Tôi 29 tuổi, cưới hơn hai năm và có cậu con trai gần một tuổi. Vợ chồng tôi đều làm văn phòng, thu nhập đủ trang trải cuộc sống chứ không phải dư dả. Ngay từ trước khi cưới, tôi đã nói rõ với vợ rằng sau này hai đứa phải tự lập, không nên trông chờ vào bố mẹ hai bên. Nhưng từ khi có con, chuyện tiền bạc giữa hai gia đình bắt đầu khiến vợ tôi buồn lòng. Cô ấy thường so sánh bên nội với bên ngoại, cho rằng bố mẹ vợ hỗ trợ nhiều thứ, từ tiền bạc đến đồ dùng cho cháu, còn ông bà nội gần như không cho gì, chỉ được vài quả trứng, mớ rau. Tôi hiểu cảm giác của vợ, cũng nhiều lần giải thích rằng hoàn cảnh bố mẹ tôi khác. Bố đang bệnh, dưới tôi còn em trai học đại học nên ông bà không có điều kiện.
Tôi không nghĩ mình là người chồng hoàn hảo. Tôi đi làm, có những hôm trực cơ quan, về nhà vẫn phụ vợ chăm con, làm việc nhà. Tôi đưa vợ đi chơi, vay tiền mua đất, cùng trả nợ ngân hàng, phần tiền còn lại cũng đưa cô ấy giữ. Với bố mẹ vợ, tôi cố gắng thăm hỏi, quan tâm, chăm sóc. Vậy mà vợ vẫn nói tôi chỉ biết lo cho gia đình nội, không biết tính toán làm ăn. Tôi chỉ mong vợ hiểu bố mẹ hai bên không thể đem ra cân đo xem ai thương cháu nhiều hơn. Có những khi cha mẹ không cho được bằng tiền, nhưng không có nghĩa là họ không thương con cháu. Tôi phải làm sao để vợ hiểu đây?
Minh họa: AI
Văn Phương