Bỏ qua điều hướng

Về quê chồng nghỉ lễ, tôi choáng vì phải lo cơm nước cho hơn 20 người

Về quê chồng nghỉ lễ, tôi choáng vì phải lo cơm nước cho hơn 20 người
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Tôi háo hức đưa con về quê chồng dịp nghỉ lễ, không ngờ đó là chuỗi ngày quần quật dưới bếp, nấu hết bữa này đến bữa khác, rửa hàng chục mâm bát và gần như không có thời gian nghỉ ngơi...

Tôi 32 tuổi, quê Ninh Bình, hiện làm kế toán cho một công ty ở Hà Nội. Tôi kết hôn gần 5 năm. Chồng hơn tôi 3 tuổi, làm kỹ thuật cho một doanh nghiệp xây dựng. Hai vợ chồng có một con trai 4 tuổi.

Nhà chồng cách Hà Nội khoảng 80km. Bố mẹ chồng có 3 người con, chồng tôi là con thứ hai, trên anh có một chị gái và dưới anh có một em gái. 

Tôi vốn không ngại việc nhà. Mỗi lần về quê, tôi vẫn chủ động xuống bếp phụ mẹ chồng, đi chợ, nấu cơm hay rửa bát. Tôi nghĩ lâu lâu cả nhà mới có dịp tụ họp nên mình làm thêm một chút cũng chẳng sao.

Kỳ nghỉ lễ vừa rồi, chồng háo hức bảo lâu rồi bố mẹ mới có dịp gọi đầy đủ con cháu về ăn cơm nên muốn cả nhà về ngay từ ngày đầu tiên. Tôi cũng vui theo, mua ít bánh kẹo cho các cháu, chuẩn bị quần áo cho con rồi thu xếp công việc.

Về quê chồng nghỉ lễ, tôi choáng vì phải lo cơm nước cho hơn 20 người - 1

Nghỉ lễ về quê chồng, tôi mệt mỏi vì quần quật dưới bếp (Ảnh minh họa: Sohu).

Chiều hôm ấy, vừa về đến nhà, mẹ chồng đã bảo: “Tối nay, nhà mình mời anh em thân thiết trong họ đến ăn bữa cơm, con phụ mẹ chuẩn bị nhé”. Tôi vui vẻ đáp “vâng” rồi xắn tay vào làm, cùng mẹ chồng nhặt rau, thái thịt, nấu canh, chuẩn bị các món.

Chồng tôi cùng bố kê bàn ghế ngoài sân, thỉnh thoảng chạy vào hỏi tôi có cần giúp gì không rồi lại ra ngoài. Bữa tối có hơn 20 người, tôi bê thức ăn ra, lấy thêm bát đũa, chạy vào chạy ra giữa bếp và phòng khách. Đến khi mọi người ăn xong, tôi lại cùng mẹ chồng dọn từng mâm xuống rửa.

Chị họ nhìn tôi cười: “Em dâu đảm thật, về quê là lo hết việc bếp núc”. Tôi chỉ cười cho qua chuyện. Nhìn ra sân, thấy chồng đang ngồi uống nước, nói chuyện với các anh em, tôi tự nhủ lâu lâu cả nhà mới đông đủ, mình mệt một chút cũng không sao.

Nhưng sáng hôm sau, mới 6h, khi con trai vẫn đang ngủ, mẹ chồng đã gọi tôi xuống bếp sơ chế đồ ăn. Bà nói trưa nay nhà chị cả và nhà cô út về ăn cơm nên cần chuẩn bị nhiều món. Tôi xuống bếp, nhìn thịt cá, rau củ chất đầy trên bàn mà bắt đầu thấy ngán.

Tôi ngồi làm từng việc, trong khi chồng vẫn ngủ cùng con. Đến gần trưa, nhà chị cả và nhà cô út lần lượt về. Một số anh em họ dịp nghỉ lễ về quê cũng kéo đến nhà chồng tôi chơi. Tôi vừa nấu ăn vừa để mắt đến con, hết lấy cái này lại tìm cái kia.

Có lúc con trai chạy vào ôm chân mẹ, nói đói, tôi vội lấy đồ ăn cho con rồi quay lại với nồi thức ăn đang sôi. Tôi nhờ chồng trông con một lúc, nhưng anh vừa bế con lên thì bố chồng gọi ra ngoài nên cuối cùng tôi vẫn phải vừa nấu vừa trông con.

Bữa trưa hôm ấy, tôi gần như không ăn được gì. Vừa ngồi xuống đã có người nhờ lấy thêm bát, người kia gọi nước chấm, trẻ con làm đổ thức ăn ra bàn.

Mọi người ăn xong, tôi tiếp tục dọn dẹp. Đến gần 3h chiều, tôi mới rửa xong đống bát đĩa, vào phòng nằm chưa được nửa tiếng thì mẹ chồng lại nhắc xuống chuẩn bị bữa tối. Mẹ nói chị chồng và em chồng đi thăm bà dì bị bệnh, tối mới về kịp.

Tôi bước ra, nhìn chồng đang chơi với con rồi hỏi: “Anh không định giúp em à?”. Anh ngạc nhiên: “Anh vẫn phụ mà, em cần gì thì cứ bảo”. Tôi nghe vậy càng thêm bực, bởi điều khiến tôi mệt không chỉ là những việc phải làm mà là cảm giác những việc ấy mặc nhiên được xem là trách nhiệm của mình.

Tôi bắt đầu thấy kỳ nghỉ lễ này chẳng còn giống một chuyến về quê nghỉ ngơi. Nó giống những ngày làm việc kéo dài, chỉ khác là tôi không được tính giờ và cũng chẳng có lúc nào thật sự được ngồi xuống.

Tối hôm ấy, sau khi rửa bát xong, tôi kéo chồng ra ngoài nói chuyện. Tôi bảo ngày hôm sau muốn về Hà Nội sớm vì đã quá mệt, nhưng anh nhìn tôi rồi nói: “Ngày mốt mới hết lễ mà, ở thêm cho vui. Lâu lâu bố mẹ mới vui như vậy vì con cháu về đông đủ”.

Tôi cố giữ bình tĩnh: “Em cũng muốn bố mẹ vui. Nhưng sao việc gì trong nhà cũng đến tay em?”. Anh im lặng vài giây rồi nói: “Em là con dâu, khách đến nhà chẳng lẽ em lại ngồi chơi?”. Tôi đứng lặng, không biết nên giận chồng hay buồn vì câu nói ấy.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình phải được đối xử như khách ở nhà chồng. Tôi chỉ muốn nếu đã là một gia đình thì việc nhà cũng nên là việc chung, không phải cứ có cỗ là con dâu mặc nhiên đứng trong bếp. Tôi nhìn chồng rồi hỏi: “Anh là con trai thì sao? Anh có thể ngồi nói chuyện với mọi người còn em phải ở trong bếp vì em là con dâu à?”.

Chồng không trả lời, chỉ bảo tôi đừng làm mất vui trong những ngày cả nhà đoàn tụ. Tôi cũng không muốn cãi thêm. Đêm ấy, tôi nằm quay lưng về phía chồng rồi khóc, không phải vì mấy mâm bát mà vì sau gần 5 năm làm vợ, anh vẫn nghĩ những việc ấy là trách nhiệm của tôi.

Sáng hôm sau, tôi không xuống bếp ngay mà đưa con ra ngoài chơi. Mẹ chồng gọi với theo hỏi tôi sao không phụ mẹ chuẩn bị bữa sáng, tôi chỉ nhẹ nhàng nói: “Mẹ để mọi người cùng làm giúp con, hôm nay con hơi mệt”.

Có lẽ chồng cũng hiểu ra điều gì đó. Anh không nói thêm, chỉ lặng lẽ xuống bếp phụ mẹ rồi cùng mọi người dọn dẹp.

Trên đường về Hà Nội, chồng nói từ những lần sau sẽ cùng tôi chia việc. Tôi biết anh đã nhận ra mình vô tâm, nhưng câu nói “em là con dâu” vẫn khiến tôi ấm ức.

Tôi vẫn thương bố mẹ chồng, vẫn muốn những ngày lễ cả nhà được quây quần bên nhau. Chỉ là từ nay, nếu tôi bước vào bếp, tôi mong đó là vì tôi muốn phụ gia đình, chứ không phải vì mọi người mặc nhiên nghĩ con dâu thì phải làm.

Tôi suy nghĩ như vậy có đúng không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Theo dòng thời sự trên Dân Trí, diễn biến liên quan đến "Về quê chồng nghỉ lễ, tôi choáng..." đang được nhiều bên theo dõi sát sao. Diễn biến sự việc phản ánh tình hình tôi háo hức đưa con về, đồng thời mở ra nhiều vấn đề đáng quan tâm đối với cơ quan chức năng. Diễn biến mới nhất về vấn đề này đang được dư luận đặc biệt chú ý và kỳ vọng sớm có kết quả rõ ràng.