Nguồn vốn từ các chương trình mục tiêu quốc gia đang tạo động lực thúc đẩy phát triển hạ tầng, nâng cao đời sống người dân và thu hẹp khoảng cách phát triển ở khu vực biên giới Đồng Nai. Đây cũng là nền tảng để các địa phương biên giới khai thác hiệu quả tiềm năng, xây dựng vùng biên ổn định, giàu mạnh và vững chắc về quốc phòng, an ninh.
Tạo đà phát triển
Nhiều năm trước, các xã biên giới Đắk Ơ, Bù Gia Mập muốn đến xã giáp ranh là Đắk Nhau hay Bom Bo phải đi đường vòng khoảng 50km đến 70km tùy vị trí. Hay trước đây, các hộ dân ở thôn Thác Dài thuộc xã Phú Nghĩa muốn đến xã Bù Gia Mập (hai đơn vị giáp ranh) phải đi đường vòng dài hơn 60km hoặc đi len lỏi trong các lô cao su, vườn điều cũng mất vài giờ mới đến nơi. Nhờ địa phương linh động kết hợp các nguồn vốn mục tiêu quốc gia với nguồn lực địa phương, nhiều tuyến đường nhựa liên xã Phú Nghĩa và Bù Gia Mập được xây dựng, rút ngắn khoảng cách giữa hai địa phương, tạo điều kiện cho nhân dân giao thương hàng hóa và thăm thân.
Nhờ địa phương linh động kết hợp các nguồn vốn mục tiêu quốc gia với nguồn lực địa phương, nhiều tuyến đường nhựa liên xã Phú Nghĩa và Bù Gia Mập được xây dựng, rút ngắn khoảng cách giữa hai địa phương, tạo điều kiện cho nhân dân giao thương hàng hóa và thăm thân.
Ông Điểu Xrới là một trong những hộ nghèo của xã Phú Nghĩa được Nhà nước cấp đất tái định canh, định cư tại Tiểu khu 42 thuộc xã Đắk Ơ. Từ nơi ở cũ đến Tiểu khu 42 khoảng 25km nhưng ông Điểu Xrới phải đi đường vòng hơn 60km. Do trở ngại về địa lý nên ông không mặn mà về nơi ở mới cho dù Nhà nước đã xây nhà tình thương, hỗ trợ mọi điều kiện sinh hoạt… bởi xa xóm làng, họ hàng. Ông Điểu Xrới cho biết: “Nơi ở mới có đầy đủ nhà, đất sản xuất, điện-đường-trường-trạm… nhưng ít năm đầu tôi chỉ sang trồng cây chứ không ở lại vì xa họ hàng, người thân. Từ khi Nhà nước làm đường liên xã, đi lại thuận tiện, gia đình tôi chuyển hẳn về ở tại Tiểu khu 42 để chăm sóc vườn cây và nhà ở. Gia đình, họ hàng có việc mình chạy qua lại chỉ mất 30 phút.
Anh Hứa Văn Song từ Lạng Sơn vào xã biên giới Hưng Phước lập nghiệp từ năm 1993. Gia đình anh chỉ có 0,6ha đất canh tác nên vợ chồng phải đi làm thuê. Anh Song cho biết: “Cuộc sống những ngày đầu lập nghiệp trên biên giới Đồng Nai gặp rất nhiều khó khăn, nhất là thiếu việc làm. Do ở xa trung tâm nên đi lại hay giao thương hàng hóa cũng khó khăn; sản phẩm nông nghiệp làm ra bị thương lái ép giá nên gia đình không dám vay vốn phát triển kinh tế gia đình. Thu nhập gia đình phần lớn trông vào việc làm thuê bấp bênh. Từ khi Nhà nước đầu tư đường nhựa, điện lưới, mạng viễn thông… đời sống người dân ở khu vực biên giới như được khởi sắc.
Nhờ nắm bắt được thị trường cũng như kỹ thuật nuôi dê, năm 2024, gia đình anh Song đã vay 200 triệu đồng vốn hỗ trợ giải quyết việc làm cộng với nguồn vốn tích lũy nhiều năm để mua gần 100 con dê sinh sản và thương phẩm. Anh cho biết thêm: “Năm 2010, gia đình đã nuôi một vài cặp dê để khi có việc sử dụng. Ngoài tích lũy được kinh nghiệm nuôi dê, tôi cũng chịu khó tìm hiểu và quyết định vay vốn mở trang trại để tự tạo việc làm cho gia đình. Đến nay, đàn dê của gia đình tăng lên hơn 300 con, cho thu nhập mỗi năm khoảng 400 triệu đồng. Thời gian tới, tôi sẽ mở rộng chuồng trại, tăng đàn”.
Vươn lên làm giàu
Nguồn vốn các chương trình mục tiêu quốc gia đã góp phần quan trọng giúp các xã biên giới thành phố Đồng Nai về đích nông thôn mới, các hạ tầng thiết yếu như: Điện-đường-trường-trạm được đầu tư ngang bằng khu vực trung tâm; đời sống Nhân dân cũng thay đổi rõ, trong đó hộ khá, giàu chiếm tỷ lệ cao. Bên cạnh đó, nguồn vốn tín dụng chính sách đã trở thành động lực để những hộ nghèo, cận nghèo hay những người lầm lỡ vươn lên.
Ông Võ Trọng Hòa, Phó Giám đốc Chi nhánh Ngân hàng Chính sách xã hội thành phố Đồng Nai cho biết: Những năm gần đây, nhu cầu vay vốn giải quyết việc làm của người dân Đồng Nai tăng mạnh, nhất là tại các xã biên giới. Với chương trình cho vay hỗ trợ tạo việc làm, đến nay trên địa bàn Đồng Nai có hơn 97.000 trường hợp vay vốn (trong đó có hàng chục nghìn trường hợp vùng biên giới) với số tiền hơn 5.470 tỷ đồng. Trong bảy tháng đầu năm 2026, doanh số cho vay các chương trình của Chi nhánh Ngân hàng Chính sách xã hội thành phố Đồng Nai đạt gần 3.140 tỷ đồng, trong đó cho vay hỗ trợ giải quyết việc làm có doanh số cao nhất với gần 1.425 tỷ đồng.
Phòng Giao dịch Ngân hàng Chính xã hội chi nhánh Lộc Ninh (phường Lộc Ninh), thực hiện cho vay tại ba xã biên giới Lộc Thành, Lộc Thạnh, Lộc Tấn. Lũy kế đến nay, Phòng Giao dịch có hơn 750 trường hợp được vay vốn hỗ trợ việc làm với số tiền hơn 50 tỷ đồng. Chủ tịch Hội Nông dân xã Lộc Thành Châu Thị Minh Nguyệt cho biết: “Nguồn vốn vay hỗ trợ giải quyết việc làm đã giúp nhân dân trên địa bàn xã phát triển kinh tế gia đình, nhiều hộ nghèo đã vươn lên làm giàu. Đơn cử như ấp K Liêu nằm sát biên giới với 40% số dân là đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống nhưng đến nay không còn hộ nghèo, cận nghèo”.
Nguồn vốn vay hỗ trợ giải quyết việc làm đã giúp nhân dân trên địa bàn xã phát triển kinh tế gia đình, nhiều hộ nghèo đã vươn lên làm giàu. Đơn cử như ấp K Liêu nằm sát biên giới với 40% số dân là đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống nhưng đến nay không còn hộ nghèo, cận nghèo.
Chủ tịch Hội Nông dân xã Lộc Thành Châu Thị Minh Nguyệt
Khởi nghiệp ở vùng đất khó khăn nhất nhì của xã Lộc Thành với nhiều sỏi đá, mùa khô nguồn nước thiếu khá nghiêm trọng, nhưng anh Nguyễn Viết Dương ở ấp K Liêu đã vươn lên làm giàu nhờ động lực từ nguồn vốn chính sách. Hiện nay, 8ha đất của anh Dương đang phủ kín sầu riêng Musang King và quýt hồng. Ngoài nhân lực gia đình, anh còn phải thuê khoảng 10 lao động với mức lương khoảng 9 triệu đồng/tháng. Anh Dương cho biết: “Ban đầu đất ít, tôi vay vốn chính sách chăm sóc vườn cây. Khi có tích lũy dần thì trả nợ, mua thêm đất và vay vốn mở rộng diện tích cây trồng. Đến nay, vườn cây của gia đình có nhiều loại giá trị cao, hằng năm trừ hết chi phí, thu khoảng 1,5 tỷ đồng”.
Nhiều năm nay, gia đình anh Võ Văn Kiệt (ở tỉnh Cà Mau) chuyển hẳn đến vườn của anh Dương ở ấp K Liêu sinh sống, làm thuê. Anh Kiệt cho biết: “Ở quê làm ăn khó khăn, phần vì đất nhiễm mặn nên trồng cây ăn trái không thành công. Nhờ có kinh nghiệm nên chúng tôi được chú Dương thuê lên làm vườn. Bốn lao động chính trong gia đình mỗi tháng được trả 30 triệu tiền công và còn được chú Dương cho thêm bao gạo. Tôi cũng nuôi gà, vịt nên sinh hoạt ít tốn kém. Gia đình đang cố gắng tích lũy để mua đất, lập nghiệp ở vùng biên giới xã Lộc Thành”.
Cũng trên vùng đất biên giới xã Lộc Thành, anh Đặng Công Khanh vay vốn chính sách chuyển đổi phương thức sản xuất, kết hợp trồng trọt với chăn nuôi để phát triển kinh tế và tạo việc làm cho bốn lao động địa phương với mức lương 12 triệu đồng/tháng. Với phương thức “lấy ngắn nuôi dài”, “tích tiểu thành đại”, hiện anh Khanh sở hữu 16ha đất sản xuất với các loại cây trồng chủ lực như sầu riêng, cao su và mít. Anh cho biết: “Thời gian sinh trưởng của các loại cây lâu năm khá dài, không có nguồn thu mình tận dụng diện tích đất trống trồng cỏ, trồng ngô… để chăn nuôi bò, lợn. Đến nay đàn bò của gia đình luôn duy trì từ 30 đến 40 con, đàn lợn trên dưới 100 con. Mặc dù sầu riêng chưa có thu nhưng mỗi năm trừ hết chi phí gia đình cũng tích lũy khoảng 500 triệu đồng”.
NHẤT SƠN-THIÊN VƯƠNG