Tôi 34 tuổi, chồng 36 tuổi, cưới nhau gần 6 năm và có một bé trai 4 tuổi. Nếu chỉ nhìn vào cuộc sống hiện tại, chẳng ai nghĩ vợ chồng tôi đang có vấn đề. Chồng vẫn thương vợ, sáng đưa con đi học, chiều tranh thủ đón con nếu tôi bận. Cuối tuần anh thường nấu ăn hoặc đưa cả nhà đi chơi. Hai vợ chồng chưa từng có chuyện phản bội hay nghi ngờ nhau. Thế nhưng có một điều tôi không biết nên nói với chồng thế nào: chúng tôi đang dần trở thành hai người rất thân nhưng lại thiếu sự gần gũi của một cặp vợ chồng.
Thời mới cưới, chỉ cần có thời gian ở cạnh nhau là hai đứa đã thấy vui. Sau khi có con, mọi thứ thay đổi hoàn toàn, con tôi từ nhỏ đã rất bám mẹ, sau này lại chuyển sang bám cả bố. Bé không chịu ngủ một mình, cũng không chịu sang phòng ông bà. Tối nào con cũng phải có bố hoặc mẹ nằm cạnh mới chịu ngủ. Ban đầu chúng tôi nghĩ vài năm nữa con lớn sẽ ổn. Nhưng thời gian trôi nhanh, con đã 4 tuổi mà thói quen ấy vẫn không thay đổi nhiều. Phòng ngủ của vợ chồng tôi vốn không rộng. Ban ngày hai vợ chồng đi làm, tối về lo cơm nước, tắm cho con, chơi với con, dọn dẹp rồi ru con ngủ. Có hôm 21h30 con mới chịu nằm yên. Tôi vừa đặt lưng xuống giường đã thấy mắt díp lại.
Minh họa AI
Công việc của tôi cũng khá áp lực. Tôi làm kế toán cho một công ty xây dựng, cuối tháng thường xuyên phải ở lại làm thêm. Có những ngày về đến nhà gần 20h, người mệt rã rời, chỉ muốn tắm nhanh rồi nằm ngủ. Chồng tôi làm kỹ thuật, công việc cũng không nhàn. Anh thường xuyên phải đi công trình, có hôm về đến nhà lúc 19h. Hai đứa giống như hai chiếc điện thoại, chỉ còn vài phần trăm pin nhưng vẫn phải cố hoạt động vì con. Có những tối con ngủ sớm hơn bình thường, chồng nhìn tôi đầy yêu thương. Tôi hiểu anh muốn gì nhưng đôi khi chỉ biết nói: "Cho em ngủ một chút đã". Rồi tôi ngủ thật, đến lúc tỉnh dậy thì đã gần sáng. Tôi không cố tình lạnh nhạt với chồng, thật lòng vẫn yêu anh và có nhu cầu được chồng ôm hôn, được nằm cạnh anh như ngày trước. Chỉ là sự mệt mỏi khiến tôi nhiều lần không còn tâm trạng cho chuyện vợ chồng.
Chồng tôi lại thuộc kiểu càng căng thẳng càng cần được gần gũi. Chồng bảo: "Anh có cảm giác em chỉ coi anh là bố của con", nghe câu ấy, tôi buồn lắm. Tôi biết anh không trách móc gì nhưng trong lòng chắc chắn có hụt hẫng. Có những sáng cuối tuần anh chủ động gần gũi thì tôi lại không thoải mái vì con thường thức rất sớm. Nhà tôi ở một khu tập thể cũ, phòng ngủ sát phòng khách, bố mẹ chồng thỉnh thoảng sang trông cháu. Chỉ cần nghe tiếng cửa mở hoặc tiếng con là cả hai lại giật mình. Có lần chúng tôi có chút thời gian riêng thì nghe tiếng con khóc ngoài phòng. Tôi bật dậy ngay, còn chồng nằm im vài giây rồi thở dài. Chẳng ai nói gì nhưng tôi biết anh buồn.
Tôi càng thương chồng hơn vì anh luôn toàn tâm toàn ý cho gia đình, tôi biết anh không bao giờ có ý định tìm kiếm người khác. Anh vẫn đi làm rồi về nhà, hết giờ lại gọi điện hỏi tôi đang ở đâu, con ăn gì chưa. Đi công tác vài ngày anh vẫn nhắn tin đều đặn. Có những hôm tôi quá mệt, anh tự chăm con để tôi ngủ. Tôi biết mình may mắn khi có người chồng như vậy nên càng thấy có lỗi vì không thể đáp lại anh nhiều như trước. Tôi cũng không biết phải làm thế nào.
Chúng tôi từng thử đặt ra "lịch hẹn hò" mỗi tuần. Hai vợ chồng gửi con sang nhà ông bà ngoại một buổi tối để cùng đi ăn. Ý tưởng rất hay, nhưng có tuần tôi bận việc, tuần sau chồng đi công tác, rồi có khi con lại ốm, cuối cùng kế hoạch cứ bị trì hoãn. Có lúc tôi nghĩ hay là hai vợ chồng nên chủ động thuê một phòng khách sạn mỗi tuần để có không gian riêng. Căn nhà hiện tại không còn cho hai người một khoảng riêng đúng nghĩa. Rồi nghĩ đến chuyện người quen bắt gặp, tôi lại ngại. Nghe có vẻ buồn cười nhưng tôi thật sự đang mắc kẹt giữa rất nhiều nỗi lo như thế.
Tôi cũng bắt đầu sợ một điều khác. Chuyện chăn gối có thể không phải nguyên nhân duy nhất khiến một cuộc hôn nhân rạn nứt, nhưng nếu sự thiếu thốn kéo dài, liệu tình cảm vợ chồng có thay đổi không? Tôi không muốn đến một ngày chồng quen với việc không cần tôi nữa. Tôi càng không muốn anh cảm thấy mình bị bỏ rơi ngay trong chính cuộc hôn nhân này. Tôi nghĩ hôn nhân cần thời gian dành riêng cho nhau. Tôi đang tính nói chuyện nghiêm túc với chồng, rằng chúng tôi cần sắp xếp lại cuộc sống. Có thể mỗi tháng gửi con về ông bà vài buổi, hai vợ chồng đi đâu đó cùng nhau hoặc đơn giản là tạo một khoảng thời gian riêng ở nhà mà không điện thoại, không công việc, không con cái. Tôi không muốn đợi đến khi cả hai trở nên xa lạ mới nhận ra mình đã bỏ quên nhau quá lâu.
Những gia đình có con nhỏ giải quyết chuyện này thế nào? Có phải vợ chồng tôi đang quá căng thẳng và tự làm mọi thứ trở nên khó khăn, hay đây là một giai đoạn bình thường mà nhiều cặp đôi đều phải trải qua? Mong được các bạn chia sẻ.
Nguyễn Quyên