Anh, em viết những điều này không phải để tiếp tục cãi nhau hay phân bua ai đúng ai sai. Em chỉ muốn anh hiểu vì sao em đã quyết định đưa hai con ra ngoài sống. Suốt nhiều năm qua, em đã cố gắng khuyên anh giữ gìn sức khỏe, hạn chế rượu bia, thay đổi giờ giấc sinh hoạt và cùng nhau chăm lo cho gia đình. Em biết anh cũng có những điểm tốt: anh đưa tiền cho vợ, chăm sóc con, làm việc nhà và không kiểm soát em. Em không phủ nhận những điều đó. Nhưng em cũng không thể tiếp tục chịu đựng việc anh uống rượu, say rồi cáu gắt, chửi bới, miệt thị vợ con. Điều khiến em đau nhất là mỗi khi em phản ứng hoặc cãi lại, anh có thể đánh em. Rượu không thể là lý do để một người chồng làm tổn thương vợ và khiến các con phải sống trong không khí căng thẳng như vậy.
Chuyện cửa hàng và nhân viên cũng là điều khiến em rất tổn thương. Em chấn chỉnh nhân viên vì trách nhiệm với công việc và tiền bạc của gia đình. Khi nhân viên làm việc không tốt, nghỉ trưa quá lâu, tụ tập bạn bè và gây nhiều sai sót, em có quyền yêu cầu chấn chỉnh. Nhưng khi em xử lý, anh lại nói xấu em với mọi người, trong khi những người đó lại thường xuyên nhắn tin với anh vào ban đêm. Em không thể chấp nhận việc mình là vợ, là người cùng anh xây dựng công việc, nhưng lại cảm thấy mình bị đứng ngoài và không được tôn trọng trong chính gia đình và công việc của mình.
Minh họa: AI
Anh có quyền lựa chọn nhân viên anh muốn giữ. Nhưng em cũng có quyền lựa chọn không tiếp tục quản lý một nơi mà nguyên tắc làm việc của em không được tôn trọng. Nếu anh quyết định giữ họ, đó là quyết định của anh và anh phải chịu trách nhiệm với việc kinh doanh. Em đưa hai con ra ngoài không phải để trả thù hay phá vỡ gia đình. Em làm vậy vì không còn chịu được cuộc sống trong một căn nhà đầy mùi rượu, thuốc lá, những cuộc cãi vã, chửi bới và cảm giác luôn phải đề phòng mỗi khi anh uống rượu. Em không muốn tiếp tục sống như vậy nữa.
Nếu anh thực sự muốn giữ gia đình này, em không cần những lời hứa khi đang xúc động. Em cần nhìn thấy sự thay đổi bằng hành động: không bạo lực, không chửi bới miệt thị vợ con, giải quyết nghiêm túc việc uống rượu, có giờ giấc sinh hoạt và trách nhiệm rõ ràng với công việc, đồng thời tôn trọng ranh giới trong mối quan hệ với những người khác. Em vẫn ghi nhận những điều tốt anh đã làm cho gia đình nhưng những điều tốt đó không thể bù đắp mãi cho những tổn thương đang xảy ra.
Hiện tại, điều em cần là sự bình yên cho em và hai con. Em sẽ không quay trở lại cuộc sống cũ chỉ vì vài lời hứa. Nếu anh muốn gia đình còn có thể tiếp tục, hãy chứng minh bằng sự thay đổi thực sự và lâu dài. Còn nếu mọi thứ vẫn như cũ, em buộc phải lựa chọn cuộc sống an toàn và bình yên cho bản thân và các con. Em không muốn mất anh nhưng cũng không thể tiếp tục đánh mất chính mình.
Thu Thủy