Bỏ qua điều hướng

Việc gì cũng phải nhắc khiến tôi chán chồng

Việc gì cũng phải nhắc khiến tôi chán chồng
Nguồn ảnh: VnExpress

Đến một lúc, tôi không còn muốn nhắc nữa, không phải vì hết việc để nhắc mà vì mệt với việc phải làm người nhắc nhở một người trưởng thành.

Có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì ngoại tình, nó tan dần vì sự vô tâm. Người ta thường nghĩ thứ giết chết một cuộc hôn nhân là ngoại tình, là rượu chè, nhậu nhẹt, là những trận cãi vã lớn. Đôi khi, thứ đáng sợ hơn lại là sự vô tâm kéo dài qua năm tháng, là một người chồng không chủ động, việc gì cũng "để đó", "từ từ làm", đến khi vợ nhắc lại khó chịu; không nhắc thì chồng coi như không thấy, không biết, không liên quan. Là khi trong nhà có một người cứ phải nhớ mọi thứ: con ăn gì, con ngủ chưa, nhà còn gì, việc gì cần làm, việc gì phải giải quyết..., còn chồng sống rất vô tư. Đến một lúc, tôi không còn muốn nhắc nữa, không phải vì hết việc để nhắc mà vì mệt với việc phải làm người nhắc nhở một người trưởng thành.

Minh họa AI

Minh họa AI

Sau khi sinh con, mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn, vợ mất ngủ vì con, đêm nào con khóc cũng là vợ bật dậy, mệt mỏi, thiếu ngủ, người lúc nào cũng rã rời, chồng vẫn có thể ngủ ngon, có thể vô tư đi cà phê, đi đây đi đó, sống cuộc sống của mình. Điều đau lòng không phải là chồng đi cà phê mà là anh ấy không nghĩ rằng mình có thể chủ động ở nhà để vợ được ngủ một chút. Không cần vợ phải nói, không cần vợ phải khóc, không cần đến lúc vợ kiệt sức mới hỏi: "Em cần anh làm gì", bởi có những lúc phụ nữ không cần một người chồng làm tất cả, chỉ cần người chồng tự nhìn thấy điều cần làm và chủ động làm nó.

Khi vợ phải nhắc đi nhắc lại quá nhiều lần, đến cả việc quan tâm cũng phải yêu cầu, đến cả sự chia sẻ cũng phải xin thì tình cảm sẽ mòn đi. Không phải mòn trong một ngày mà mòn qua từng lần thất vọng, từng lần chờ đợi, từng lần tự nhủ: "Thôi, lần này mình tự làm", Rồi một ngày nhận ra mình đã quen với việc không trông chờ vào chồng nữa, đó mới là điều đáng sợ. Bởi khi vợ không còn giận, không còn trách, không còn muốn nói, có thể không phải đã nghĩ thông mà là đã mệt đến mức không còn muốn cố gắng cho cuộc hôn nhân này nữa.

Có những đêm mất ngủ vì con, nằm nhìn trần nhà hàng giờ, trong đầu không biết bao nhiêu lần xuất hiện một suy nghĩ: "Hay là ly hôn" rồi lại tự đấu tranh với chính mình, vì con, vì gia đình, vì những năm tháng đã cùng nhau đi qua, vì biết ly hôn không phải một quyết định đơn giản. Rồi cũng có một nỗi sợ khác: Nếu cứ sống như thế này thêm 5 năm, 10 năm nữa thì sao? Liệu đến lúc đó mình còn yêu người này không hay chỉ còn lại trách nhiệm, thói quen và một mái nhà? Tôi từng nghĩ hôn nhân cần những điều rất lớn lao. Sau này mới hiểu, thứ giữ một người ở lại đôi khi chỉ là những điều rất nhỏ: một lần chủ động bế con để vợ được ngủ, một câu "Em mệt không, để anh làm cho", một việc nhìn thấy thì tự làm, không chờ vợ nhắc, một chút tinh ý, một chút trách nhiệm, một chút đặt mình vào vị trí của người bên cạnh.

Hôn nhân không phải chỉ cần chung thủy là đủ. Không ngoại tình chưa có nghĩa là đã làm tròn vai trò của một người chồng. Không nhậu nhẹt cũng chưa có nghĩa là người vợ đang được yêu thương. Bởi một người có thể không phản bội vợ nhưng vẫn có thể khiến vợ cô đơn ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình. Đôi khi, điều khiến người ta muốn rời đi không phải là một biến cố lớn mà là cảm giác: "Mình đã phải một mình quá lâu, dù bên cạnh vẫn có một người chồng".

Tình cảm cũng giống như một chiếc cốc, không phải cứ một lần vô tâm là nó vỡ, nhưng mỗi lần thất vọng là một lần chiếc cốc có thêm một vết nứt. Đến một ngày, chỉ cần thêm một chút nữa thôi, nó sẽ vỡ. Lúc ấy, có thể người chồng vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra bởi anh ấy đâu có ngoại tình, đâu có nhậu nhẹt bê tha, đâu có làm điều gì quá lớn, chỉ là anh ấy đã vô tâm quá lâu.

Quỳnh Trang

Việc gì cũng phải nhắc khiến tôi chán chồng (Bản đọc tóm lược từ VnExpress) Có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì ngoại tình, nó tan dần vì sự vô tâm. Người ta thường nghĩ thứ giết chết một cuộc hôn nhân là ngoại tình, là rượu chè, nhậu nhẹt, là những trận cãi vã lớn. Đôi khi, thứ đáng sợ hơn lại là sự vô tâm kéo dài qua năm tháng, là một người chồng không chủ động, việc gì cũng "để đó", "từ từ làm", đến khi vợ nhắc lại khó chịu; không nhắc thì chồng coi như không thấy, không biết, không liên quan. Là khi trong nhà có một người cứ phải nhớ mọi thứ: con ăn gì, con ngủ chưa, nhà còn gì, việc gì cần làm, việc gì phải giải quyết..., còn chồng sống rất vô tư. Đến một lúc, tôi không còn muốn nhắc nữa, không phải vì hết việc để nhắc mà vì mệt với việc phải làm người nhắc nhở một người trưởng thành. Minh họa AI Sau khi sinh con, mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn, vợ mất n…