Tôi 31 tuổi, lập gia đình được vài năm và có một cô con gái nhỏ. Cuộc sống hiện tại của tôi không có gì quá đặc biệt, vợ chồng có công việc ổn đinh, cùng chăm con, cuối tuần về thăm bố mẹ. Tôi có mối tình đầu rất sâu đậm nhưng vì vài lý do mà cả hai không thể đến với nhau. Tôi và tình cũ từng yêu nhau gần ba năm. Anh hơn tôi vài tuổi, ít nói, sống tình cảm và rất kiên nhẫn. Hồi đó tôi còn trẻ, tính tình thất thường, thích được chiều và luôn nghĩ nếu anh yêu mình thì anh sẽ là người nhường trước. Tôi giận vô cớ, nhiều lần nói chia tay rồi lại chờ anh tìm đến làm lành. Có những chuyện rõ ràng tôi sai nhưng cuối cùng anh vẫn nhận phần lỗi về mình. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy từng có một người rất yêu thương nhưng tôi lại không biết trân trọng.
Minh họa AI
Ngày ấy, khi anh đề cập chuyện cưới xin, tôi bắt đầu sợ vì chưa sẵn sàng bước vào hôn nhân. Tôi viện đủ lý do để trì hoãn, khi thì nói muốn tập trung cho công việc, lúc lại bảo cả hai nên cho nhau thêm thời gian. Anh chờ tôi gần một năm. Rồi một ngày, sau một trận cãi nhau vì chuyện rất nhỏ, tôi chủ động nói lời chia tay. Anh hỏi tôi có chắc không, tôi vẫn lạnh lùng trả lời rằng chắc chắn. Anh không níu kéo nữa. Sau đó tôi chuyển vào TP HCM làm việc, chúng tôi gần như mất liên lạc. Vài tháng sau, tôi nghe bạn cũ báo anh đã kết hôn. Tôi ngồi trong quán cà phê, nghe tin mà lòng trống rỗng. Tôi cứ nghĩ mình sẽ nhẹ nhõm vì bản thân là người nói chia tay trước, hóa ra không phải.
Tôi lấy chồng sau đó không lâu. Chồng tôi là người tốt, yêu thương và có trách nhiệm với gia đình. Tôi hài lòng với những gì mình đang có. Chỉ là thỉnh thoảng, trong vài khoảnh khắc nào đó, ký ức cũ lại bất chợt quay về. Có lần tôi đi ngang một con phố bán món ăn anh từng thích, tự nhiên nhớ tình cũ. Có đêm nghe một bài hát cũ, tôi lại nghĩ nếu ngày đó mình bớt ngang bướng thì liệu mọi chuyện có khác? Tôi không muốn quay lại với anh, chúng tôi đã có gia đình, thế nhưng tôi vẫn chưa thể hoàn toàn coi anh như một người xa lạ.
Tuần sau là sinh nhật anh, tôi muốn tặng một chiếc ví da, kiểu dáng giống chiếc anh từng dùng ngày trước. Từ khi chia tay, năm nào tôi cũng mua một món quà tặng anh, rồi gửi đến công ty anh nhưng không ghi nội dung gì. Tôi đoán anh biết đó là quà tôi tặng nhưng cũng chưa bao giờ tôi thấy anh nhắn lại gì.
Giờ càng nghĩ, tôi càng thấy mình ích kỷ. Tại sao tôi lại làm vậy trong khi bản thân đã có chồng con, anh cũng có vợ con rồi? Nếu biết chuyện, vợ anh và chồng tôi sẽ nghĩ gì? Thực lòng tôi còn nhớ và yêu anh, nên luôn muốn tặng quà cho anh dịp sinh nhật. Mong các bạn chia sẻ để tôi có động lực chấm dứt việc này. Chân thành cảm ơn.
Vân Nhi