Bỏ qua điều hướng

Vợ lương 30 triệu đồng, tôi vẫn bắt nghỉ việc để chăm mẹ chồng

Vợ lương 30 triệu đồng, tôi vẫn bắt nghỉ việc để chăm mẹ chồng
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Mẹ tôi nằm một chỗ nhiều tháng, cần người chăm sóc. Tôi nghĩ vợ nên nghỉ việc ở nhà lo cho mẹ, còn tôi tiếp tục đi làm kiếm tiền. Nhưng khi tôi nói, cô đáp lại một câu khiến vợ chồng căng thẳng.

Tôi 40 tuổi, quê Hải Dương, hiện làm cho một công ty ở Hà Nội, thu nhập khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Vợ tôi 37 tuổi, làm kế toán trưởng của một doanh nghiệp, lương 30 triệu đồng một tháng. Chúng tôi có 2 con, một đứa học cấp 2, một đứa tiểu học. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng cũng khá ổn định.

Mẹ tôi năm nay 73 tuổi, sống gần nhà tôi. Sau một lần bị tai biến, sức khỏe của bà giảm sút hẳn. Bà không thể tự đi lại, nhiều việc cá nhân cũng cần người hỗ trợ. Bố tôi mất đã vài năm, anh chị em trong nhà đều ở xa nên chuyện chăm mẹ chủ yếu trông vào vợ chồng tôi.

Vợ lương 30 triệu đồng, tôi vẫn bắt nghỉ việc để chăm mẹ chồng - 1

Mẹ ốm, tôi yêu cầu vợ nghỉ việc và bị phản ứng (Ảnh minh họa: Gettyimages).

Thời gian đầu, tôi và vợ thay nhau vừa đi làm vừa sang chăm mẹ. Nhưng càng về sau, công việc của cả hai càng bận, việc đi lại cũng khiến chúng tôi mệt mỏi.

Tôi bắt đầu tính chuyện thuê người chăm mẹ. Tuy nhiên, tìm được người phù hợp không dễ, chi phí mỗi tháng cũng khá cao. Tôi nghĩ nếu vợ nghỉ việc ở nhà một thời gian thì vừa chủ động chăm mẹ, vừa đỡ được khoản tiền thuê người.

Một tối, sau khi 2 con đã ngủ, tôi nói với vợ: “Hay em nghỉ việc một thời gian đi. Ở nhà chăm mẹ, anh vẫn đi làm kiếm tiền”. Tôi nghĩ đó là cách giải quyết hợp lý. Tôi đi làm, vợ ở nhà chăm mẹ, các con vẫn có bố lo kinh tế. Công việc của vợ là văn phòng, theo tôi, nếu nghỉ một thời gian rồi tìm việc khác cũng không đến mức quá khó.

Vợ đang xem điện thoại thì ngẩng lên: “Tại sao lại là em nghỉ?”. Tôi nói: “Mẹ anh nằm một chỗ, cần người chăm. Anh đi làm cả ngày, em ở nhà chăm mẹ sẽ thuận tiện hơn”. Cô ấy nhìn tôi vài giây rồi hỏi: “Thế sao anh không nghỉ?”. Tôi gần như trả lời ngay: “Anh nghỉ thì lấy gì mà sống?”.

Với tôi, câu trả lời ấy quá rõ ràng. Tôi là đàn ông, 2 đứa con còn đang đi học, những khoản tiền học hành, sinh hoạt mỗi tháng đều cần tiền. Tôi không thể bỏ việc để ở nhà trong khi vợ hoàn toàn có thể đảm nhận việc chăm mẹ.

Vợ im lặng một lúc rồi nói: “Anh lương 15 triệu đồng, em lương 30 triệu đồng. Anh nghỉ thì nhà mình mất 15 triệu đồng, còn em nghỉ thì mất 30 triệu đồng. Anh thấy ai nghỉ sẽ hợp lý hơn?”.

Nghe vợ nói thế, tôi khá bực bội. Tôi bảo chuyện chăm mẹ không thể chỉ nhìn vào tiền lương, hơn nữa cô ấy là vợ tôi, mẹ tôi cũng là mẹ chồng của cô ấy. Khi mẹ chồng nằm một chỗ, tôi nghĩ con dâu đứng ra chăm sóc là chuyện chẳng có gì quá đáng.

Vợ đặt điện thoại xuống: “Anh nói em làm dâu thì phải hy sinh. Vậy anh làm con trai thì không phải hy sinh à?”.

Tôi không thích cách cô ấy nói như thế. Tôi cho rằng vợ đang quá coi trọng công việc và tiền bạc, trong khi mẹ tôi thật sự cần người chăm sóc. Tôi nói thêm rằng, nếu cô ấy không muốn nghỉ thì chúng tôi có thể tính cách khác, nhưng tôi vẫn giữ quan điểm rằng nếu một người phải ở nhà chăm mẹ, người đó nên là vợ tôi.

Cô ấy không tranh luận thêm, chỉ nói: “Anh nghĩ thế nào là quyền của anh. Còn nghỉ việc hay không là quyền của em”.

Từ hôm đó, không khí trong nhà cứ nặng nề. Cuối cùng, tôi tìm được một người nhận chăm mẹ cả ngày. Chi phí mỗi tháng khá cao, tôi phải tự bỏ tiền ra lo. Vợ vẫn không nghỉ việc. Cô ấy vẫn đi làm, cuối tuần sang thăm mẹ, mang theo thuốc men và đồ ăn.

Tôi biết nhiều người có thể cho rằng tôi ích kỷ khi muốn vợ bỏ công việc có mức lương gấp đôi mình để chăm mẹ. Nhưng từ góc nhìn của tôi, trong một gia đình, không phải việc gì cũng có thể đem tiền ra đong đếm.

Tôi vẫn nghĩ phụ nữ lấy chồng thì phải biết hy sinh cho gia đình chồng. Mẹ tôi đã già yếu, nằm một chỗ, chẳng lẽ con dâu lại không thể dành vài tháng ở nhà chăm sóc?

Chỉ là vợ tôi không nghĩ như vậy. Cô ấy cho rằng công việc và thu nhập của mình cũng quan trọng, còn việc chăm mẹ là trách nhiệm của những người con chứ không thể mặc nhiên đẩy sang con dâu. Tôi vẫn giữ quan điểm của mình. Cô ấy cũng giữ quan điểm của cô ấy. Còn mọi người nghĩ sao về chuyện này?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Cuộc xung đột quan điểm giữa người chồng thu nhập 15 triệu đồng và người vợ làm kế toán trưởng có mức lương 30 triệu đồng tại Hà Nội đã phản ánh những rạn nứt sâu sắc trong phân công lao động gia đình hiện đại. Khi người mẹ chồng 73 tuổi tại Hải Dương gặp tai biến cần chăm sóc dài ngày, người chồng đơn phương yêu cầu vợ xin nghỉ việc để lo quán xuyến công việc nội trợ. Đề xuất này lập tức nar ra phản ứng gay gắt từ người vợ khi cô thẳng thắn chỉ ra tính thiếu hợp lý về mặt kinh tế lẫn sự bất bình đẳng trong trách nhiệm phụng dưỡng. Xét dưới góc độ tài chính, việc bắt người có thu nhập cao gấp đôi nghỉ việc khiến tổng ngân sách gia đình chịu thiệt hại nặng nề, làm gia tăng áp lực kinh tế lên các khoản chi phí sinh hoạt và học tập của hai con. Bên cạnh đó, quan niệm mặc định nghĩa vụ chăm sóc thuộc về con dâu thay vì con trai ruột đã bộc lộ rào cản từ tư duy định kiến giới truyền thống. Sự thiếu linh hoạt trong việc bàn bạc giải pháp thay thế như thuê người hỗ trợ chuyên nghiệp càng đẩy mâu thuẫn vợ chồng rơi vào trạng thái bế tắc. Vụ việc khép lại bằng giải pháp thuê người chăm sóc toàn thời gian với chi phí đắt đỏ do người chồng tự chi trả, song không khí gia đình vẫn rơi vào tình trạng nặng nề kéo dài. Bài học rút ra là sự tôn trọng sự nghiệp cá nhân và tư duy tài chính thực tế cần được đặt lên hàng đầu khi giải quyết các khủng hoảng nội bộ. Việc duy trì sự trao đổi bình đẳng thay vì áp đặt định kiến sẽ giúp các gia đình hiện đại bảo vệ được nền tảng hôn nhân trước những áp lực cuộc sống.