Bỏ qua điều hướng

Sử dụng cảm biến DNA Nano trong nghiên cứu tế bào

Sử dụng cảm biến DNA Nano trong nghiên cứu tế bào
Nguồn ảnh: KhoaHoc.tv

Một cấu trúc nano - chuyển mạch được làm từ DNA (màu xanh và màu tím) giúp phát hiện một nhân tố phiên mã cụ thể (màu xanh). Sử dụng những cảm biến DNA nano , một nhóm các nhà nghiên cứu tại Đại học UCSB, Hoa Kỳ, đã phát hiện các yếu tố phiên mã trực tiếp bên trong các tế bào được chiết xuất. Các nh...

Một cấu trúc nano - chuyển mạch được làm từ DNA (màu xanh và màu tím) giúp phát hiện một nhân tố phiên mã cụ thể (màu xanh).

Sử dụng những cảm biến DNA nano, một nhóm các nhà nghiên cứu tại Đại học UCSB, Hoa Kỳ, đã phát hiện các yếu tố phiên mã trực tiếp bên trong các tế bào được chiết xuất. Các nhà nghiên cứu tin rằng kết quả nghiên cứu của họ, sẽ cho phép các nhà sinh học tham gia vào việc giám sát hoạt động của hàng ngàn các yếu tố phiên mã khác nhau, đem đến một sự hiểu biết tốt hơn về cơ chế hoạt động cơ bản của quá trình phân chia và phát triển của dạng sống ở cấp độ tế bào.

Các nhà nghiên cứu, làm việc tại Đại học UC Santa Barbara Hoa Kỳ và Đại học Tor Vergata Rome, Ý đã phát triển: các cảm biến được làm từ những phân tử DNA tùy chỉnh, có thể được sử dụng trong việc điều trị cho bệnh nhân ung thư, và giám sát chất lượng của các tế bào gốc.

Các cảm biến Nano mới này có thể nhanh chóng phát hiện một số lượng lớn của các protein đặc biệt được gọi là các yếu tố phiên mã, phục vụ như là các thiết bị chuyển mạch điều khiển tổng thể của sự sống.

Kết quả của nghiên cứu này đã được đăng tải trên Tạp chí The American Chemical society.

"Số phận của các tế bào trong cơ thể chúng ta được kiểm soát bởi hàng ngàn loại protein khác nhau, được gọi là các yếu tố phiên mã, theo Alexis Vallée-Bélisle tiến sĩ thực tập và nhà nghiên cứu hàng đầu làm việc tại Khoa Hóa học và Sinh hóa Đại học UC Santa Barbara, Hoa Kỳ. "Vai trò của các protein này là để đọc hệ gen và dịch nó thành những chỉ dẫn cho việc tổng hợp các phân tử khác nhau nhằm cấu hình và kiểm soát tế bào. Các yếu tố phiên mã thiết lập cấu hình cho các tế bào của chúng ta, cũng giống như việc cài đặt cấu hình trên điện thoại hoặc máy tính của chúng ta". Những gì mà các thiết bị cảm biến DNA của chúng ta làm được, là đọc các thiết lập cài đặt đó".

Khi các nhà khoa học lấy tế bào gốc và biến chúng thành các tế bào chuyên dụng, họ làm như thế bằng cách thay đổi mức độ một vài yếu tố phiên mã, Vallée Bélisle giải thích. Quá trình này được gọi là việc tái cấu hình lại tế bào. "Thiết bị cảm biến của chúng tôi giám sát hoạt động của các yếu tố phiên mã, và có thể được dùng để bảo đảm tế bào gốc đã được tái cấu hình chính xác", Vallée Bélisle nói thêm. "Các cảm biến DNA mới này cũng có thể được dùng để xác định loại yếu tố phiên mã nào sẽ được kích hoạt hoặc kiềm chế trong tế bào ung thư của bệnh nhân, cho phép các bác sĩ sử dụng kết hợp các loại thuốc điều trị riêng biệt cho từng bệnh nhân".

Andrew Bonham, một nghiên cứu sinh tại Đại học UC Santa Barbara Hoa Kỳ và là đồng tác giả của nghiên cứu trên giải thích rằng: nhiều phòng thí nghiệm đã phát minh ra cách để đọc các yếu tố phiên mã, tuy nhiên cách tiếp cận của các nhà nghiên cứu trong nghiên cứu này thì rất nhanh chóng và thuận tiện. "Trong hầu hết các phòng thí nghiệm, các nhà nghiên cứu đã phải bỏ ra hàng giờ chiết xuất protein từ các tế bào trước khi phân tích chúng", theo ông Bonham: "Với các cảm biến mới, chúng tôi nghiên cứu các tế bào, bằng cách đặt các cảm biến và đo lường mức độ huỳnh quang của mẫu".

Đây là nỗ lực nghiên cứu quốc tế, các đồng tác giả bao gồm: Kevin Plaxco, giáo sư làm việc tại khoa Sinh hóa và Hóa học Đại học UCSB, Hoa Kỳ và Francesco Ricci, giáo sư làm việc tại Đại học Tor Vergata Rome, Ý. Lúc ban đầu, khi mà giáo sư Ricci nhận ra rằng tất cả các thông tin cần thiết để phát hiện ra các yếu tố phiên mã đã được mã hóa trong hệ gen của con người và có thể được sử dụng để xây dựng các cảm biến (DNA) nano mới. Sau khi kích hoạt, có hàng ngàn các yếu tố phiên mã khác nhau liên kết với chuỗi DNA cụ thể, vốn là mục tiêu của nghiên cứu trên, theo Giáo sư Ricci. "Chúng tôi sử dụng những trình tự này như là một điểm khởi đầu để xây dựng các cảm biến (DNA) nano mới của chúng tôi".

Bước đột phá của công nghệ mới này đạt được từ các nghiên cứu của các cảm biến sinh học tự nhiên bên trong tế bào. "Tất cả các sinh vật, từ vi khuẩn đến con người, đều có thể được theo dõi ở cấp độ tế bào bằng cách sử dụng các thiết bị chuyển mạch sinh học phân tử" – kể cả những thay đổi ở cấp độ phân tử RNA hoặc protein, theo giáo sư Plaxco. "chẳng hạn, trong các xoang của chúng ta, vốn có hàng triệu protein thụ thể giúp phát hiện ra các phân tử mùi khác nhau bằng cách chuyển đổi từ một "trạng thái này" sang một trạng thái khác. Ưu điểm của các thiết bị chuyển mạch là chúng đủ nhỏ để hoạt động bên trong tế bào, và cụ thể là đủ vững chắc để hoạt động trong môi trường rất phức tạp ở đó".

Lấy cảm hứng từ hiệu quả của những cảm biến nano tự nhiên, nhóm các nhà nghiên cứu đã hợp tác với Norbert Reich, cũng là một giáo sư tại Khoa Hóa học và Sinh hóa Đại học UCSB, Hoa Kỳ nhằm xây dựng các cảm biến nano tổng hợp có khả năng chuyển đổi bằng cách sử dụng DNA chứ không phải là protein hoặc ARN.

Cụ thể, nhóm các nhà nghiên cứu này đã thiết kế lại trình tự DNA tự nhiên, với mỗi một yếu tố phiên mã khác nhau vào các thiết bị chuyển mạch phân tử có khả năng phát ra ánh sáng huỳnh quang khi chúng liên kết với các mục tiêu dự định. Sử dụng các cảm biến DNA có quy mô nanomet này, các nhà nghiên cứu có thể xác định hoạt động của các nhân tố phiên mã trực tiếp trong các chất chiết xuất từ ​​tế bào, đơn giản bằng cách đo mức độ ánh sáng huỳnh quang phát ra từ chúng.

Các nhà nghiên cứu tin rằng: "chiến lược này cuối cùng sẽ cho phép các nhà sinh học có thể theo dõi, kích hoạt hàng ngàn nhân tố phiên mã, nhằm mang đến một sự hiểu biết tốt hơn về cơ chế phân chia cơ bản và phát triển của tế bào. Ngoài ra, kể từ khi những cảm biến (DNA) nano này làm việc trực tiếp trong các mẫu sinh học, chúng tôi cũng tin rằng chúng cũng có thể được sử dụng để giám sát và thử nghiệm các loại thuốc mới, chẳng hạn như các loại thuốc ức chế hoạt động của các yếu tố phiên mã, vốn chịu trách nhiệm cho sự phát triển của các tế bào khối u", theo giáo sư Plaxco.

Nghiên cứu này được tài trợ bởi Viện Y tế quốc gia Hoa Kỳ, Quỹ nghiên cứu về thiên nhiên và Công nghệ Quebec, Dự án "Nghiên cứu trong tương lai", thuộc Bộ Giáo dục, Đại học và Nghiên cứu(MIUR) Ý, Quỹ Tài trợ "The Tri-County Blood Bank Santa Barbara".

Một nhóm nghiên cứu quốc tế từ Đại học UC Santa Barbara, Hoa Kỳ, và Đại học Tor Vergata Rome, Ý, đã phát triển cảm biến nano được tạo thành từ các phân tử DNA tùy chỉnh. Thiết bị này hoạt động như một cơ cấu chuyển mạch cực nhỏ, có khả năng phát hiện trực tiếp những yếu tố phiên mã cụ thể bên trong các tế bào đã được chiết xuất. Kết quả nghiên cứu, đăng trên tạp chí The American Chemical Society, mở ra phương pháp nhanh hơn để theo dõi những protein giữ vai trò điều khiển hoạt động sống ở cấp độ tế bào. Yếu tố phiên mã là những protein có nhiệm vụ đọc hệ gen, sau đó chuyển thông tin thành chỉ dẫn giúp tế bào tạo ra các phân tử cần thiết cho cấu trúc và chức năng riêng. Theo Alexis Vallée-Bélisle, nhà nghiên cứu hàng đầu tại Khoa Hóa học và Sinh hóa, Đại học UC Santa Barbara, hàng nghìn yếu tố phiên mã cùng tham gia quyết định số phận của tế bào trong cơ thể. Ông ví chúng như phần cài đặt trên điện thoại hoặc máy tính, bởi chúng thiết lập cách tế bào vận hành, phản ứng và phát triển trong từng hoàn cảnh. Cảm biến DNA nano được thiết kế để đọc những trạng thái cài đặt đó, thay vì chỉ quan sát biểu hiện cuối cùng của tế bào sau nhiều quá trình biến đổi. Khi tế bào gốc được biến thành các tế bào chuyên biệt, các nhà khoa học thường điều chỉnh mức độ hoạt động của một số yếu tố phiên mã quan trọng. Quá trình thay đổi đặc tính này được gọi là tái cấu hình tế bào, còn cảm biến mới có thể giúp kiểm tra liệu quá trình ấy đã diễn ra chính xác hay chưa. Khả năng giám sát này đặc biệt đáng chú ý trong nghiên cứu tế bào gốc, nơi chất lượng và trạng thái chuyên biệt của tế bào cần được đánh giá cẩn thận. Cảm biến có thể hỗ trợ xác định những yếu tố phiên mã đang được kích hoạt hoặc bị kiềm chế trong từng mẫu tế bào cụ thể. Từ đó, các nhà nghiên cứu kỳ vọng công nghệ sẽ góp phần theo dõi hoạt động của hàng nghìn yếu tố phiên mã, giúp hiểu rõ hơn cơ chế phân chia và phát triển của dạng sống. Một hướng ứng dụng khác liên quan đến điều trị ung thư, khi mỗi bệnh nhân có thể sở hữu những kiểu hoạt động yếu tố phiên mã khác nhau trong tế bào khối u. Các cảm biến DNA nano có thể giúp nhận diện protein nào đang hoạt động mạnh hoặc bị giảm hoạt động trong tế bào ung thư của từng người. Thông tin này, theo nhóm nghiên cứu, có thể hỗ trợ bác sĩ lựa chọn những tổ hợp thuốc điều trị riêng biệt phù hợp hơn với đặc điểm sinh học của từng bệnh nhân. Andrew Bonham, nghiên cứu sinh tại Đại học UC Santa Barbara và đồng tác giả công trình, cho biết nhiều phòng thí nghiệm đã phát triển phương pháp đọc yếu tố phiên mã, nhưng thường cần quy trình chuẩn bị phức tạp. Trước khi phân tích, các nhà nghiên cứu thường phải mất nhiều giờ chiết xuất protein ra khỏi tế bào, khiến việc kiểm tra số lượng lớn mẫu trở nên tốn thời gian. Với cảm biến mới, họ chỉ cần đặt cảm biến vào mẫu tế bào rồi đo mức độ huỳnh quang được tạo ra trong quá trình phát hiện. Tín hiệu huỳnh quang cung cấp dấu hiệu để các nhà khoa học nhận biết sự hiện diện và mức độ của những yếu tố phiên mã mục tiêu trong mẫu nghiên cứu. Cách tiếp cận này được mô tả là nhanh chóng và thuận tiện hơn, đồng thời có tiềm năng mở rộng khi cần khảo sát nhiều loại protein khác nhau. Các đồng tác giả còn có Kevin Plaxco, giáo sư tại Khoa Sinh hóa và Hóa học của Đại học UCSB, cùng Francesco Ricci, giáo sư tại Đại học Tor Vergata Rome. Ý tưởng then chốt xuất hiện khi Francesco Ricci nhận ra thông tin cần thiết để phát hiện yếu tố phiên mã đã được mã hóa trong hệ gen người. Khi được kích hoạt, hàng nghìn yếu tố phiên mã khác nhau có thể liên kết với những chuỗi DNA đặc hiệu, chính là các trình tự mà nhóm nghiên cứu muốn nhận diện. Các trình tự này trở thành điểm khởi đầu để xây dựng cảm biến DNA nano, dựa trên những nguyên lý giám sát sinh học tự nhiên tồn tại trong tế bào của mọi sinh vật, từ vi khuẩn đến con người.