Bỏ qua điều hướng

Tôi quyết bỏ người yêu vì suốt tháng 7 âm lịch không cho tôi làm một việc

Tôi quyết bỏ người yêu vì suốt tháng 7 âm lịch không cho tôi làm một việc
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Tôi vừa chấm dứt mối tình kéo dài hơn một năm. Lý do chia tay của chúng tôi là vì... tháng 7 âm lịch.

Mai là một cô gái hiền lành, chu đáo và biết vun vén. Nhưng cô ấy có một điểm yếu chí mạng là... mê tín đến mức cực đoan.

Tôi vốn là một người đàn ông thực tế, tôn trọng tín ngưỡng nhưng luôn tin rằng cuộc sống của mình do chính mình định đoạt. Trong suốt thời gian yêu nhau, tôi đã nhiều lần nhượng bộ những thói quen kiêng kỵ của Mai.

Nhưng mọi thứ chỉ thực sự vượt quá sức chịu đựng của tôi khi đến tháng 7 âm lịch năm nay.

Tôi quyết bỏ người yêu vì suốt tháng 7 âm lịch không cho tôi làm một việc - 1

Tôi mệt mỏi với cách hành xử thái quá của bạn gái (Ảnh minh họa: Knet).

Ngay từ mùng 1, Mai đã đưa ra đủ điều kiêng kỵ buộc tôi phải tuân theo. Điều đầu tiên và cũng là thứ khiến cuộc sống cá nhân của tôi bị xáo trộn mạnh nhất, chính là việc cô ấy tuyệt đối không hẹn hò vào buổi tối.

Đối với Mai, sau 6h chiều là thời điểm "âm thịnh dương suy", ra đường lỡ đi qua ngã ba ngã tư hay những đoạn đường vắng sẽ không tốt. Thế là toàn bộ những buổi hẹn hò lãng mạn sau giờ làm việc, những bữa tối ấm cúng hay những buổi đi xem phim suất chiếu muộn của chúng tôi đều bị hủy bỏ không thương tiếc.

Thay vào đó, nếu muốn gặp nhau, tôi phải tranh thủ chạy đến chỗ cô ấy vào giữa trưa nắng gắt 40 độ C, ăn vội vàng bát phở rồi lại tất tả quay về văn phòng. Cuối tuần, lịch trình hẹn hò luôn kết thúc lúc 5h chiều.

Có những ngày, hai đứa đang ngồi uống cà phê rất vui vẻ, nhưng cứ thấy bóng nắng tắt dần là Mai lại bồn chồn, nhấp nhổm nhìn đồng hồ, giục tôi đưa về nhà.

Nhưng sự ngột ngạt không dừng lại ở đó. Suốt cả một tháng dài đằng đẵng, cô ấy kiên quyết không cho tôi thân mật.

Lần đầu tiên Mai đẩy tôi ra khi tôi định ôm cô ấy từ phía sau. Khi đó, tôi chỉ nghĩ cô ấy đang mệt. Nhưng không, Mai nhìn tôi với ánh mắt vô cùng nghiêm trọng và tuyên bố: "Tháng này tuyệt đối kiêng chuyện thân mật, hạn chế cả ôm hôn. Gần gũi nhau lúc này sẽ làm công việc làm ăn của cả hai gặp vận xui, đen đủi".

Tôi sững sờ. Yêu nhau gần 1 năm, ở cái tuổi trưởng thành, sự gắn kết về mặt thể xác và những cử chỉ âu yếm là điều tất yếu để nuôi dưỡng tình cảm. Suốt cả tháng trời, tôi không được phép hôn người yêu của mình quá 3 giây. Những cái nắm tay của chúng tôi cũng trở nên hời hợt, vội vã.

Đỉnh điểm của sự bức bối là ngày sinh nhật của tôi rơi đúng vào giữa tháng 7 âm lịch. Tôi chỉ muốn một cái ôm, một buổi tối bình yên bên người phụ nữ mình yêu nhưng Mai vẫn nhất quyết không gặp tôi.

Sự bứt rứt của tôi không chỉ nằm ở đó mà điều khiến tôi thực sự nghẹt thở là cảm giác bị bỏ rơi, bị ghẻ lạnh chỉ vì những nỗi sợ vô hình.

Tôi tự hỏi, nếu chúng tôi tiến tới hôn nhân, cuộc sống gia đình sẽ ra sao khi một người để nỗi sợ hãi lấn át hoàn toàn tình yêu và sự thấu cảm dành cho người bạn đời?

Và cuối cùng, tôi quyết định nói lời chia tay một cách bình tĩnh nhất có thể. Mai đã sốc và phản ứng gay gắt. Cô ấy khóc, gọi tôi là kẻ thực dụng, thiển cận, không biết kiêng dè, không biết hy sinh vì sự bình an của cả hai. Cô ấy cho rằng tôi chia tay chỉ vì không được thỏa mãn nhu cầu, không yêu cô ấy.

Tôi không thanh minh nhiều, chỉ để lại câu nói cuối cùng trước khi quay lưng bước đi: "Anh không bỏ em vì một tháng kiêng cữ. Anh dừng lại vì anh nhận ra, sự kiêng kỵ và lo sợ của em, không có chỗ cho cảm xúc thực sự của anh. Chúng ta quá khác biệt về nhân sinh quan".

Lòng tôi có chút hụt hẫng, nhưng sâu thẳm bên trong là sự nhẹ nhõm. Tình yêu cần sự che chở và thấu hiểu, chứ không phải là những rào cản được dựng lên từ nỗi sợ và niềm tin mù quáng.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Mai được người yêu mô tả là cô gái hiền lành, chu đáo, biết vun vén, nhưng niềm tin mê tín của cô dần trở thành rào cản lớn trong mối quan hệ kéo dài gần một năm. Trái lại, người bạn trai tự nhận mình thực tế, tôn trọng tín ngưỡng nhưng tin rằng mỗi người phải chủ động quyết định cuộc sống, thay vì để nỗi sợ chi phối mọi lựa chọn. Trong thời gian yêu nhau, anh nhiều lần nhượng bộ những điều kiêng kỵ của Mai, cho đến khi tháng 7 âm lịch năm nay khiến sự chịu đựng của anh chạm giới hạn. Ngay từ mùng 1, Mai yêu cầu bạn trai tuân thủ hàng loạt quy tắc, trong đó việc không hẹn hò buổi tối làm đảo lộn hoàn toàn nhịp sống riêng của cả hai. Cô cho rằng sau 6h chiều là lúc “âm thịnh dương suy”, nếu đi qua ngã ba, ngã tư hoặc những đoạn đường vắng, con người rất dễ gặp điều không may. Vì thế, các buổi tối lãng mạn sau giờ làm, những bữa ăn ấm cúng cùng những suất chiếu phim muộn đều lần lượt biến mất khỏi lịch hẹn của họ. Muốn gặp nhau, người bạn trai phải tranh thủ giữa trưa nắng khoảng 40 độ C, chạy đến chỗ Mai, ăn nhanh một bát phở rồi quay lại văn phòng làm việc. Cuối tuần, hai người cũng phải kết thúc cuộc hẹn trước 5h chiều, bất kể cuộc trò chuyện đang vui vẻ hay cả hai vẫn muốn tiếp tục tận hưởng thời gian bên nhau. Có lần đang uống cà phê, Mai liên tục nhìn đồng hồ, bồn chồn khi bóng nắng dần tắt, rồi giục người yêu đưa mình về nhà thật sớm. Tuy nhiên, điều khiến người bạn trai ngột ngạt hơn cả là Mai kiên quyết không cho anh thân mật trong suốt một tháng dài của tháng 7 âm lịch. Khi anh định ôm cô từ phía sau, Mai lập tức đẩy ra, sau đó nghiêm túc giải thích rằng tháng này phải tuyệt đối kiêng chuyện thân mật, thậm chí hạn chế cả ôm hôn. Theo niềm tin của Mai, gần gũi trong thời điểm ấy có thể khiến công việc làm ăn của cả hai gặp vận xui, đen đủi và nhiều bất trắc. Người bạn trai sững sờ trước yêu cầu ấy, bởi họ đều đã trưởng thành, yêu nhau gần một năm và xem những cử chỉ âu yếm là phần tự nhiên của tình cảm. Thế nhưng trong suốt tháng kiêng cữ, anh không được hôn người yêu quá 3 giây, còn những cái nắm tay cũng trở nên hời hợt, vội vã và thiếu sự gần gũi vốn có. Từ chỗ là cách nuôi dưỡng tình yêu, mọi tiếp xúc giữa hai người dường như biến thành điều phải dè chừng, tính toán và xin phép. Đỉnh điểm xảy ra khi sinh nhật người bạn trai rơi đúng vào giữa tháng 7 âm lịch, thời điểm anh chỉ mong có một cái ôm cùng buổi tối bình yên bên người mình yêu. Mai vẫn nhất quyết không gặp, khiến anh không chỉ thất vọng vì ngày đặc biệt bị bỏ qua mà còn cảm thấy mình bị ghẻ lạnh bởi những nỗi sợ vô hình. Anh bắt đầu tự hỏi nếu tiến tới hôn nhân, cuộc sống gia đình sẽ ra sao khi một người luôn để kiêng kỵ lấn át cảm xúc và sự thấu hiểu. Sau nhiều ngày suy nghĩ, anh quyết định chia tay một cách bình tĩnh, bởi nhận ra khác biệt giữa hai người không chỉ nằm ở chuyện kiêng cữ trong một tháng. Mai sốc, bật khóc, phản ứng gay gắt và gọi anh là người thực dụng, thiển cận, không biết kiêng dè hay hy sinh cho sự bình an chung. Cô cũng cho rằng anh rời bỏ mình chỉ vì không được đáp ứng nhu cầu thân mật, qua đó chứng minh anh chưa từng thật sự yêu cô. Người đàn ông không tranh luận nhiều, chỉ nói rằng anh không chia tay vì một tháng kiêng cữ, mà dừng lại vì nhận ra nỗi sợ của Mai không còn chỗ cho cảm xúc của anh. Anh thừa nhận lòng mình vẫn hụt hẫng, nhưng đồng thời cảm thấy nhẹ nhõm vì đã lựa chọn dừng lại trước khi những khác biệt về nhân sinh quan trở nên nghiêm trọng hơn. Theo câu chuyện được chia sẻ trong chuyên mục “Chuyện của tôi” của Dân Trí, tình yêu cần sự che chở và thấu hiểu, không phải những rào cản xuất phát từ niềm tin mù quáng.