Có người nói rằng, phụ nữ nên chờ đúng người xuất hiện. Tôi thì nghĩ khác một chút. Nếu mình thật lòng mong có một người đồng hành, tại sao lại không chủ động để người ấy có cơ hội tìm thấy mình? Vì thế, tôi viết những dòng này. Không phải vì tôi đang vội vàng tìm một ai đó để lấp đầy khoảng trống. Cuộc sống của tôi hiện tại vẫn ổn, vẫn có công việc, gia đình, bạn bè, những mối quan tâm riêng và rất nhiều điều để làm mỗi ngày. Chỉ là đến một lúc nào đó, người ta chợt nhận ra nếu có một người cùng đồng hành thì cuộc sống sẽ vui hơn rất nhiều. Tôi năm nay 40 tuổi, đủ trẻ để vẫn còn nhiều ước mơ, đủ trưởng thành để hiểu điều gì thật sự quan trọng trong cuộc sống. Tôi có ngoại hình ưa nhìn, sạch sẽ và chỉnh chu. Tôi chăm sóc bản thân gọn gàng vì tôi tôn trọng chính mình và người đối diện.
Nhiều năm qua, tôi tập trung xây dựng cuộc sống của mình từng bước một: âm thầm, kiên trì và tự lập. Tôi yêu lao động, thích cảm giác tự mình tạo ra giá trị và tự chịu trách nhiệm với những gì mình lựa chọn. Chỉ đơn giản là tôi muốn có một nền tảng vững vàng để chăm lo tốt cho những người thân yêu. Có lẽ vì vậy, tôi khá độc lập, nhưng độc lập không có nghĩa là không cần ai. Ngược lại, càng trưởng thành tôi càng hiểu, hạnh phúc không phải là đi thật xa một mình, mà là có một người để cùng đi lâu dài. Bạn bè thường nói nhìn tôi có vẻ mạnh mẽ và lý trí, thực ra bên trong tôi rất tình cảm.
Tôi thích nấu ăn, thích chăm cây, những ngày cuối tuần tôi thích sáng tạo các món ăn mới. Tôi thích dọn dẹp nhà cửa để ngôi nhà luôn gọn gàng. Vì tôi tin một không gian ấm áp sẽ giữ chân người ta muốn trở về. Tôi cũng thích đọc sách, vì mỗi cuốn sách mở ra một góc nhìn mới về cuộc sống, dạy cho tôi biết sống tử tế và sống có ích. Tôi thích những cuộc trò chuyện có chiều sâu, nơi hai người có thể chia sẻ suy nghĩ, nói cho nhau nghe những niềm vui cuộc sống. Ngoài công việc, tôi thích thiên nhiên: thích biển, thích rừng, thích những nơi yên bình, thích những con đường nhỏ yên tĩnh hơn là náo nhiệt. Có lẽ tôi hơi hoài cổ.
Tôi có một cô con gái và tôi rất yêu trẻ con. Nếu cuộc sống cho thêm một cơ hội đẹp, tôi vẫn mong gia đình mình sẽ có thêm những tiếng cười trẻ thơ. Khi yêu, tôi quan tâm bằng hành động. Tôi nhớ người ấy thích ăn gì, để ý hôm nay họ có mệt không, nhắc mặc thêm áo khi trời trở lạnh. Tôi thích chăm sóc người mình thương. Với tôi, đó là một niềm vui rất tự nhiên, không gò bó, không phải hy sinh, chỉ là tôi muốn làm. Đó là cách tôi thể hiện tình cảm. Điều tôi mong nhận lại cũng rất giản dị, sự chân thành, tôn trọng và cảm giác luôn có một người cũng đang nghĩ đến mình.
Về người bạn đồng hành, tôi nghĩ là nên thành thật ngay từ đầu để cả hai không mất thời gian. Tôi không tìm một người để dựa dẫm, mà tìm một người để cùng dựa vai khi mệt. Tôi mong chúng ta có thể cùng nâng đỡ nhau trong công việc và cuộc sống. Tôi có thiện cảm với một người đàn ông cao ráo, ngoại hình ưa nhìn, phong thái điềm đạm. Anh có thể từng lập gia đình, ly hôn hoặc góa vợ, anh đang sống cùng con cũng không sao. Điều quan trọng là anh đã khép lại quá khứ một cách văn minh và sẵn sàng cho một hành trình mới.
Tôi trân trọng người đàn ông có sự nghiệp riêng, sống tử tế, có trách nhiệm và có bản lĩnh, đủ để tôi nể phục từ cách sống đến cách nghĩ. Người đó tầm độ tuổi từ 45 đến 60 tuổi. Đó không phải là tiêu chuẩn khắt khe, mà chỉ là những giá trị tôi tin tưởng. Nếu anh đọc đến đây mà không thấy nặng nề, chỉ thấy nhẹ nhàng và tò mò muốn biết thêm, có lẽ đó là một khởi đầu đủ tốt rồi.
Độc giả liên hệ qua email [email protected] hoặc số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) để được hỗ trợ
- Họ tên: Hương
- Tuổi: 32 tuổi
- Nghề nghiệp: Văn phòng
- Nơi ở: Quận Bình Tân, TP Hồ Chí Minh
- Giới tính: Nữ
Liên lạc với tác giả