Tôi vừa có một bữa ăn tại một quán lẩu nướng có tiếng. Mọi chuyện vốn chẳng có gì đáng nói, cho đến khi tôi muốn gọi một chai nước suối. Mức giá được ghi trong menu khiến tôi giật mình, lên tới 25.000 đồng, tức là đắt gấp hơn sáu lần so với mua ở ngoài tiệm tạp hóa (giá gốc chưa tới 4.000 đồng).
Tôi biết nhiều nhà hàng, quán ăn vẫn bán đồ uống đóng chai với mức giá cao hơn so với bên ngoài. Nhà hàng có những chi phí mà một cửa hàng bán lẻ không có. Tiền thuê mặt bằng, nhân viên, điện nước, bàn ghế, điều hòa, phục vụ, vệ sinh và rất nhiều chi phí vận hành khác đều được tính vào giá bán.
Nhà hàng cũng niêm yết giá công khai. Khách hoàn toàn có quyền xem trước và quyết định có mua hay không. Nhưng vấn đề là mức chênh lệch ấy có hợp lý hay không? Một chai nước vẫn chỉ là một chai nước. Nó không trở nên ngon hơn sáu lần chỉ vì được đặt trên bàn nhà hàng. Giá trị sử dụng của nó gần như không thay đổi. Vậy phần chênh lệch rất lớn kia đang trả cho điều gì?
Có người sẽ nói rằng đây là chuyện hoàn toàn bình thường của thị trường: nơi nào có nhu cầu, nơi đó có giá cao. Tôi cũng không phủ nhận nguyên tắc ấy. Nhưng ở góc độ người tiêu dùng, tôi vẫn có cảm giác không thoải mái khi nhìn vào hóa đơn. Điều tôi lo hơn là việc người tiêu dùng dần coi chuyện này như một điều đương nhiên: đã vào nhà hàng thì phải chấp nhận giá cao.
>> Bát phở 100.000 đồng ăn với tương ớt công nghiệp ở sân bay
Tôi nghĩ giá cao có thể chấp nhận được nếu đi cùng chất lượng dịch vụ tương xứng. Một bữa ăn ngon hơn, không gian tốt hơn, phục vụ chu đáo hơn, trải nghiệm dễ chịu hơn thì tôi sẵn sàng trả thêm. Nhưng nếu một sản phẩm gần như không có sự khác biệt về giá trị bị đội lên nhiều lần, khách hàng có quyền đặt câu hỏi: chúng ta đang trả tiền cho chất lượng dịch vụ, hay đang phải trả thêm chỉ vì mình đã bước chân vào nhà hàng?
Một doanh nghiệp cần lợi nhuận để tồn tại và mỗi mô hình kinh doanh có cấu trúc chi phí khác nhau. Nhưng tôi mong muốn là sự minh bạch và một cách định giá khiến khách hàng cảm thấy mình đang trả tiền cho giá trị thực sự nhận được. 25.000 đồng cho một chai nước có thể với nhiều người là khoản tiền nhỏ, chẳng đáng bao nhiêu. Nhưng vấn đề nằm ở cảm giác của khách hàng khi nhìn thấy một sản phẩm ngáo giá.
Tôi tự hỏi, nếu người tiêu dùng luôn ở vị thế "biết giá cao nhưng vẫn phải chấp nhận", liệu thị trường có thực sự công bằng? Tôi vẫn mong các doanh nghiệp hiểu rằng giá bán không chỉ quyết định doanh thu, mà còn quyết định cảm nhận của khách hàng về sự tử tế của thương hiệu.
Bữa ấy, tôi vẫn phải chấp nhận trả 100.000 đồng cho bốn chai nước suối với giá "cắt cổ" vì chẳng có lựa chọn nào khác. Nhưng thú thực, tôi không hề cảm thấy thoải mái. Liệu đâu là giới hạn của việc tận dụng lợi thế kinh doanh? Nếu ở vào trường hợp đó, liệu bạn có vui vẻ chấp nhận hay không?
Thành Trung Lê
- 'Bát phở tăng giá 15.000 đồng nhưng chủ quán không lời thêm'
- Ổ bánh mì 15.000 đồng đã biến mất dù xăng, thịt, rau đều giảm giá
- Lý do giá xăng giảm mạnh nhưng bát phở vẫn đứng yên
- 'Suất bún chả 40 K dù giá xăng giảm về dưới 20.000 đồng một lít'
- Quán phở tăng 10 K theo giá xăng, giờ nhất quyết không giảm
- Trần tình của chủ quán phở tăng giá 5.000 đồng
- 'Bát phở tăng giá 15.000 đồng nhưng chủ quán không lời thêm'
- Ổ bánh mì 15.000 đồng đã biến mất dù xăng, thịt, rau đều giảm giá
- Lý do giá xăng giảm mạnh nhưng bát phở vẫn đứng yên
- 'Suất bún chả 40 K dù giá xăng giảm về dưới 20.000 đồng một lít'
- Quán phở tăng 10 K theo giá xăng, giờ nhất quyết không giảm
- Trần tình của chủ quán phở tăng giá 5.000 đồng