot hình người Trung Quốc làm lễ tân vô hồn'' đang thu hút sự chú ý của đông đảo độc giả. Bản tin phản ánh rõ diễn biến khi tôi đặt đồ ăn giao tới khách sạn ở Thâm Quyến, nhưng gõ cửa phòng không phải nhân viên lễ tân mà là robot hình người cứng nhắc, vô hồn, cung cấp nhiều góc nhìn thực tế cho bạn đọc. Thông tin chi tiết và góc nhìn chuyên môn tiếp tục được các bên phối hợp cập nhật đầy đủ đến độc giả.