Bỏ qua điều hướng

Siêu vũ khí chiến tranh mạng: Stuxnet, sâu máy tính bí ẩn

Siêu vũ khí chiến tranh mạng: Stuxnet, sâu máy tính bí ẩn
Nguồn ảnh: KhoaHoc.tv

Hàng ngàn máy ly tâm làm giàu uranium của Iran đột nhiên “chết đứng”. Một cuộc chiến không bom đạn và thương vong đã bắt đầu và dường như đã đẩy lùi chương trình hạt nhân của Iran đến 2 năm. Stuxnet là một sản phẩm của một tập thể. Đây là một cuộc chiến không có tiếng động, không có xác chết mà các ...

Hàng ngàn máy ly tâm làm giàu uranium của Iran đột nhiên “chết đứng”. Một cuộc chiến không bom đạn và thương vong đã bắt đầu và dường như đã đẩy lùi chương trình hạt nhân của Iran đến 2 năm.


Stuxnet là một sản phẩm của một tập thể.

Đây là một cuộc chiến không có tiếng động, không có xác chết mà các chuyên gia về máy tính đã báo động từ lâu nhưng mới được đề cập một cách nghiêm túc hồi tháng 6-2010.

Vũ khí tối mật trong cuộc chiến này là một con sâu máy tính cực kỳ bí ẩn không rõ của ai, có sức tàn phá vật chất khủng khiếp. Nó không chỉ hủy diệt những vật thể mà nó len lỏi vào mà còn có thể hủy diệt cả những ý tưởng.

Siêu vũ khí có nguồn gốc mơ hồ

Tên “cúng cơm” của nó là sâu Stuxnet, một “siêu vũ khí” chiến tranh mạng - theo nhận định của các chuyên gia an ninh máy tính - thực sự gây lo ngại cho mọi quốc gia.

Nó được tạo ra để hủy diệt một mục tiêu cụ thể như nhà máy điện, nhà máy lọc dầu hoặc nhà máy hạt nhân sau khi bí mật xâm nhập hệ thống điều khiển quy trình công nghiệp, viết lại chương trình điều khiển này theo hướng tự hủy hoại.

Stuxnet là một con sâu máy tính sống trong môi trường hệ điều hành Windows, khai thác triệt để những lỗ hổng của hệ điều hành này để phá hoại một mục tiêu vật chất cụ thể. Hoạt động đã lâu nhưng sâu Stuxnet chỉ mới bị VirusBlokAda, một công ty an ninh máy tính có trụ sở ở Belarus, phát hiện hồi tháng 6-2010.

Không giống như các loại sâu khác, Stuxnet không giúp người tạo ra nó kiếm tiền hay ăn cắp dữ liệu. Stuxnet là con sâu máy tính đầu tiên có khả năng di chuyển từ lĩnh vực số sang thế giới vật chất để hủy diệt một mục tiêu vật chất.

Xét về độ phức tạp, sâu Stuxnet có nhiều điểm khó hiểu. Nó cho thấy người tạo ra nó có hiểu biết sâu sắc về các quy trình công nghiệp, về những lỗ hổng của Windows và có chủ ý tấn công vào cơ sở hạ tầng công nghiệp. Việc nó được viết bằng nhiều ngôn ngữ lập trình khác nhau (bao gồm cả C và C++) cũng là một chuyện không bình thường.

Về mức độ nguy hiểm, Stuxnet làm các chuyên gia về sâu máy tính ngỡ ngàng. Nó quá phức tạp, chứa quá nhiều mã, kích thước quá lớn để có thể hiểu hết “ruột gan” của nó trong thời gian ngắn.

Theo Công ty Microsoft, hiện có khoảng 45.000 máy tính trên thế giới của 9 nước bị nhiễm sâu Stuxnet nhưng số hệ thống kiểm soát công nghiệp bị nhiễm không nhiều, chủ yếu ở Iran.


Nhà máy hạt nhân Bushehr của Iran là mục tiêu tấn công của Stuxnet. (Ảnh: Matsav)

Ai tạo ra Stuxnet?

Đó là câu hỏi không dễ trả lời. Cho đến nay, chưa có ai nhận là cha đẻ của Stuxnet. Mọi giải đáp đều chỉ mới là suy luận và giả thuyết.

Theo nhiều báo, đài lớn của Anh, Mỹ như The Guardian, BBCThe New York Times, với mức độ tạo mã cực kỳ phức tạp, không một cá nhân nào có thể tạo ra nó.

Đó là một công trình tập thể bao gồm 5 đến 10 người, phải mất ít nhất 6 tháng, thậm chí cả năm và hao tốn cả chục triệu USD mới có thể tạo ra sâu Stuxnet. Trong điều kiện đó, chỉ có thể là một quốc gia mới có đủ khả năng thuê mướn một nhóm như vậy để làm chuyện mờ ám.

Vì có đến 60% máy tính và thiết bị công nghiệp bị nhiễm sâu là của Iran, Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad đã xác nhận rằng một số hệ thống kiểm soát công nghiệp đã bị nhiễm Stuxnet nhưng không nhiều như báo chí phương Tây mô tả - quốc gia đầu tiên bị nghi ngờ không ai khác hơn là Israel.

Theo nhật báo The New York Times, một cựu nhân viên tình báo Mỹ cho rằng tác giả tạo ra con Stuxnet có thể là Đơn vị 8200, một cơ quan bí mật chuyên thu thập và giải mã thông tin tình báo của quân đội Israel.

Yossi Melman, nhà báo chuyên về thông tin tình báo của nhật báo Israel Haaretz, đang viết một cuốn sách về tình báo Israel, cũng tin rằng Israel đứng đằng sau vụ tấn công các nhà máy hạt nhân Iran bằng sâu Stuxnet.

Melman đặc biệt lưu ý rằng Meir Dagan, Giám đốc Cơ quan Tình báo quốc gia Mossad, đáng lý ra đã mãn nhiệm hồi năm 2009 nhưng vẫn được giữ lại cho đến nay để thực hiện nhiều dự án quan trọng, trong đó có thể bao gồm dự án Stuxnet.

Ngoài ra, một năm trước khi Stuxnet bị phát hiện, Scott Borg, một chuyên gia của US-CUU (cơ quan Nghiên cứu hậu quả chiến tranh mạng của Mỹ), tin rằng do Mỹ không đồng ý cho Israel mở một cuộc tấn công quân sự vào những cơ sở hạt nhân của Iran vì sợ gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị và quân sự rộng lớn ở khu vực Trung Đông, Israel đã chọn chiến tranh mạng để hủy hoại các máy ly tâm làm giàu uranium của Iran.

Borg nhấn mạnh: “Từ mùa thu năm 2002, tôi đã tiên đoán rằng một vũ khí chiến tranh mạng đang được triển khai. Israel chắc chắn có khả năng tạo ra sâu Stuxnet dùng để tấn công địch mà không sợ rủi ro vì gần như không thể biết đích xác ai gây ra cuộc chiến đó. Một vũ khí như Stuxnet rõ ràng là một sự lựa chọn tối ưu”.

Cũng có những tin đồn NATO, Mỹ và một số nước phương Tây khác dính líu vào cuộc chiến này. Tuần rồi, tuần báo Pháp Le Canard Enchainé, dẫn nguồn tin tình báo Pháp, cho biết các cơ quan tình báo Mỹ, Anh và Israel đã hợp đồng tác chiến phá hoại chương trình hạt nhân của Iran sau khi Israel đồng ý từ bỏ kế hoạch tấn công quân sự những cơ sở hạt nhân của Iran.

Tuy nhiên, tin đồn vẫn là tin đồn, chưa có bằng chứng nào cho thấy các nước phương Tây liên can đến cuộc chiến này.

Hàng ngàn máy ly tâm làm giàu uranium của Iran từng đột ngột ngừng hoạt động, mở màn cho một cuộc chiến không bom đạn nhưng gây chấn động sâu sắc. Không tiếng nổ, không thương vong trực tiếp, cuộc tấn công dường như đã đẩy lùi chương trình hạt nhân Iran khoảng hai năm, theo những thông tin được công bố. Trung tâm của câu chuyện là Stuxnet, một sâu máy tính bí ẩn, được xem như siêu vũ khí chiến tranh mạng có khả năng gây thiệt hại ngoài thế giới số. Stuxnet chỉ được VirusBlokAda, công ty an ninh máy tính đặt tại Belarus, phát hiện vào tháng 6-2010, dù nhiều dấu hiệu cho thấy nó đã hoạt động trước đó. Khác những loại sâu thường nhằm kiếm tiền hoặc đánh cắp dữ liệu, Stuxnet được thiết kế để xâm nhập một mục tiêu cụ thể rồi phá hoại hệ thống vận hành. Nó hoạt động trên hệ điều hành Windows, khai thác nhiều lỗ hổng để bí mật đi vào mạng máy tính, sau đó hướng sự tấn công tới hệ thống điều khiển công nghiệp. Mục tiêu có thể là nhà máy điện, nhà máy lọc dầu hoặc cơ sở hạt nhân, nơi phần mềm điều khiển quy trình bị sửa đổi theo hướng khiến thiết bị tự hủy hoại. Vì vậy, Stuxnet được xem là sâu máy tính đầu tiên có khả năng vượt khỏi lĩnh vực số, tác động trực tiếp lên máy móc và phá hủy một mục tiêu vật chất. Mức độ phức tạp của Stuxnet khiến giới chuyên gia đặc biệt kinh ngạc, bởi mã độc thể hiện kiến thức sâu về quy trình công nghiệp lẫn các lỗ hổng Windows. Nó còn được viết bằng nhiều ngôn ngữ lập trình, trong đó có C và C++, một lựa chọn bất thường nếu so với những loại sâu máy tính thông thường. Kích thước lớn, lượng mã đồ sộ và cấu trúc nhiều lớp khiến các chuyên gia không thể nhanh chóng hiểu hết “ruột gan” của chương trình bí ẩn này. Đằng sau thiết kế ấy là dấu hiệu của một chiến dịch có chủ đích, nhắm vào cơ sở hạ tầng công nghiệp thay vì những lợi ích trực tuyến thông thường. Theo Microsoft, khoảng 45.000 máy tính tại chín quốc gia từng bị nhiễm Stuxnet, nhưng số hệ thống kiểm soát công nghiệp bị ảnh hưởng được cho là không nhiều. Phần lớn các hệ thống công nghiệp nhiễm mã độc tập trung tại Iran, khiến quốc gia này trở thành tâm điểm trong mọi cuộc điều tra và suy đoán. Nhà máy hạt nhân Bushehr của Iran được xem là một mục tiêu tấn công, dù mức độ thiệt hại và phạm vi ảnh hưởng thực tế từng được mô tả khác nhau. Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad xác nhận một số hệ thống kiểm soát công nghiệp đã nhiễm Stuxnet, đồng thời nói tình hình không nghiêm trọng như báo chí phương Tây mô tả. Dù vậy, việc khoảng 60% máy tính và thiết bị công nghiệp nhiễm sâu được cho là thuộc Iran đã lập tức làm dấy lên câu hỏi về nguồn gốc cuộc tấn công. Cho đến nay, chưa cá nhân hay tổ chức nào nhận là tác giả Stuxnet, nên mọi lời giải thích về người đứng sau vẫn chỉ dừng ở suy luận và giả thuyết. Các báo lớn như The Guardian, BBC và The New York Times nhận định độ phức tạp của mã độc khiến khả năng một cá nhân tự tạo ra nó gần như không thực tế. Theo những đánh giá này, Stuxnet có thể là sản phẩm của một tập thể gồm năm đến mười người, làm việc ít nhất sáu tháng, thậm chí kéo dài một năm. Chi phí xây dựng được ước tính lên tới hàng chục triệu USD, quy mô vượt xa khả năng thông thường của một nhóm tội phạm mạng hoạt động vì lợi nhuận. Từ đó, nhiều phân tích cho rằng chỉ một quốc gia mới đủ nguồn lực thuê nhóm chuyên gia, nghiên cứu mục tiêu và triển khai một chiến dịch bí mật như vậy. Israel là quốc gia đầu tiên thường bị nghi ngờ, trong đó một số nguồn liên hệ giả thuyết này với Đơn vị 8200, cơ quan bí mật chuyên thu thập và giải mã tình báo quân đội. The New York Times dẫn lời một cựu nhân viên tình báo Mỹ nêu khả năng Đơn vị 8200 liên quan, còn nhà báo Yossi Melman cũng tin Israel đứng sau cuộc tấn công. Melman đặc biệt chú ý việc Meir Dagan, Giám đốc Cơ quan Tình báo quốc gia Mossad, tiếp tục tại nhiệm sau năm 2009 để thực hiện nhiều dự án quan trọng. Một trong những dự án ấy có thể bao gồm Stuxnet, nhưng nguồn bài viết nhấn mạnh rằng đây vẫn là suy đoán, chưa phải kết luận được xác nhận. Sự bí ẩn quanh tác giả, khả năng tác động lên máy móc và quy mô kỹ thuật khiến Stuxnet trở thành cảnh báo lớn đối với an ninh quốc gia. Nó cho thấy một cuộc chiến hiện đại có thể bắt đầu âm thầm trong mạng máy tính, rồi biến những dòng mã vô hình thành thiệt hại hữu hình.