Bỏ qua điều hướng

Tình đầu chưa hoàn toàn buông bỏ dù tôi đã lấy chồng

Tình đầu chưa hoàn toàn buông bỏ dù tôi đã lấy chồng
Nguồn ảnh: VnExpress

Đôi khi anh vẫn hỏi thăm tôi qua những người quen chung nhưng tôi không muốn anh chờ nữa.

Có những người đã rời xa nhưng cả đời vẫn ở lại trong một góc ký ức. Đã gần 5 năm kể từ ngày tôi gặp anh. Khi ấy tôi còn rất trẻ, chưa từng yêu ai nên chẳng hiểu tình yêu phải bắt đầu và kết thúc thế nào. Chúng tôi quen nhau trong một lần đi cùng nhóm bạn, nói chuyện hợp nhau rồi yêu lúc nào chẳng hay. Ban đầu tôi cứ nghĩ đó chỉ là mối tình tuổi trẻ, vài tháng rồi sẽ quên. Vậy mà chúng tôi bên nhau gần ba năm. Nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi vừa thương mình, vừa không hiểu nổi tại sao ngày đó mình có thể chịu đựng nhiều đến vậy.

Anh không phải người đàn ông dịu dàng. Có những ngày tôi nhắn rất nhiều nhưng cả buổi anh chẳng trả lời. Hai đứa hẹn gặp, anh có thể đến muộn hàng giờ hoặc đang đi cùng tôi lại viện cớ bận rồi bỏ đi. Tôi biết anh vẫn nhắn tin với những cô gái khác, đôi khi còn nói những lời vượt quá giới hạn của một người đang có người yêu. Tôi buồn, giận, khóc rồi lại tự tìm lý do để tha thứ. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình yêu anh đủ nhiều, một ngày anh sẽ hiểu tôi quan trọng thế nào. Tôi cũng tự nhủ đàn ông còn ham chơi một chút là chuyện bình thường, miễn cuối cùng anh vẫn quay về với mình.

Minh họa: AI

Minh họa: AI

Cho đến khi tôi chuyển sang thành phố khác làm việc. Khoảng cách khiến những điều vốn đã không ổn càng trở nên rõ ràng. Anh bắt đầu ít gọi, những cuộc trò chuyện ngắn dần. Rồi tôi biết anh đang tìm hiểu một người khác. Lần này tôi không khóc trước mặt anh, chỉ thu dọn đồ đạc, trả lại những thứ thuộc về anh rồi nói rằng tôi mệt rồi. Không ngờ sau khi tôi rời đi, anh mới bắt đầu tìm cách níu kéo. Anh gọi điện, nhắn tin, tìm đến nơi tôi làm việc. Anh nói mình đã sai, nói lúc mất tôi mới hiểu tôi quan trọng đến mức nào.

Có những đêm nhìn điện thoại sáng lên với tên anh, tôi rất muốn nghe máy. Tôi nhớ anh đến mức chỉ cần một câu hỏi han cũng đủ khiến lòng mình mềm xuống. Nhưng rồi tôi lại nhớ những ngày từng khóc một mình. Tôi sợ nếu quay lại, mọi chuyện sẽ lặp lại. Sợ mình lại trở thành cô gái luôn chờ một tin nhắn, luôn đoán xem anh đang ở đâu và bên cạnh ai. Tôi không còn đủ can đảm để đánh cược thêm lần nữa.

Sau đó tôi lập gia đình. Chồng tôi hiền lành, cuộc sống của chúng tôi bình lặng. Tôi biết mình cần trân trọng hiện tại nhưng có một điều tôi chưa bao giờ đủ can đảm thừa nhận: trong sâu thẳm, anh vẫn là người để lại trong tôi nhiều cảm xúc nhất. Không phải vì anh tốt hơn chồng tôi, cũng không phải vì tôi muốn quay lại, chỉ là mối tình đầu thường có vị trí rất lạ. Nó gắn với những năm tháng mình còn vụng về, yêu hết lòng mà chưa biết cách bảo vệ bản thân. Có những kỷ niệm tôi tưởng đã quên, vậy mà chỉ cần một bài hát cũ hay một con đường từng đi qua, tất cả lại ùa về.

Tôi biết anh vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ. Đôi khi anh vẫn hỏi thăm tôi qua những người quen chung nhưng tôi không muốn anh chờ nữa. Nếu ngày trước chúng ta gặp nhau khi cả hai trưởng thành hơn, có lẽ câu chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời không có chữ "nếu". Anh hãy xem tôi như một người cũ từng rất quan trọng, nhưng đã thuộc về một đoạn đời khác. Tôi cũng sẽ giữ những năm tháng ấy như một ký ức đẹp, dù nó từng khiến mình đau. Cảm ơn anh vì đã từng xuất hiện trong tuổi trẻ của tôi. Và xin lỗi anh, vì đến cuối cùng tôi vẫn không thể quay lại.

Thanh Xuân

Tình đầu chưa hoàn toàn buông bỏ dù tôi đã lấy chồng (Bản đọc tóm lược từ VnExpress) Có những người đã rời xa nhưng cả đời vẫn ở lại trong một góc ký ức. Đã gần 5 năm kể từ ngày tôi gặp anh. Khi ấy tôi còn rất trẻ, chưa từng yêu ai nên chẳng hiểu tình yêu phải bắt đầu và kết thúc thế nào. Chúng tôi quen nhau trong một lần đi cùng nhóm bạn, nói chuyện hợp nhau rồi yêu lúc nào chẳng hay. Ban đầu tôi cứ nghĩ đó chỉ là mối tình tuổi trẻ, vài tháng rồi sẽ quên. Vậy mà chúng tôi bên nhau gần ba năm. Nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi vừa thương mình, vừa không hiểu nổi tại sao ngày đó mình có thể chịu đựng nhiều đến vậy. Anh không phải người đàn ông dịu dàng. Có những ngày tôi nhắn rất nhiều nhưng cả buổi anh chẳng trả lời. Hai đứa hẹn gặp, anh có thể đến muộn hàng giờ hoặc đang đi cùng tôi lại viện cớ bận rồi bỏ đi. Tôi biết anh vẫn nhắn tin với những cô gái khác, đôi khi còn nói…