Bỏ qua điều hướng

Tôi từ chối hẹn hò thạc sĩ kinh tế sau bữa ăn 1,3 triệu đồng

Tôi từ chối hẹn hò thạc sĩ kinh tế sau bữa ăn 1,3 triệu đồng
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Sau một tháng tìm hiểu, tôi nhận lời đi ăn với người đàn ông 45 tuổi được giới thiệu là có học thức, thu nhập tốt. Không ngờ sau bữa ăn hết 1,3 triệu đồng, tôi quyết định dừng mối quan hệ...

Tôi 34 tuổi, quê Hưng Yên, hiện làm nhân sự cho một công ty ở Hà Nội. Tôi từng nghĩ chuyện hẹn hò đơn giản lắm, hai người có cảm tình thì tìm hiểu, thấy hợp nhau thì tiến tới. Nhưng sau một buổi ăn với người đàn ông 45 tuổi, tôi nhận ra đôi khi chỉ một cách ứng xử nhỏ cũng đủ để mình biết có nên tiếp tục giữ mối quan hệ hay không.

Tôi được người quen giới thiệu anh H., có bằng thạc sĩ kinh tế và đang làm quản lý tại một công ty tư nhân với thu nhập khoảng 45 triệu đồng mỗi tháng. Trong những lần trò chuyện qua điện thoại, mạng xã hội trước đó, anh tạo cho tôi cảm giác là người đàn ông nghiêm túc, có trách nhiệm.

Tôi từ chối hẹn hò thạc sĩ kinh tế sau bữa ăn 1,3 triệu đồng - 1

Bữa ăn 1,3 triệu đồng khiến tôi từ chối người đàn ông 45 tuổi (Ảnh minh họa: Getty Images).

Sau gần một tháng trò chuyện, anh chủ động mời tôi đi ăn tối. Anh chọn một nhà hàng khá đẹp ở trung tâm Hà Nội và nói tôi cứ chọn món mình thích. Buổi tối hôm ấy diễn ra vui vẻ, chúng tôi nói với nhau nhiều chuyện từ công việc, gia đình đến quan điểm về hôn nhân.

Hóa đơn hôm đó hết khoảng 1,3 triệu đồng. Khi nhân viên mang hóa đơn ra, anh thanh toán và chúng tôi ra về. Tôi cũng không nghĩ ngợi gì vì thấy việc người đàn ông thanh toán cho buổi hẹn là bình thường.

Nhưng tối hôm đó, khi tôi vừa về đến nhà, điện thoại hiện lên tin nhắn của anh. Anh gửi mã QR rồi viết: “Em chuyển anh 600.000 đồng là được, phần lẻ anh trả”. Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn, không phải vì tiếc số tiền ấy mà vì cảm giác… choáng váng, không tin vào mắt mình.

Tôi chuyển tiền cho anh và nhắn, nếu anh muốn chia tiền thì hoàn toàn có thể nói ngay tại nhà hàng, tôi không có vấn đề gì với chuyện đó. Điều khiến tôi khó chịu là anh đã chủ động nói “anh mời”, nhưng đến khi về nhà lại yêu cầu tôi chia hóa đơn.

Anh giải thích rằng, anh chỉ muốn "kiểm tra" một chút. Anh nói mình từng gặp những cô gái đi ăn thì rất vui vẻ nhưng đến lúc thanh toán lại không muốn chia sẻ hóa đơn. Với anh, đó là một dấu hiệu để nhận biết phụ nữ thực dụng. Và nếu phụ nữ mặc nhiên coi mọi chi trả về tiền bạc phải do đàn ông phải gánh vác thì anh thấy mình… không hợp!

Tôi nhắn cho anh: “Nếu anh muốn chia tiền thì em hoàn toàn đồng ý. Nhưng nếu ngay từ đầu anh nói đó là nguyên tắc của anh, em sẽ thấy bình thường hơn. Còn việc anh mời em đi ăn rồi về nhà mới gửi hóa đơn, đó là ứng xử rất thiếu tinh tế”.

Sau đó, tôi nói thẳng mình không muốn tiếp tục tìm hiểu.

Tôi nghĩ nếu anh nói ngay từ đầu rằng anh thích chia đôi tiền trong những lần hẹn hò, tôi sẽ chẳng có lý do gì để khó chịu. Hai người trưởng thành, cùng đi làm, hoàn toàn có thể thỏa thuận với nhau về tiền bạc. Điều tôi không thích là anh tự đặt ra một phép thử rồi âm thầm quan sát tôi có rút ví hay không để quyết định tôi thuộc kiểu phụ nữ nào.

Tôi không cần một người đàn ông phải trả toàn bộ tiền ăn, tiền mua sắm hay những chuyến du lịch cho cả hai. Tôi chỉ mong người bên cạnh hiểu rằng sự sòng phẳng trong tình yêu không nhất thiết phải là chia đôi từng hóa đơn, mà còn nằm ở sự chủ động, thiện chí và cách cư xử với nhau.

Tôi nghĩ như vậy là đúng hay sai?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Bản tin trên Dân Trí cung cấp những góc nhìn cập nhật xoay quanh chủ đề "Tôi từ chối hẹn hò thạc sĩ...". Diễn biến sự việc phản ánh tình hình sau một tháng tìm hiểu, tôi, đồng thời mở ra nhiều vấn đề đáng quan tâm đối với cơ quan chức năng. Diễn biến mới nhất về vấn đề này đang được dư luận đặc biệt chú ý và kỳ vọng sớm có kết quả rõ ràng.