Tôi 35 tuổi, chồng 41 tuổi, cưới nhau 12 năm và có một con trai. Nhìn từ bên ngoài, chồng tôi là người khá lý tưởng. Anh làm quản lý ở một doanh nghiệp lớn, cao ráo, chỉn chu, không rượu chè, cờ bạc, biết nấu ăn và vẫn phụ vợ chăm con. Nhưng sống với nhau lâu mới biết, một người chồng tốt với người ngoài chưa chắc là người chồng khiến vợ cảm thấy hạnh phúc.
Ngày mới cưới, hai đứa đều khó khăn. Tôi làm nhân sự, anh làm kỹ thuật, thuê một căn phòng nhỏ rồi cùng nhau tích góp. Sau khi công việc của anh thuận lợi, bố mẹ chồng bắt đầu coi thường tôi vì tôi không xinh, gia đình lại bình thường. Có lần mẹ chồng nói tôi lấy được anh là phúc lớn. Điều khiến tôi buồn là chồng không những không bênh vực mà còn nhiều lần đứng về phía bố mẹ. Có những chuyện anh biết tôi bị tổn thương nhưng vẫn cho rằng tôi nên nhịn để giữ hòa khí.
Minh họa: AI
Tôi cố gắng làm việc, có thời gian đi công tác xa, một tháng chỉ về nhà vài lần. Sau nhiều năm, tôi cũng có khoản tiết kiệm, mua được căn hộ ở Hà Nội. Từ lúc tôi có tiền, chồng bắt đầu tính chuyện đổi ôtô, sửa nhà, mua thêm tài sản. Chuyện vợ chồng cũng khiến tôi mệt mỏi. Anh "chưa đến chợ đã hết tiền" nhưng lúc nào cũng cho rằng mình rất tuyệt vời. Suốt 12 năm, tôi chưa một lần thực sự được thỏa mãn. Tôi từng góp ý nhưng anh không nghĩ đó là vấn đề.
Quá nhiều chuyện xảy ra khiến tôi không còn muốn cố gắng nữa, tôi quyết định ly hôn. Tôi đưa con ra ngoài thuê nhà, còn anh vẫn cố thủ trong căn nhà chung và nhất quyết không chịu ly hôn. Tôi có thể sẽ phải đơn phương ly hôn nhưng tôi vẫn muốn thuận tình ly hôn vì sẽ đỡ phiền phức hơn. Dù sao cũng là người thân với nhau từng ấy năm. Nhiều khi tôi nghĩ kể mà lúc này có người phụ nữ nào đó nhìn thấy điểm tốt của anh, tới bên anh, có lẽ mẹ con tôi sẽ được tự do sống cuộc đời bình yên của mình.
Hương Ly