Bỏ qua điều hướng

Về quê người yêu, tôi rửa 12 mâm bát rồi muốn hủy cưới

Về quê người yêu, tôi rửa 12 mâm bát rồi muốn hủy cưới
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Tôi từng nghĩ lần đầu về quê người yêu ra mắt chỉ là một bữa cơm để làm quen với gia đình anh. Nhưng khi một mình rửa 12 mâm bát, nghe mẹ anh nói một câu, tôi bắt đầu hoang mang về chuyện cưới xin.

Tôi năm nay 26 tuổi, quê Phú Thọ, hiện làm việc tại một công ty ở Hà Nội. Tôi và Hùng yêu nhau hơn một năm, tình cảm khá tốt và hai đứa đã tính đến chuyện kết hôn.

Hùng hơn tôi 3 tuổi, quê ở ngoại thành Hà Nội, làm kỹ thuật cho một doanh nghiệp tư nhân. Anh là người khá hiền, ít nói, công việc ổn định và trước giờ chưa từng khiến tôi phải nghi ngờ điều gì.

Vì vậy, khi Hùng nói muốn đưa tôi về quê ra mắt bố mẹ dịp nghỉ lễ, tôi vừa vui vừa hồi hộp. Tôi mua ít quà biếu, chọn trang phục kín đáo và hỏi anh xem bố mẹ thích gì để tránh làm người lớn phật ý.

Về quê người yêu, tôi rửa 12 mâm bát rồi muốn hủy cưới - 1

Chưa cưới, tôi đã phải rửa 12 mâm bát cho họ hàng nhà người yêu (Ảnh minh họa: Freepik).

Trên đường về, Hùng còn động viên: “Em đến nhà anh cứ tự nhiên, bố mẹ anh dễ tính lắm”. Tôi tin lời anh. Nhưng vừa đến nơi, tôi đã thấy ngợp khi trong nhà có khá đông người. Hùng giải thích, nhân dịp nghỉ lễ, bố mẹ anh mời họ hàng thân thiết đến ăn cơm, tiện thể giới thiệu tôi với mọi người.

Tôi hơi bất ngờ nhưng vẫn vui vẻ vào bếp phụ mẹ anh chuẩn bị. Đến lúc mọi thứ được dọn lên, tôi mới biết gia đình anh làm đúng 12 mâm cơm. Trong bữa ăn, mẹ Hùng vui vẻ giới thiệu tôi với họ hàng, nói hai đứa đã yêu nhau hơn một năm và đang tính chuyện cưới xin.

Một vài người hỏi quê quán, công việc, chuyện tình cảm của chúng tôi, tôi đều vui vẻ trả lời.

Tôi cứ nghĩ ngày đầu về nhà người yêu như vậy là khá suôn sẻ. Nhưng khi ăn xong, mọi người lần lượt lên nhà uống nước. Mẹ Hùng bảo tôi xuống bếp rửa bát.

Ban đầu có hai người họ hàng xuống rửa phụ tôi. Nhưng được một lúc, mẹ Hùng gọi mọi người lên nhà ăn trái cây, nói chuyện. Cuối cùng, trong bếp chỉ còn mình tôi với đống bát đĩa ngồn ngộn.

Tôi cứ rửa hết chậu này đến chậu khác. Hai bàn tay nhăn lại vì ngâm nước lâu, vai và lưng bắt đầu mỏi, nhưng tôi vẫn cố làm cho xong.

Tôi nghĩ đơn giản rằng đây là lần đầu về nhà người yêu, chịu khó một chút cũng không sao. Sau này nếu trở thành người một nhà, những việc như thế này vẫn sẽ đến tay tôi.

Nhưng điều khiến tôi chạnh lòng là Hùng ở ngay trên nhà mà không xuống hỏi han tôi một câu. Tôi biết anh đang ngồi tiếp họ hàng và tôi cũng không cần anh phải đứng ra làm thay mình. Tôi chỉ muốn anh thể hiện rằng anh nhìn thấy tôi đang vất vả.

Gần đến cuối, tay tôi đã khá mỏi. Lúc cầm chiếc đĩa đựng gà để tráng, vì tay trơn nên tôi làm tuột xuống nền. Chiếc đĩa vỡ. Tôi giật mình, vội cúi xuống định dọn thì mẹ Hùng từ ngoài bước vào. Bà nhìn chiếc đĩa rồi nói: “Cái đĩa này nhà bác dùng lâu rồi, chưa bao giờ sứt mẻ gì. Chưa làm dâu mà đã vụng thế này, sau này về không biết có đảm đương nổi dâu trưởng họ không”.

Tôi vội nói: “Cháu xin lỗi, cháu lỡ tay ạ”. Trong lòng tôi rất buồn. Tôi chưa từng nghĩ lần đầu tiên về nhà bạn trai, mình lại bị đánh giá chỉ vì làm vỡ một chiếc đĩa.

Đặc biệt, hai chữ “dâu trưởng” khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi và Hùng chưa cưới, mới yêu nhau hơn một năm và đang tìm hiểu để tiến tới hôn nhân. Vậy mà ngay ngày đầu tiên về nhà anh, tôi đã nghe chuyện mình có “đảm đương nổi” vai trò dâu trưởng hay không.

Sau đó, tôi kể lại mọi chuyện cho Hùng nghe. Tôi nói mình không khó chịu vì phải rửa bát, nhưng cảm thấy tủi thân vì một mình làm suốt hơn 3 tiếng, trong khi anh không xuống phụ giúp.

Hùng nghe xong chỉ nói: “Ngày đầu tiên về nhà anh thì em chịu khó một tí. Mẹ anh kỹ tính nhưng tốt bụng, em đừng để ý”. Tôi hỏi anh: “Nếu em lấy anh, những chuyện như hôm nay có phải là điều em phải quen dần không?”. Anh có vẻ khó chịu: “Có mỗi chuyện rửa bát thôi mà em nghĩ xa quá!”.

Tôi nghe xong thì không muốn nói nữa. Có lẽ anh nói cũng có phần đúng. Chuyện rửa 12 mâm bát hay làm vỡ một chiếc đĩa thực ra không phải chuyện gì quá lớn. Nếu chỉ vì việc này mà chia tay bạn trai đã gắn bó hơn một năm, chính tôi cũng thấy mình quá nhạy cảm.

Nhưng điều khiến tôi sợ lại là chuyện khác. Tôi sợ sau này khi đã kết hôn, những điều khiến tôi mệt mỏi cũng sẽ được anh xem là “chuyện nhỏ”. Tôi sợ khi mình than mệt, anh vẫn nói tôi chịu khó một chút. Khi tôi tủi thân, anh lại bảo tôi “đừng nghĩ nhiều”.

Tôi cũng bắt đầu nghĩ về cách mẹ anh nhìn nhận con dâu. Có thể bà chỉ muốn con dâu tương lai biết việc nhà, tôi không phản đối chuyện đó. Nhưng tôi mong những việc như vậy là sự chia sẻ giữa các thành viên trong gia đình, chứ không phải mặc định một cô gái vừa về ra mắt đã phải đứng dưới bếp phục vụ cả họ.

Tôi không cần một người đàn ông phải cãi lại mẹ trước mặt họ hàng chỉ để bảo vệ bạn gái. Nhưng ít nhất, anh cần nhận ra lúc nào người mình yêu đang khó xử và biết đứng về phía cô ấy một cách phù hợp.

Sau hôm đó, Hùng vẫn nói chuyện cưới xin như bình thường. Anh còn bàn với tôi chuyện thời điểm, chụp ảnh cưới và dự định sau khi kết hôn. Còn tôi, mỗi lần nghe anh nhắc đến chuyện làm đám cưới, trong đầu lại hiện lên hình ảnh căn bếp với 12 mâm bát đĩa hôm ấy.

Tôi không sợ rửa 12 mâm bát. Tôi chỉ sợ 12 mâm bát ấy là hình ảnh báo trước cho cuộc sống làm dâu của mình sau này.

Tôi chưa nói với Hùng rằng mình đang nghĩ đến chuyện chia tay. Tôi cũng chưa kể với bố mẹ ruột vì sợ mọi người vội vàng phản đối hoặc thúc tôi phải quyết định ngay. Tôi vẫn đang suy nghĩ thật kỹ. Có lẽ một ngày về quê chưa đủ để tôi phán xét cả một gia đình, nhưng cũng đủ để tôi nhìn thấy một phần cách người yêu sẽ đứng ở đâu khi tôi gặp chuyện.

Tôi nên tiếp tục chuẩn bị cho đám cưới với Hùng hay dừng lại trước khi quá muộn? Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên!

Theo dòng thời sự trên Dân Trí, diễn biến liên quan đến "Về quê người yêu, tôi rửa 12..." đang được nhiều bên theo dõi sát sao. Diễn biến sự việc phản ánh tình hình tôi từng nghĩ lần đầu về, đồng thời mở ra nhiều vấn đề đáng quan tâm đối với cơ quan chức năng. Diễn biến mới nhất về vấn đề này đang được dư luận đặc biệt chú ý và kỳ vọng sớm có kết quả rõ ràng.