Các nhà khoa học Anh vừa chế tạo hệ thống cảnh báo bão mặt trời nhằm bảo vệ hệ thống định vị và thông tin liên lạc. Hệ thống do những nhà nghiên cứu ở tổ chức Khảo sát Nam Cực của Anh (British Antarctic Survey) tạo ra. Các nhà nghiên cứu ở 6 nước châu Âu sử dụng dữ liệu vệ tinh và dữ liệu mặt đất về...
Các nhà khoa học Anh vừa chế tạo hệ thống cảnh báo bão mặt trời nhằm bảo vệ hệ thống định vị và thông tin liên lạc.
Hệ thống do những nhà nghiên cứu ở tổ chức Khảo sát Nam Cực của Anh (British Antarctic Survey) tạo ra. Các nhà nghiên cứu ở 6 nước châu Âu sử dụng dữ liệu vệ tinh và dữ liệu mặt đất về từ trường của trái đất để dự đoán thay đổi trong lượng phát xạ. Điều này giúp họ đưa ra cảnh báo cho các cơ quan vận hành vệ tinh về lượng phát xạ nguy hiểm để di chuyển thiết bị khỏi đường đi của luồng bức xạ đó.
Các vệ tinh GPS đặc biệt dễ chịu ảnh hưởng của các đợt bức xạ vì chúng quay gần trái đất, đi qua vành đai Van Allen - dải từ trường bao quanh trái đất và luôn là nguồn bức xạ phiền phức đối với các vệ tinh. Chu kỳ hoạt động 11 năm của mặt trời sẽ bước vào đỉnh điểm trong năm 2012-13, nên dự báo là công việc rất quan trọng.
Dù các trận bão mặt trời phải mất hơn 1 ngày để đến được trái đất, nhưng hệ thống cảnh báo sẽ chỉ có thể thông báo cho các đơn vị vận hành vệ tinh trước vài giờ nhờ dữ liệu được cung cấp bởi vệ tinh của NASA nằm ở độ cao 1,3 triệu km so với mặt đất.
Giá của hệ thống cảnh báo là 3,39 triệu USD, nhỏ hơn mức tổn thất mà mỗi trận bão mặt trời gây ra đối với mỗi vệ tinh. Nếu một trận siêu bão mặt trời giống như trận từng xảy ra năm 1859 lặp lại thì sẽ gây ra mức tổn thất 30 tỷ USD đối với riêng hệ thống vệ tinh.
Trước đó, năm 2003, một trận bão mặt trời khiến 47 vệ tinh tê liệt, gây ra thiệt hại 640 triệu USD.
Các nhà khoa học Anh vừa chế tạo một hệ thống cảnh báo bão mặt trời, nhằm bảo vệ những mạng lưới định vị, liên lạc và vệ tinh vốn ngày càng quan trọng trong đời sống hiện đại. Công trình được thực hiện bởi các nhà nghiên cứu thuộc tổ chức Khảo sát Nam Cực của Anh, thường được biết đến với tên gọi British Antarctic Survey. Mục tiêu chính của hệ thống là phát hiện sớm những thay đổi nguy hiểm trong lượng phát xạ từ mặt trời, trước khi chúng gây rối loạn các thiết bị ngoài không gian.
Để tạo ra dự báo, nhóm nghiên cứu tại sáu quốc gia châu Âu đã kết hợp dữ liệu vệ tinh với thông tin đo đạc từ mặt đất về từ trường của trái đất. Những dữ liệu này cho phép họ theo dõi biến động trong môi trường không gian, nơi các luồng bức xạ mạnh có thể lan truyền với tốc độ đáng kể. Khi nhận thấy nguy cơ phát xạ tăng cao, hệ thống sẽ gửi cảnh báo tới các cơ quan đang vận hành vệ tinh để họ kịp thời chuẩn bị phương án bảo vệ.
Cảnh báo sớm có thể giúp người vận hành di chuyển thiết bị ra khỏi đường đi dự kiến của luồng bức xạ nguy hiểm, giảm khả năng hư hỏng hoặc mất liên lạc. Biện pháp này đặc biệt cần thiết đối với các vệ tinh GPS, bởi chúng hoạt động gần trái đất và thường xuyên đi qua vành đai Van Allen. Vành đai Van Allen là dải từ trường bao quanh trái đất, đồng thời cũng là khu vực chứa bức xạ gây nhiều phiền toái cho các vệ tinh hoạt động bên trong hoặc đi xuyên qua nó.
Mặt trời không hoạt động ổn định tuyệt đối, mà trải qua một chu kỳ biến đổi kéo dài khoảng 11 năm với những giai đoạn phát xạ mạnh yếu khác nhau. Theo thông tin được nêu trong bài gốc, chu kỳ hoạt động này được dự báo đạt đỉnh vào khoảng năm 2012 đến 2013, khiến nhu cầu dự báo bão mặt trời trở nên đặc biệt cấp thiết. Trong thời kỳ hoạt động mạnh, các vụ phun trào từ mặt trời có thể tạo ra những luồng hạt và bức xạ đủ sức tác động đến hệ thống điện tử ngoài không gian.
Bão mặt trời thường cần hơn một ngày để đi từ mặt trời tới trái đất, khoảng thời gian nghe có vẻ đủ dài để con người chuẩn bị các biện pháp ứng phó. Tuy nhiên, hệ thống cảnh báo mới chỉ có thể thông báo cho các đơn vị vận hành vệ tinh trước vài giờ, bởi nó phải chờ dữ liệu quan trọng từ một vệ tinh của NASA. Vệ tinh này nằm ở độ cao khoảng 1,3 triệu km so với mặt đất, giữ vai trò quan sát và cung cấp thông tin về luồng bức xạ đang tiến tới.
Khoảng thời gian vài giờ vẫn có giá trị lớn đối với những đội ngũ quản lý vệ tinh, vì họ có thể tạm thời điều chỉnh hoạt động hoặc đưa thiết bị tránh khỏi khu vực chịu ảnh hưởng nghiêm trọng. Các lệnh bảo vệ phù hợp có thể giúp giảm nguy cơ gián đoạn định vị, mất liên lạc hoặc hỏng hóc những bộ phận nhạy cảm trên vệ tinh. Trong bối cảnh nhiều dịch vụ phụ thuộc vào GPS và truyền thông vệ tinh, một cảnh báo ngắn nhưng chính xác vẫn có thể ngăn chặn tổn thất đáng kể.
Hệ thống cảnh báo có chi phí 3,39 triệu USD, mức đầu tư được đánh giá là nhỏ hơn thiệt hại mà chỉ một trận bão mặt trời có thể gây ra đối với mỗi vệ tinh. Con số này cho thấy việc theo dõi thời tiết không gian không còn là hoạt động nghiên cứu xa vời, mà liên quan trực tiếp đến an toàn công nghệ và kinh tế. Khi vệ tinh ngày càng đảm nhận nhiều nhiệm vụ, bảo vệ chúng trước bức xạ mặt trời trở thành một phần quan trọng trong công tác vận hành.
Lịch sử từng ghi nhận những sự kiện cho thấy nguy cơ ấy không hề xa lạ, trong đó trận siêu bão mặt trời tương tự sự kiện năm 1859 có thể gây tổn thất tới 30 tỷ USD riêng cho hệ thống vệ tinh nếu lặp lại. Trước đó, một trận bão mặt trời xảy ra vào năm 2003 đã khiến 47 vệ tinh tê liệt, đồng thời gây thiệt hại 640 triệu USD. Hệ thống mới vì thế được kỳ vọng tạo thêm lớp bảo vệ thiết thực, giúp con người chủ động hơn trước những cơn bão khổng lồ phát sinh từ chính ngôi sao trung tâm của hệ mặt trời.