Bỏ qua điều hướng

Tôi lỡ yêu người đàn ông ái kỷ

Tôi lỡ yêu người đàn ông ái kỷ
Nguồn ảnh: VnExpress

Anh biết mình không phải người phù hợp với tôi nhưng việc chinh phục tôi vẫn quá đỗi hấp dẫn với anh.

Anh tìm tới tôi. Ngay từ đầu, tôi đã tự biết hoàn cảnh anh không phải người phù hợp để tôi vun vén. Tôi đã nhìn thấy trước những tổn thương có thể xảy ra. Tôi vốn mang trong mình nhiều tổn thương từ tuổi thơ nên đặc biệt sợ cảm giác bị bỏ rơi, sợ sự vô định và cảm giác cô độc loay hoay trong cái gọi là "chung". Anh biết chuyện của tôi, hoàn cảnh tôi nhưng anh vẫn quan trọng hơn tất thảy. Trong thế giới của anh, vấn đề không phải là hai người cùng làm tổn thương nhau và cùng phải chịu trách nhiệm. Vấn đề thường trở thành: tôi cần thay đổi thế nào để mối quan hệ này dễ chịu hơn cho anh. Anh tìm một người có thể thích nghi. Anh có quyền thay đổi nhưng tôi phải học cách thích nghi với sự thay đổi đó.

Anh biết mình không phải người phù hợp với tôi nhưng việc chinh phục tôi vẫn quá đỗi hấp dẫn với anh hơn cả việc thật sự có trách nhiệm với tôi. Anh biết tôi đã nhìn thấy những điểm không phù hợp nếu đầu tư vào mối quan hệ này. Anh nói anh ở tuổi này rồi, sẽ chững chạc hơn, biết cân bằng hơn, biết mình muốn gì. Nhưng rồi tôi nhận ra, thứ anh gọi là "chững chạc" đôi khi chỉ là khả năng sắp xếp mọi thứ sao cho cuộc sống của anh ít bị xáo trộn nhất. Ngay cả việc gặp nhau cũng phải thuận tiện cho công việc, lịch trình và tâm trạng của anh. Khi cảm xúc dâng lên, anh muốn gặp tôi. Nhưng khi anh nói rằng "cảm xúc không còn như lúc đầu", mọi thứ lập tức quay về với nhu cầu của anh.

Minh họa: AI

Minh họa: AI

Anh không nghĩ tôi sẽ cảm thấy thế nào khi đứng ở phía bên kia của sự thay đổi ấy. Anh chỉ cần cảm xúc của bản thân được tôn trọng, còn cảm xúc của tôi, dường như luôn là thứ cần được điều chỉnh. Anh luôn cần phần thắng trong mỗi cuộc tranh luận. Anh có một cách rất đặc biệt để bảo vệ hình ảnh mình là người đúng: lý của anh luôn có lý do, còn phản ứng của tôi được quy về việc tôi đang mất bình tĩnh. Tôi nói việc mình khóc và tổn thương, anh gọi tôi là người "mắc bệnh nghĩ nhiều". Chưa bao giờ anh xót thương việc tôi một thân một mình, anh chưa từng vỗ về. Chưa bao giờ anh nói "em đừng khóc". Tôi nói về điều anh đã làm, anh lại chỉ ra cách tôi phản ứng sai, rằng đáng lẽ tôi phải "khéo" hơn thì có lẽ anh đã chịu nghe.

Tôi đã thử. Những lần sau, tôi chọn lời kỹ hơn, nói nhẹ hơn, cố bình tĩnh hơn. Nhưng rồi nhận ra, dù tôi có "khéo" đến đâu, những rối ren giữa chúng tôi vẫn còn đó. Bởi vấn đề chưa bao giờ chỉ nằm ở cách tôi nói. Anh thích cảm giác được "nắn" tôi - nắn cách tôi nói, cách tôi phản ứng, cách tôi thương anh - cốt để tôi trở thành một người dễ chịu hơn cho anh thôi. Nhưng đến khi tôi chỉ ra sự không an tâm của tôi, đối với anh là thích kiểm soát. Tôi bất an, anh bảo tôi thiếu tin tưởng, vấn đề tôi tự tạo ra trong đầu. Tôi cần được trấn an, anh cho rằng tôi đòi hỏi. Anh phân tích cái sai của tôi, chỉ ra những điểm tôi cần sửa, những tính cách tôi cần điều chỉnh để trở thành một người "tốt hơn".

Tôi nhận sai. Tôi xin lỗi. Tôi muốn cùng anh dung hòa. Tôi không có nhu cầu thắng thua trong tình cảm. Tôi sai cũng được đi, đối với tôi không quan trọng. Nhưng anh quan trọng anh phải thắng, phải đúng, phải trên cơ tôi. Gần như không bao giờ thật sự đứng lại trước câu hỏi: "Anh đã làm gì khiến em đau?". Bởi nếu thừa nhận điều đó, anh sẽ phải bước ra khỏi vị trí của người đúng. Và dường như anh không quen với việc đó. Một người biết cách khiến tôi cảm thấy mình đặc biệt khi anh cần tôi, nhưng lại khiến tôi cảm thấy mình quá nhạy cảm, quá nhiều, quá khó chiều khi nhu cầu của tôi bắt đầu trở thành thứ anh phải đáp lại. Tôi thật sự đã khiến anh ngột ngạt, hay anh chỉ thích một cành hồng vô tri vô giác cạnh bên? Tôi lỡ yêu một người đàn ông như thế đấy.

Thu Huệ

Tôi lỡ yêu người đàn ông ái kỷ (Bản đọc tóm lược từ VnExpress) Anh tìm tới tôi. Ngay từ đầu, tôi đã tự biết hoàn cảnh anh không phải người phù hợp để tôi vun vén. Tôi đã nhìn thấy trước những tổn thương có thể xảy ra. Tôi vốn mang trong mình nhiều tổn thương từ tuổi thơ nên đặc biệt sợ cảm giác bị bỏ rơi, sợ sự vô định và cảm giác cô độc loay hoay trong cái gọi là "chung". Anh biết chuyện của tôi, hoàn cảnh tôi nhưng anh vẫn quan trọng hơn tất thảy. Trong thế giới của anh, vấn đề không phải là hai người cùng làm tổn thương nhau và cùng phải chịu trách nhiệm. Vấn đề thường trở thành: tôi cần thay đổi thế nào để mối quan hệ này dễ chịu hơn cho anh. Anh tìm một người có thể thích nghi. Anh có quyền thay đổi nhưng tôi phải học cách thích nghi với sự thay đổi đó. Anh biết mình không phải người phù hợp với tôi nhưng việc chinh phục tôi vẫn quá đỗi hấp dẫn v…