Bỏ qua điều hướng

Vụ khủng bố 11/9: Tiếng kêu cứu giữa biển lửa và kỳ tích có một không hai

Vụ khủng bố 11/9: Tiếng kêu cứu giữa biển lửa và kỳ tích có một không hai
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Trên tầng 81 của tòa tháp phía Nam Trung tâm Thương mại Thế giới vào ngày 11/9/2001, Stanley Praimnath bất chợt thấy một chiếc máy bay đang lao thẳng về phía mình, ông choáng váng đánh rơi điện thoại.

Vụ khủng bố 11/9: Tiếng kêu cứu giữa biển lửa và kỳ tích có một không hai - 1

Một người đàn ông đứng giữa đống đổ nát, cất tiếng hỏi xem có ai cần giúp đỡ không, sau khi tòa tháp đầu tiên của Trung tâm Thương mại Thế giới sụp đổ vào ngày 11/9 (Ảnh: AFP/Getty Images).

"Cảm giác như đang sống lại ngày hôm đó vậy", ông nói, giọng nghẹn ngào, dù đã kể lại câu chuyện này hàng trăm lần. Gần 3.000 người vĩnh viễn ra đi trong các cuộc tấn công khủng bố 11/9/2001 tại New York và thủ đô Washington, Mỹ.

Tuy nhiên, Stanley Praimnath và Brian Clark, 2 nhân viên văn phòng, lại là những người may mắn sống sót khi đang ở vị trí phía trên điểm va chạm tại tòa tháp phía Nam của Trung tâm Thương mại Thế giới.

Hai người đàn ông xa lạ đã gặp nhau giữa khói lửa trên tầng 81, cùng bước xuống 1.620 bậc thang định mệnh và từ đó, cuộc đời họ gắn kết không rời. Trong suốt 25 năm qua, họ đã cùng trải qua những cột mốc quan trọng của cuộc đời: từ tuổi trung niên đến tuổi xế chiều, nghỉ hưu, chứng kiến con cháu trưởng thành và tận hưởng niềm vui gia đình.

Tiếng kêu cứu giữa biển lửa

Giờ đây, Brian Clark, 79 tuổi, đang tận hưởng cuộc sống hưu trí cùng vợ tại phía bắc New Jersey, với 11 người cháu và hai chắt. Stanley Praimnath, trẻ hơn Clark một thập kỷ, sống tại Valley Stream, Long Island. Ông là mục sư, có con cái trưởng thành và đã trở thành một người ông. Đối với ông, việc sống sót không phải là may mắn, mà là "ân điển của Chúa".

Ký ức về buổi sáng định mệnh ấy vẫn rõ nét trong tâm trí họ. Brian Clark - phó chủ tịch điều hành tại Euro Brokers - đã có mặt tại văn phòng tầng 84 vào khoảng 7h15 sáng. Praimnath, chuyên viên tín dụng tại Ngân hàng Fuji, cũng ổn định chỗ ngồi ở tầng 81.

Lúc 8h46, chuyến bay số 11 của American Airlines đâm vào tòa tháp phía Bắc, phá vỡ sự yên bình. Clark nhớ lại: "Đèn chớp tắt, tôi xoay ghế lại và thấy ngọn lửa bùng lên bên ngoài cửa sổ. Cảnh tượng thật phi thực tế".

Từng là người phụ trách an toàn phòng cháy chữa cháy, Clark lập tức hướng dẫn nhân viên di chuyển về phía hành lang trung tâm. Ông gọi điện trấn an vợ và cha mình, tin rằng sự cố chỉ xảy ra ở tòa nhà bên cạnh.

Ở phía dưới đó 3 tầng, ông Praimnath đang nói chuyện điện thoại với một đồng nghiệp ở Chicago, người đã chứng kiến vụ nổ trên truyền hình và khẩn khoản yêu cầu ông sơ tán. Khi nhìn về phía Tượng Nữ thần Tự do, ông bất chợt thấy một chiếc máy bay khác, chuyến bay số 175 của United Airlines, đang lao thẳng về phía mình.

"Tôi đã nhìn thẳng vào nó. Tôi đánh rơi điện thoại, hét lên và cầu nguyện: Lạy Chúa, con không thể chịu đựng nổi nữa", Praimnath kể lại. Ông vội lao xuống gầm bàn, cuộn mình lại trong tư thế bào thai khi chiếc Boeing 767 đâm sầm vào tòa nhà lúc 9h03.

Cú va chạm mạnh đã xuyên qua các tầng từ 77 đến 85, san phẳng các bức tường, làm đứt hệ thống dây điện và tạo ra một luồng xung kích cuốn theo nhiên liệu máy bay cùng các mảnh vỡ tràn vào văn phòng Ngân hàng Fuji.

"Ánh sáng rực rỡ màu cam khổng lồ mà bạn thấy ở đó - tôi đã bị mắc kẹt ngay giữa luồng sáng ấy. Ngay khi va chạm xảy ra, cảnh tượng trông như thể một đội phá dỡ đã dùng quả cầu sắt khổng lồ để phá tan tành cả văn phòng", ông Praimnath nói.

Ở tầng 84, ông Clark chứng kiến văn phòng của mình "nổ tung". "Mọi thứ từ trần nhà đều bung ra. Trong 5 giây, tòa nhà nghiêng hẳn về phía tây rồi lại lắc lư trở về vị trí thẳng đứng. Suốt 10 giây đó, tôi vô cùng hoảng sợ, cứ ngỡ tòa nhà sắp lật nhào", ông kể.

Khi tòa nhà ổn định, Clark tập hợp một nhóm đồng nghiệp và dẫn họ về phía lõi trung tâm. Lối cầu thang A, nằm ở vị trí xa nhất về phía tây bắc, vẫn còn thông thoáng.

Tại chiếu nghỉ tầng 81, họ bị một người phụ nữ chặn lại, kiên quyết ngăn họ đi xuống. Chính lúc đó, Clark nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt từ bên trong tầng 81: "Cứu với, tôi bị vùi lấp rồi. Tôi không thở được".

Vụ khủng bố 11/9: Tiếng kêu cứu giữa biển lửa và kỳ tích có một không hai - 2

Vị trí máy bay đâm vào tòa tháp phía Bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới tại Thành phố New York ngày 11/9. (Ảnh: Reuters).

Tình anh em trọn đời gắn kết bằng máu

Clark lách qua một khoảng trống nơi khung cửa bị giật tung và bước vào không gian tối tăm của tầng 81, lần theo tiếng hét tuyệt vọng kia. Bên trong văn phòng, ông Praimnath cầu nguyện được giải cứu.

"Tôi vẫn nhớ như in cảnh ngọn lửa đang lan tới và tôi gào thét: Lạy Chúa, xin hãy phái ai đó đến cứu con, con không muốn chết. Có ai đó đang rọi đèn pin từ phía bên kia sàn nhà. Người đó nói: Tôi sẽ đợi anh", ông nhớ lại.

Ánh đèn pin của Clark soi thấy một bàn tay thò ra từ lỗ hổng trên bức tường thạch cao. Ông nắm lấy tay và kéo Praimnath qua vách ngăn. Chiếc bàn bên dưới chân Clark sập xuống, khiến cả hai ngã nhào xuống sàn.

"Chúng tôi ngã xuống và ông ấy đặt lên má tôi một nụ hôn nồng nhiệt. Tôi hỏi: Chuyện gì thế này, anh đang làm gì vậy? Tôi chìa tay ra và nói: Tôi là Brian Clark. Ông ấy đáp: Tôi là Stanley Praimnath, chúng ta sẽ là anh em trọn đời. Tôi bảo: Chà, tôi vốn chẳng có anh chị em nào cả", ông Clark nhớ lại.

Clark nhận thấy lòng bàn tay Praimnath bị một vết thương đâm thủng, còn tay ông thì bị cắt và chảy máu. "Tôi ép chặt hai bàn tay chúng tôi lại với nhau và nói: Thực ra, chúng ta sẽ là anh em kết nghĩa trọn đời. Đi thôi nào, người anh em. Chúng ta về nhà thôi", Clark kể.

Khi quay lại khu vực cầu thang, Clark đưa ra một quyết định quan trọng: phớt lờ lời cảnh báo của người phụ nữ đang đứng ở chiếu nghỉ. Ông chiếu đèn pin xuống lòng cầu thang và không thấy ngọn lửa nào. Hai người quyết định đi xuống. Hầu hết các đồng nghiệp đi cùng Clark lại chọn đi lên trên, tin rằng sân thượng mới là nơi an toàn, và thiệt mạng trong vụ sập tòa nhà. Tại công ty Euro Brokers, 61 đồng nghiệp của Clark đã qua đời.

Khi Clark và Praimnath thoát ra được đường phố, cảnh sát và nhân viên cứu hộ đã hét lớn bảo họ phải chạy ngay. Chỉ vài phút sau, tòa tháp phía Nam đổ sụp xuống, tạo ra một đám mây bụi và mảnh vụn cuồn cuộn. Hai người đàn ông vội lao vào tòa nhà số 42 Broadway để tránh luồng bụi mịt mù.

Giữa cảnh hỗn loạn, Praimnath đưa cho Clark một tấm danh thiếp của cơ sở kinh doanh nhỏ tại nhà do vợ chồng ông điều hành. Dù bị lạc nhau, Clark đã dùng số điện thoại trên tấm danh thiếp đó để liên lạc với Praimnath vào tối muộn cùng ngày, xác nhận rằng cả hai đều đã về nhà an toàn.

Trong khi Clark hầu như không gặp phải di chứng tâm lý lâu dài, thì hành trình trở lại cuộc sống bình thường của Praimnath lại đầy gian nan. Khi về đến nhà ở Long Island vào tối 11/9, Praimnath bị mất trí nhớ nghiêm trọng.

"Tôi muốn biết tại sao người phụ nữ lạ mặt này lại ở trong nhà chúng tôi cùng hai đứa trẻ mà không chịu về nhà", ông kể lại. Vợ ông, bà Jennifer, đã lặng lẽ chăm sóc ông. "Mỗi ngày, cô ấy đều để sẵn một quả táo, một chiếc bánh mì kẹp, một chai nước và một cuốn sổ tay. Dần dần, trí nhớ và nhận thức của tôi cũng hồi phục", ông nhớ lại.

Trong suốt 1/4 thế kỷ kể từ buổi sáng định mệnh ấy, cuộc đời của Clark và Praimnath vẫn luôn gắn bó mật thiết. Họ cùng chia sẻ những cột mốc quan trọng của gia đình, tham dự lễ cưới của con gái đôi bên và thường xuyên gọi điện hỏi thăm. "Brian giới thiệu tôi với bạn bè và gia đình anh ấy như một người anh em ruột thịt. Anh ấy chính là người anh trai mà tôi chưa từng có", ông Praimnath chia sẻ.

Đối với Praimnath, việc sống sót sau sự kiện 11/9 mở ra một sứ mệnh tâm linh sâu sắc. Năm 2006, ông trở thành mục sư và đã đi đến nhiều nhà thờ, căn cứ quân sự và trường học trên khắp thế giới để chia sẻ câu chuyện của mình như một bài giảng về sự cứu rỗi.

"Vào ngày 11/9, khi đang nấp dưới gầm bàn, tôi đã khẩn cầu Chúa: Lạy Chúa, xin cho con được sống để dắt các con gái mình bước vào lễ đường trong ngày cưới, và Ngài đã nhận lời. Tôi cũng đã sống để chứng kiến sự ra đời của các cháu mình", ông nói.

Tuy nhiên, sự kiên cường của ông Praimnath đã nhiều lần bị thử thách. Ông từng thoát chết trong vụ đánh bom xe tải tại WTC năm 1993, được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu, nhiễm Covid-19 nghiêm trọng và phải trải qua ca phẫu thuật bắc cầu động mạch vành khẩn cấp.

"Câu hỏi luôn hiện lên trong tôi là: người ta định giết một người đàn ông bao nhiêu lần nữa đây?", ông Praimnath chia sẻ. "Tôi đang sống nhờ vào ân điển. Tôi vẫn đi du lịch. Tôi vẫn làm chính xác những gì mình từng làm trước đây", ông bày tỏ.

Cả ông và Clark đều hiểu rằng quãng đời đã qua của họ dài hơn quãng đời còn lại. Vào dịp kỷ niệm 25 năm sự kiện này, Clark sẽ tham dự lễ tưởng niệm tại quảng trường thị trấn nơi ông sống ở New Jersey, trước khi dành trọn ngày còn lại để tĩnh lặng bên vợ. Trong khi đó, ông Praimnath sẽ có mặt tại một nhà thờ ở Virginia để chia sẻ câu chuyện của mình một lần nữa với lòng biết ơn sâu sắc.

Cả hai người đàn ông đều nhận thấy mình đang trò chuyện với một thế hệ mà đối với họ, sự kiện 11/9 không phải là ký ức sống động mà chỉ là một phần của lịch sử.

Ông Clark, người đã nghỉ hưu từ năm 2006, nói: "Điều mà sách giáo khoa không thể truyền tải được chính là những cảm xúc chân thực và niềm lạc quan rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn bất chấp những điều ác độc khủng khiếp. Thế nhưng, mỗi khi tôi đến nói chuyện tại các trường học, trong 98% các trường hợp, câu hỏi đầu tiên mà bọn trẻ đặt ra luôn là: Ông có còn giữ liên lạc với Stanley không?".

Ông Praimnath cũng trải qua điều tương tự. Mới đây, ông đã có buổi trò chuyện trực tuyến qua Zoom với 700 học sinh tại một trường Cơ đốc giáo ở Tampa, bang Florida.

"Những đứa trẻ này thậm chí còn chưa chào đời khi các tòa tháp sụp đổ. Thế nhưng, khi bạn mô tả tiếng gầm rú của động cơ phản lực và cảnh cánh máy bay xé toạc văn phòng, bạn có thể nghe thấy tiếng hít vào đầy kinh ngạc vang lên trong khán phòng. Mọi chuyện trở nên chân thực đối với họ", ông Praimnath chia sẻ.

Sự kiện khủng bố ngày 11/9/2001 tại Mỹ đã cướp đi sinh mạng của gần 3.000 người, để lại những tổn thương sâu sắc trong lịch sử hiện đại. Trong thảm họa tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới, câu chuyện sinh tồn của Stanley Praimnath và Brian Clark nổi lên như một kỳ tích hiếm hoi. Dù làm việc tại các vị trí phía trên điểm va chạm thảm khốc của tòa tháp phía Nam, hai nhân viên văn phòng này đã may mắn thoát khỏi biển lửa nhờ sự kiên trì và tinh thần tương trợ. Vào buổi sáng định mệnh, chuyến bay số 11 của American Airlines đâm vào tòa tháp phía Bắc lúc 8h46, trước khi chuyến bay số 175 của United Airlines tiếp tục lao thẳng vào tầng 77 đến 85 của tòa tháp phía Nam lúc 9h03. Tại tầng 81, Stanley Praimnath thuộc Ngân hàng Fuji đã đối mặt trực tiếp với chiếc Boeing 767 đang lao tới và bị mắc kẹt giữa luồng xung kích cùng ngọn lửa bùng phát dữ dội. Trải qua khoảnh khắc sinh tử khi căn phòng bị tàn phá nặng nề, ông đã cất tiếng kêu cứu giữa đống đổ nát ngập tràn khói độc. Ở tầng 84, Brian Clark là phó chủ tịch điều hành tại Euro Brokers và cũng là người phụ trách an toàn phòng cháy chữa cháy của tòa nhà. Nghe thấy tiếng gọi giữa khung cảnh hoảng loạn, Clark đã không ngần ngại tìm kiếm và hỗ trợ Praimnath thoát khỏi khu vực mắc kẹt. Sự kết hợp giữa tinh thần trách nhiệm cùng sự bình tĩnh đã giúp cả hai vượt qua 1.620 bậc thang định mệnh để trở về an toàn trước khi tòa tháp sụp đổ. Cuộc giải cứu nghẹt thở không chỉ cứu sống hai con người mà còn khởi đầu cho một tình bạn gắn kết bền chặt suốt một tư thế kỷ. Trong 25 năm qua, họ cùng trải qua các cột mốc quan trọng trong cuộc đời từ thời trung niên cho tới khi về nghỉ hưu bên gia đình và con cháu. Ký ức về ngày 11/9 vẫn còn nguyên vẹn, minh chứng cho sức mạnh sống kỳ diệu của con người giữa thảm họa lịch sử.