Bỏ qua điều hướng

Trưởng thành rồi, ta tìm gì trong một cuộc hôn nhân?

Trưởng thành rồi, ta tìm gì trong một cuộc hôn nhân?
Nguồn ảnh: VnExpress

Em sống khá tình cảm, hơi suy nghĩ chút và có phần trầm hơn vẻ ngoài của mình.

Chào anh và mọi người! Em sinh tháng 3, Bạch Dương chính hiệu. Người ta hay nói Bạch Dương mạnh mẽ, quyết đoán, thích tự do... chắc em cũng dính vài phần trong đó. Thật ra em là một đứa sống khá tình cảm, hơi suy nghĩ chút và có phần trầm hơn vẻ ngoài của mình. Ngoại hình thì em xin tự nhận mình một chút nha: Em không phải kiểu đẹp sắc sảo hay nổi bật ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng được cái gương mặt được mọi người đánh giá là phúc hậu, nhìn trẻ hơn tuổi. Nói chung là nếu sau này có duyên đi cùng nhau thì anh cứ yên tâm, em nghĩ mình sẽ không để anh bị "thiệt" khi sánh đôi đâu.

Em là con út trong nhà nhưng chắc do hoàn cảnh sống nên suy nghĩ của em hơi "già" hơn mấy chị. Có những chuyện trong nhà em lại là người đứng ra lo liệu, làm chỗ dựa cho các chị và mấy đứa cháu. Đôi khi cũng hơi mệt một xíu, nhưng rồi nghĩ lại thấy vui vì mình được người thân tin tưởng. Có lẽ cảm giác được người khác tin cậy và cần đến mình cũng là một kiểu hạnh phúc. Người ta nói tính cách của một người phần nhiều được tạo nên từ gia đình và môi trường sống. Em thấy điều đó đúng với mình.

Em giống ba ở cách cư xử. Ba em là người nói chuyện rất nhẹ nhàng, sống tử tế và luôn để ý đến cảm xúc của người khác. Còn sự mạnh mẽ chắc em được thừa hưởng từ mẹ. Mẹ em là người phụ nữ mà em nghĩ trên đời này không có gì làm mẹ sợ. Miễn sao kiếm được tiền nuôi các con thì việc gì mẹ cũng làm. Có khó khăn thì tìm cách vượt qua, không ngồi than thở.

Nhìn ba, em học được sự nhẹ nhàng. Nhìn mẹ, em học được sự kiên cường. Nên chắc em thành ra một người vừa sống tình cảm nhưng cũng khá độc lập như bây giờ. Từ nhỏ, em chưa từng có một gia đình thật sự trọn vẹn theo cách mà em mong muốn. Có lẽ vì vậy mà trong lòng em lúc nào cũng có một mong ước rất đơn giản: sau này lớn lên, em sẽ tự xây cho mình một gia đình nhỏ. Không cần nhà thật to, không cần cuộc sống phải quá giàu có. Chỉ cần trong căn nhà đó có tiếng cười, mọi người thương nhau, có chuyện gì thì nói với nhau. Mỗi người góp một chút, nhường nhau một chút và lúc nào cũng hướng về nhau. Em từng nghĩ, nếu hai người thật lòng thương nhau thì còn khó khăn nào không vượt qua được.

Em từng có một "góc nhỏ" như vậy. Tiếc là nó không kéo dài được lâu. Em đã ly hôn. Đó là một trong những thất bại lớn nhất của em, nhưng cũng là bài học có giá trị nhất. Có những chuyện trong cuộc sống, người khác có thể nói với mình cả trăm lần nhưng mình vẫn không hiểu. Cho đến khi chính mình trải qua rồi mới biết, à... hóa ra là như vậy. Nhờ lần đó mà em hiểu bản thân hơn, hiểu một cuộc hôn nhân cần gì và cũng hiểu rằng thương nhau thôi chưa chắc đã đủ. Hai người còn phải biết cách sống cùng nhau, biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình và quan trọng nhất là phải cùng nhìn về một hướng.

Chuyện cũng qua nhiều năm rồi. Bây giờ em nghĩ mình trưởng thành hơn rất nhiều so với cô gái của ngày trước. Cách nhìn về tình yêu, hôn nhân và cuộc sống cũng khác đi nhiều. Ở tuổi này, có lẽ điều em cần chỉ là cảm giác an toàn. Một người đàn ông chững chạc, nói được làm được, sống tử tế và có trách nhiệm với cuộc đời của mình. Em thích cảm giác hai người có thể ngồi cạnh nhau, chẳng cần nói quá nhiều nhưng trong lòng vẫn thấy bình yên.

Em cũng không tìm một người để dựa dẫm. Cuộc sống hiện tại của em khá ổn. Em tự lo được cho mình, có công việc, có gia đình, có những niềm vui riêng và cũng đã học được cách tự cân bằng cảm xúc của mình. Em chỉ nghĩ nếu gặp được một người phù hợp thì hai đứa có thể cùng nhau làm cho cuộc sống tốt hơn.

Anh có mục tiêu của anh, em có những điều em muốn làm, rồi hai đứa cùng động viên nhau, cùng vun vén cho gia đình nhỏ của mình. Em nghĩ như vậy mới là đồng hành. Em mong nếu có duyên, mình sẽ gặp được một người đàn ông mà sau tất cả những ồn ào ngoài kia, khi về bên nhau chỉ còn lại cảm giác: "Ừ, cuối cùng thì mình cũng tìm được một nơi để bình yên". Em hiểu đàn ông đôi khi cũng có rất nhiều áp lực ngoài kia. Có những chuyện chắc các anh cũng chẳng dễ dàng gì để nói ra, có những ngày mệt mỏi nhưng vẫn phải cố gắng vì công việc, vì gia đình, vì những định kiến xã hội.

Điều em có thể khiến anh yên tâm là em tự chăm sóc tốt cho bản thân, nên em sẽ không phải là một người bước vào cuộc đời anh chỉ để chờ anh gánh vác. Em vẫn có cuộc sống của riêng mình, vẫn có thể tự lo cho mình, nhưng nếu sau này mình là người một nhà thì em muốn mình cùng nhau chia sẻ. Anh mệt thì về nhà nghỉ.
Anh có chuyện không vui thì cứ kể em nghe. Anh không muốn nói gì cũng được, em sẽ ngồi bên cạnh anh thay vì những điếu thuốc vô tri kia khiến sức khỏe anh mỗi ngày tệ hơn. Em không hứa lúc nào mình cũng giải quyết được vấn đề cho anh, vì mỗi ngành nghề đều có những vấn đề khác nhau không thể hiểu hết được, nhưng em có thể ở đó.

Nếu một ngày anh mệt quá, muốn có một bờ vai để tựa vào thì cứ tự nhiên nha.
Em có 47 kg thôi nên cái vai chắc chắn không rộng bằng vai anh đâu. Nhưng em hứa đó sẽ là một bờ vai không than mỏi mỗi khi anh cần. Em nghĩ, hôn nhân với em là như vậy. Không phải lúc nào cũng phải mạnh mẽ trước mặt nhau. Ngoài kia anh có thể là một người đàn ông phải gánh vác rất nhiều thứ, nhưng khi về nhà thì anh cứ là anh thôi. Cũng như em vậy. Hai người đều có thể tự đứng vững, nhưng khi mệt thì vẫn có một người bên cạnh để mình tựa vào một chút.

Có một điều em cũng muốn chia sẻ thật trước, để nếu có duyên gặp nhau thì mình hiểu nhau ngay từ đầu. Em không ngại yêu xa đâu. Nếu hai người thật lòng muốn tìm hiểu nhau thì khoảng cách vài trăm cây số chắc cũng không phải chuyện quá lớn. Điều em hơi băn khoăn là nếu sau này về chung một nhà và em phải chuyển đến một nơi hoàn toàn xa lạ thì em chưa biết mình sẽ làm công việc gì, bắt đầu lại cuộc sống như thế nào. Em đã quen với công việc và cuộc sống hiện tại nên nếu phải thay đổi mọi thứ, chắc em cũng cần một khoảng thời gian để thích nghi.

Với lại, em là con út trong nhà, ba mẹ cũng lớn tuổi. Sau này em vẫn muốn mình có thể thường xuyên về thăm nom, chăm sóc ba mẹ khi cần. Em không muốn lấy chồng rồi vì ở quá xa mà những lúc ba mẹ cần mình lại không thể chạy về được. Nên nếu được lựa chọn, em vẫn hy vọng sẽ gặp một người ở gần nơi em đang sống hoặc ít nhất là khoảng cách không quá xa để hai đứa có thể thuận tiện tìm hiểu nhau và sau này cũng dễ dàng chăm lo cho gia đình hai bên. Em không trách những lựa chọn khác, chỉ là em biết mình đang cần gì.

Em mong những lá thư gửi đến mình cũng chân thành như những gì em đã viết ở đây. Em muốn biết một người thật, với những điều tốt và cả những điều chưa tốt của anh, hơn là một phiên bản được viết ra chỉ để làm quen. Nếu có duyên, biết đâu hai người xa lạ lại có thể trở thành người thân của nhau. Cảm ơn anh và mọi người đã đọc đến đây. Em hy vọng chúng ta đều đủ may mắn để gặp đúng người.

Độc giả liên hệ qua email [email protected] hoặc số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) để được hỗ trợ

  • Họ tên: Annhien
  • Tuổi: 38 tuổi
  • Nghề nghiệp: Văn phòng
  • Nơi ở: Quận Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh
  • Giới tính: Nữ
Trưởng thành rồi, ta tìm gì trong một cuộc hôn nhân?Liên lạc với tác giả
Sự kiện 'Trưởng thành rồi, ta tìm gì trong một cuộc hôn nhân?' vừa được VnExpress cập nhật, mang lại nguồn dữ liệu thực tế cho bạn đọc. Diễn biến nổi bật ghi nhận việc em sống khá tình cảm, hơi suy nghĩ chút và có phần trầm hơn vẻ ngoài của mình, giúp làm sáng tỏ toàn cảnh vấn đề. Các bên hữu quan hiện vẫn tích cực ghi nhận phản hồi nhằm đảm bảo quyền lợi và thông tin thông suốt cho người dân.