Bỏ qua điều hướng

Tro trấu thay thế ximăng

Tro trấu thay thế ximăng
Nguồn ảnh: KhoaHoc.tv

Bức xúc khi thấy những dòng sông đổi màu từ trong xanh sang vàng sậm hoặc đỏ quạch màu vỏ trấu do các nhà máy xay xát thải ra, Vũ Thị Bách - sinh viên khoa môi trường và công nghệ sinh học ĐH Kỹ thuật công nghệ TP.HCM - đã bắt tay thực hiện đề tài nghiên cứu khoa học “Nghiên cứu tận dụng phế phẩm nô...

Bức xúc khi thấy những dòng sông đổi màu từ trong xanh sang vàng sậm hoặc đỏ quạch màu vỏ trấu do các nhà máy xay xát thải ra, Vũ Thị Bách - sinh viên khoa môi trường và công nghệ sinh học ĐH Kỹ thuật công nghệ TP.HCM - đã bắt tay thực hiện đề tài nghiên cứu khoa học “Nghiên cứu tận dụng phế phẩm nông nghiệp làm vật liệu xây dựng”.


Tro trấu có thể thay thế một lượng ximăng cần thiết. (Ảnh mang tính minh họa: Internet)

 Đề tài do thạc sĩ Vũ Hải Yến - giảng viên khoa môi trường và công nghệ sinh học ĐH Kỹ thuật công nghệ TP.HCM - hướng dẫn, đang tham gia giải thưởng Sinh viên nghiên cứu khoa học - Eureka 2010 ở lĩnh vực môi trường.

Ý tưởng là thế nhưng thực hiện chẳng hề đơn giản. Bách lặn lội xuống Long An xin trấu và các loại phế phẩm như rơm rạ, bã mía, xơ dừa... trong cái nhìn ngạc nhiên của nhiều người. Bỏng tay, tàn phai chút ít “nhan sắc” là chuyện bình thường với cô sinh viên này khi làm việc thường xuyên trong phòng thí nghiệm nhiều hóa chất, nhiệt độ cao.

Thí nghiệm được thực hiện gồm bốn giai đoạn. Đầu tiên, mẫu được nhặt sạch tạp chất, sấy khô, đốt ở nhiệt độ 950oC để loại hết thành phần carbon chứa trong mẫu. Kế tiếp, kiểm tra hoạt tính của vật liệu có đạt tiêu chuẩn không. Sau đó, trộn mẫu với ximăng, cát, nước để tạo ra mẫu vữa xây dựng rồi kiểm tra xem mẫu này có độ bền như các loại vật liệu xây dựng thông thường.

Sau nhiều lần thử nghiệm, cả cô và trò rất vui với kết quả: tro trấu đã thay thế được 10% tổng trọng lượng ximăng cần thiết để đúc mẫu vữa xây dựng có khả năng dùng để trát tường và trần. Thạc sĩ Vũ Hải Yến kỳ vọng: “Phế phẩm nông nghiệp thay thế được 10% ximăng thì giá thành sản phẩm sẽ giảm 10%. Tôi mong các nhà máy sẽ quan tâm giải pháp này để góp phần cải thiện cuộc sống nông dân, bảo vệ môi trường”.

Những dòng sông từng trong xanh ở vùng đồng bằng có lúc chuyển sang vàng sậm hoặc đỏ quạch, khi nước nhận thêm màu vỏ trấu từ hoạt động xay xát lúa gạo. Hình ảnh ấy khiến Vũ Thị Bách, sinh viên Khoa Môi trường và Công nghệ sinh học, Trường Đại học Kỹ thuật Công nghệ Thành phố Hồ Chí Minh, không thể làm ngơ. Từ nỗi bức xúc trước phế phẩm bị thải bỏ, Bách bắt tay thực hiện đề tài “Nghiên cứu tận dụng phế phẩm nông nghiệp làm vật liệu xây dựng”. Đề tài được thạc sĩ Vũ Hải Yến, giảng viên Khoa Môi trường và Công nghệ sinh học của trường, hướng dẫn trong quá trình nghiên cứu. Công trình khi đó tham gia giải thưởng Sinh viên nghiên cứu khoa học Eureka 2010, thuộc lĩnh vực môi trường, với hướng tiếp cận tận dụng nguồn phế phẩm sẵn có. Ý tưởng chính khá rõ ràng, tro trấu có thể thay thế một phần lượng ximăng cần thiết trong vật liệu xây dựng, qua đó giảm chất thải và chi phí sản xuất. Tuy nhiên, biến ý tưởng thành kết quả thực nghiệm không phải nhiệm vụ đơn giản đối với một sinh viên còn đang học tập. Bách phải lặn lội xuống Long An xin trấu cùng nhiều loại phế phẩm khác, gồm rơm rạ, bã mía và xơ dừa, để đưa về phục vụ nghiên cứu. Trong mắt nhiều người, việc một nữ sinh chủ động tìm kiếm những vật liệu bị xem là bỏ đi tạo nên sự ngạc nhiên, nhưng đó lại là phần không thể thiếu của công trình. Công việc trong phòng thí nghiệm cũng đặt Bách trước nhiều thử thách mà người ngoài khó hình dung đầy đủ. Những lần bỏng tay hoặc làn da kém tươi do thường xuyên tiếp xúc với hóa chất và nhiệt độ cao dần trở thành chuyện quen thuộc trong quá trình thử nghiệm. Dù vậy, cô sinh viên vẫn kiên trì theo đuổi từng công đoạn, bởi mỗi kết quả nhỏ đều giúp kiểm chứng khả năng biến phế phẩm nông nghiệp thành vật liệu hữu ích. Quy trình thí nghiệm được triển khai qua bốn giai đoạn, bắt đầu bằng việc làm sạch mẫu nguyên liệu trước khi xử lý nhiệt. Các mẫu được nhặt bỏ tạp chất, sấy khô, sau đó đốt ở nhiệt độ 950 độ C nhằm loại hết thành phần carbon còn chứa trong mẫu. Bước xử lý này tạo ra loại tro phù hợp hơn cho các phép kiểm tra tiếp theo, thay vì đưa trực tiếp nguyên liệu thô vào hỗn hợp xây dựng. Sau khi thu được mẫu tro, nhóm nghiên cứu kiểm tra hoạt tính vật liệu để xác định mẫu có đạt tiêu chuẩn cần thiết hay không. Đây là bước quan trọng, vì một vật liệu muốn thay thế ximăng phải đáp ứng yêu cầu kỹ thuật nhất định, không chỉ có nguồn gốc từ phế phẩm. Khi mẫu đạt yêu cầu, tro được trộn cùng ximăng, cát và nước để tạo thành những mẫu vữa xây dựng phục vụ đánh giá. Những mẫu vữa sau đó được kiểm tra độ bền, nhằm so sánh khả năng sử dụng với các loại vật liệu xây dựng thông thường. Qua nhiều lần thử nghiệm, Bách và thạc sĩ Vũ Hải Yến nhận được kết quả đáng khích lệ từ loại phế phẩm vốn thường bị đốt bỏ hoặc xả ra môi trường. Tro trấu có thể thay thế 10 phần trăm tổng trọng lượng ximăng cần thiết để đúc mẫu vữa dùng cho việc trát tường và trần. Kết quả ấy mở ra cách nhìn khác về trấu, rơm rạ, bã mía và xơ dừa, những nguồn phế phẩm nông nghiệp thường bị coi là gánh nặng sau mùa vụ. Theo kỳ vọng của thạc sĩ Vũ Hải Yến, nếu phế phẩm nông nghiệp thay thế được 10 phần trăm ximăng, giá thành sản phẩm cũng có thể giảm 10 phần trăm. Giải pháp được kỳ vọng sẽ thu hút sự quan tâm của các nhà máy, đồng thời góp phần cải thiện cuộc sống nông dân và bảo vệ môi trường.