Đọc bài viết về chuyện xếp hàng đi ăn phở ở khu phố cổ Hà Nội, tôi lại nghĩ khác tác giả. Tôi là khách quen của một quán "phở chờ" ở Hà Nội đã gần 20 năm qua. Chừng ấy thời gian đủ để tôi hiểu rằng, với nhiều người, chuyện xếp hàng chờ ăn một món ngon chẳng có gì đáng phàn nàn. Thậm chí, tôi cho rằng biết kiên nhẫn xếp hàng còn là một nét văn minh.
Hà Nội, đặc biệt là khu phố cổ, vốn chật chội. Nhà cửa san sát, mặt bằng nhỏ, quán ăn cũng không thể tự nhiên nới rộng thêm vài chục mét vuông chỉ vì đông khách. Vào những ngày nghỉ lễ, lượng người đổ về trung tâm thành phố tăng cao, cộng thêm khách du lịch khắp nơi kéo tới thì chuyện phải chờ đến lượt là điều khó tránh khỏi. Một quán có diện tích hạn chế nhưng nhiều người muốn ăn, trong khi số lượng bát phở mỗi lúc chỉ có thể phục vụ đến mức nhất định, thì làm sao tránh được việc xếp hàng?
Có câu "hữu xạ tự nhiên hương". Nếu một quán ăn dở, phục vụ không tốt, giá lại cao, chắc chẳng ai rảnh rỗi đứng ngoài đường nửa tiếng, một tiếng chỉ để được vào ăn. Khách hàng hoàn toàn có quyền lựa chọn. Ai không thích chờ có thể tìm quán khác. Nhưng khi hàng chục người vẫn vui vẻ đứng vào hàng, tôi nghĩ chúng ta cũng nên tôn trọng lựa chọn ấy thay vì mặc định rằng họ đang "khổ sở vì miếng ăn".
Tôi từng đi du lịch Đà Nẵng cùng gia đình. Những nơi nổi tiếng như Bà Nà Hills, hay cơm gà Bà Buội ở Hội An, tôi cũng từng phải xếp hàng chờ cả tiếng mới đến lượt. Những lúc ấy tôi có mệt không? Có chứ. Nhưng đó là dịp hiếm hoi trong năm tôi đưa được đại gia đình đi du lịch cùng nhau. Trong lúc chờ đợi, mọi người nói chuyện, trẻ con chơi đùa, người lớn tranh thủ chụp vài tấm ảnh. Đến khi được ngồi xuống ăn, chẳng ai còn nghĩ nhiều đến chuyện đã phải chờ bao lâu? Bởi điều chúng tôi nhận được không chỉ là một món ăn. Đó còn là một trải nghiệm.
>> Xếp hàng nửa tiếng để ăn bát phở 70 K tự phục vụ ở phố cổ Hà Nội
Tôi nghĩ những người xếp hàng chờ ăn phở ở Hà Nội hay bất cứ địa phương nào cũng vậy. Cầu vượt cung thì ắt phải có việc chờ đợi. Đó là một quy luật rất đơn giản. Nếu một nhà hàng chỉ có thể phục vụ 50 người cùng lúc nhưng có 100 người muốn ăn, chẳng lẽ 50 người đến sau phải chen lên trước? Hay nhà hàng phải từ chối hết những người khách còn lại? Xếp hàng chính là cách đơn giản nhất để mọi người cùng chấp nhận một nguyên tắc: ai đến trước được phục vụ trước.
Tôi thà chờ đợi ở một nhà hàng có tiếng, nơi mình biết mình đang chờ thứ gì, còn hơn bước đại vào một quán vắng khách, ăn một món không hợp khẩu vị rồi vừa mất tiền vừa bực mình. Tất nhiên, tôi không cổ xúy cho việc một quán ăn được quyền phục vụ khách hàng cẩu thả chỉ vì "món ngon". Nếu nhân viên thái độ khó chịu, vệ sinh kém, giá cả không minh bạch hay cố tình để khách chờ vô lý thì đó lại là câu chuyện khác. Nhưng nếu quán đông vì món ăn ngon, mặt bằng nhỏ và khách tự nguyện xếp hàng thì tôi không thấy có gì đáng chê trách.
Tôi từng ra nước ngoài và cũng gặp chuyện tương tự. Ở Tokyo, tôi từng xếp hàng ăn ramen, sushi tại những quán nổi tiếng. Ở Đài Loan, những quán mỳ bò hay trà sữa được nhiều người yêu thích cũng có lúc phải chờ 60 phút hoặc hơn. Tôi quan sát thấy mọi người kiên nhẫn đứng chờ, không chen lấn, không phàn nàn, đến lượt mình thì vào ăn. Tôi không nghĩ những người ấy "khổ vì miếng ăn". Họ đơn giản đang chấp nhận bỏ ra một khoảng thời gian để đổi lấy thứ mình muốn.
Cuộc sống vốn vậy. Chúng ta xếp hàng mua vé, xếp hàng ở sân bay, xếp hàng vào khu vui chơi, xếp hàng mua một món đồ yêu thích... Có những thứ không thể có ngay lập tức chỉ vì chúng ta đã bỏ tiền ra. Tiền mua được món ăn, nhưng không phải lúc nào cũng mua được sự phục vụ tức thì. Với tôi, điều đáng quý trong những hàng người dài ấy còn là sự kiên nhẫn. Hàng chục người cùng có nhu cầu nhưng vẫn chấp nhận chờ đến lượt mình, không chen ngang, không giành chỗ của người khác. Nếu đó không phải là một biểu hiện của văn minh thì tôi không biết còn gọi là gì?
Tất nhiên, mỗi người có một quan điểm khác nhau về việc ăn uống. Có người coi một bữa ăn ngon là phải đi kèm không gian đẹp, máy lạnh, phục vụ tận bàn. Tôi thì không quá coi trọng điều đó.
Nếu món ăn thực sự ngon và tôi có thời gian, tôi sẵn sàng chờ. Sau này nhớ về chuyến đi Đà Nẵng, tôi không chỉ nhớ món ăn đã thưởng thức mà còn nhớ cả cảnh đại gia đình đứng chờ cùng nhau. Chúng tôi biết mình phải chờ nhưng vẫn thấy đáng. Đó mới là gia vị của cuộc sống.
Thanh Thanh
- 'Sốc văn hóa' vì thái độ không cần khách của quán bún nổi tiếng
- Chấp nhận nghe chủ quán chửi để được ăn ngon
- Bạn trẻ được gì khi xếp hàng 'bắt trend' trà chanh, bánh đồng xu?
- Xếp hàng xuyên đêm mua bánh trung thu chỉ vì ngon?
- Sập tiệm bánh đồng xu 'đu trend' vì chất lượng dở tệ
- Bát phở 100.000 đồng ăn với tương ớt công nghiệp ở sân bay
- 'Sốc văn hóa' vì thái độ không cần khách của quán bún nổi tiếng
- Chấp nhận nghe chủ quán chửi để được ăn ngon
- Bạn trẻ được gì khi xếp hàng 'bắt trend' trà chanh, bánh đồng xu?
- Xếp hàng xuyên đêm mua bánh trung thu chỉ vì ngon?
- Sập tiệm bánh đồng xu 'đu trend' vì chất lượng dở tệ
- Bát phở 100.000 đồng ăn với tương ớt công nghiệp ở sân bay