Bỏ qua điều hướng

Xót tháng lương, công nhân không về quê, ở lại nhà trọ chật xuyên lễ 2/9

Xót tháng lương, công nhân không về quê, ở lại nhà trọ chật xuyên lễ 2/9
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Chi phí về quê cho cả gia đình có khi gần bằng cả tháng lương, khiến nhiều công nhân dù được nghỉ vẫn chọn ở lại TPHCM dịp lễ 2/9. Với họ, chi phí về quê có thể đủ làm "phao cứu sinh" lúc khó khăn.

Khó khăn chồng chất, công nhân sống cảnh “thắt lưng buộc bụng”

Trong căn phòng trọ chưa đầy 10m², hơi nóng hầm hập khiến chị Lâm Bích Thủy (SN 1979, quê Sóc Trăng) phải vội mở cửa cho thoáng.

Ngoài trời, mưa bất chợt trút xuống, mái tôn vang lên từng hồi, nhưng cái nóng trong căn phòng vẫn chưa dịu đi. Hơn 9 năm qua, gia đình chị vẫn chen chúc trong không gian chật hẹp của phòng trọ, chia nhau từng chỗ ngả lưng.

Xót tháng lương, công nhân không về quê, ở lại nhà trọ chật xuyên lễ 2/9 - 1

Chị Thủy và con gái tại phòng trọ (Ảnh: Nguyễn Vy).

Nhìn dòng người tất tả chuẩn bị về quê dịp Quốc khánh 2/9, chị Thủy không khỏi chạnh lòng. Mỗi khi được hỏi “Lễ này có về không?”, chị chỉ lắc đầu.

Với gia đình 5 người, một chuyến về quê đồng nghĩa với việc thêm một khoản chi đáng kể. Sau nhiều lần cân nhắc, cả nhà chị Thủy quyết định ở lại thành phố, vừa tiết kiệm tiền đi lại, vừa có thời gian nghỉ ngơi, quây quần bên nhau, tránh cảnh chen chúc trên những cung đường trong dịp cao điểm.

Chị Thủy từng làm công nhân tại một công ty gần nhà trọ, sau đó nghỉ việc để ở nhà chăm con. Những năm gần đây, sức khỏe giảm sút, chứng đau chân thường xuyên khiến chị đi lại khó khăn. Công việc công nhân vốn phải đứng và di chuyển nhiều, vì thế trở thành điều chị không còn đủ sức theo đuổi.

Hiện 5 người trong gia đình chị chủ yếu sống dựa vào thu nhập của chồng và 2 người con lớn. Chồng chị trước đây cũng làm công nhân, nhưng sau khi mất việc phải chuyển sang làm thợ hồ.

Công việc phụ hồ của chồng chị phụ thuộc vào từng công trình, lúc có việc, lúc phải chờ, nên thu nhập không ổn định. Hai người con làm công nhân, tiền lương cũng phụ thuộc vào số ngày công và số giờ tăng ca.

Xót tháng lương, công nhân không về quê, ở lại nhà trọ chật xuyên lễ 2/9 - 2

Chi tiêu đắt đỏ, thu nhập chỉ đủ trang trải cuộc sống sinh hoạt, gia đình chị Thủy luôn nhắc nhau tiết kiệm, phòng khi khó khăn (Ảnh: Nguyễn Vy).

Thu nhập của cả gia đình chỉ vừa đủ trang trải những nhu cầu thiết yếu. Cả nhà hạn chế ăn ngoài, cắt những khoản chi tiêu không quá cần thiết.

Với chị Thủy, tiết kiệm không còn đơn thuần là thói quen mà trở thành cách để gia đình tự tạo một khoản dự phòng. Mỗi khoản chi đều được tính toán, những nhu cầu chưa thật sự cần thiết đành gác lại. Ngay cả mong muốn về quê thăm người thân cũng phải xếp sau tiền nhà, tiền ăn và những khoản sinh hoạt hằng ngày.

Dù vậy, chị vẫn cố gắng để các con có dịp về quê thăm ông bà, họ hàng vào mỗi dịp Tết Nguyên đán. Còn những kỳ nghỉ ngắn ngày, gia đình đành chấp nhận xa quê.

Ám ảnh cảnh thiếu trước hụt sau

Cũng phải thắt chặt từng khoản chi, chị Đặng Thị Loan (45 tuổi, quê Quảng Ngãi) quyết định không về quê dịp Quốc khánh năm nay.

Sau một cái Tết nặng trĩu lo toan, chị Loan phải đưa các con về quê lo hậu sự cho chồng, người vừa qua đời sau thời gian dài chống chọi với bệnh tật. Khoản tiền tích lũy hàng chục triệu đồng gần như cạn sạch chỉ sau một thời gian ngắn.

Xót tháng lương, công nhân không về quê, ở lại nhà trọ chật xuyên lễ 2/9 - 3

Khu trọ ảm đạm vào buổi tối, nhiều công nhân không về quê dịp lễ để tiết kiệm chi phí (Ảnh: Nguyễn Vy).

Trở lại TPHCM sau đám tang, chị Loan vừa lo cuộc sống cho các con, vừa tìm cách duy trì công việc. Người từng gánh vác phần lớn kinh tế gia đình không còn, mọi khoản chi tiêu giờ đây đều đặt lên vai người phụ nữ.

Ngoài quán xuyến cửa tiệm nhỏ do chồng để lại, chị nhận áo mưa về nhà gia công, kiếm thêm vài chục nghìn đồng mỗi buổi. Thu nhập chẳng đáng là bao nhưng với chị, có thêm đồng nào hay đồng đó.

Mỗi lần nhớ lại quãng thời gian phải sống trong cảnh thiếu trước hụt sau, chạy vạy khắp nơi vay mượn để cầm cự qua ngày, chị Loan vẫn không khỏi ám ảnh. Những ngày tháng ấy khiến chị hiểu hơn bao giờ hết giá trị của việc chắt chiu, dành dụm từng đồng.

"Thời buổi kinh tế khó khăn, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy. Bây giờ, mọi thứ tạm thời ổn định, nhưng tôi vẫn không dám tiêu xài thoải mái như trước. Lúc nào tôi cũng tự nhắc mình phải thật tiết kiệm, phòng khi cuộc sống lại rơi vào cảnh khó khăn", chị Loan nói.

Nhắc đến chuyện về quê, chị vẫn ngao ngán khi nghĩ đến chi phí đi lại.

"Lúc chồng còn sống, gia đình 5 người chúng tôi về quê ở Quảng Ngãi tốn hơn 20 triệu đồng. Giờ chồng mất, tôi trở thành trụ cột gia đình nên mọi thứ khó khăn hơn. Có lẽ, giờ đây chuyện về quê cũng là chuyện xa xỉ với gia đình", chị bộc bạch.

Con ngày một lớn, những khoản chi cũng tăng theo. Chị Loan dự tính thời gian tới sẽ tiếp tục cắt giảm những khoản chưa thật sự cần thiết, dành tiền cho việc học hành, sinh hoạt và những nhu cầu cấp thiết của các con.

Xót tháng lương, công nhân không về quê, ở lại nhà trọ chật xuyên lễ 2/9 - 4

Nhiều lao động tranh thủ đi làm vào buổi tối, kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống nơi thành thị (Ảnh: Nguyễn Vy).

Chỉ tay về con đường trước căn nhà thuê, chị Loan cho biết nơi đây từng rất nhộn nhịp. Trước kia, con đường thường xuyên có công nhân qua lại, khu chợ gần nhà mỗi tối lại rộn ràng người mua bán. Nay, khu vực này vắng vẻ hơn hẳn.

Theo chị Loan, một số chủ trọ vẫn thường ghé trò chuyện, cho biết nhiều phòng đã bỏ trống khi không ít công nhân rời TPHCM về quê vì không còn đủ sức gánh chi phí sinh hoạt đắt đỏ. Trong khi đó, các khu công nghiệp ngày càng xuất hiện nhiều hơn ở các tỉnh, tạo việc làm gần nhà, khiến một bộ phận lao động không còn phải rời quê lên thành phố tìm việc.

Công nhân thưa dần, khu trọ vắng người, việc buôn bán của chị Loan cũng vì thế mà ảm đạm hơn. Cuộc sống mưu sinh của người phụ nữ này dường như chịu tác động bởi cả những thay đổi đang diễn ra xung quanh khu trọ.

Chị Loan dự định chờ con lớn, đến tuổi đi học cấp 1, rồi tính đến chuyện quay trở lại nhà máy để có thu nhập ổn định hơn.

Tương tự, chị Bích Tuyền (37 tuổi, quê An Giang), công nhân tại Công ty TNHH Pouyuen (TPHCM), cũng quyết định ở lại thành phố dịp lễ, dù công ty cho nghỉ tới 4 ngày.

Xót tháng lương, công nhân không về quê, ở lại nhà trọ chật xuyên lễ 2/9 - 5

Công nhân tan ca, trở về phòng trọ vào chiều muộn (Ảnh: Nguyễn Vy).

"Trước đây, vợ chồng tôi còn "bấm bụng" cho con về quê dịp lễ vì nhà cũng không xa. Nhưng giờ kinh tế khó khăn, gia đình tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nhiều lần trải qua khó khăn, tôi rất sợ cảnh thiếu thốn. Lỡ có ốm đau, bệnh tật, vèo cái là hết sạch...", chị Tuyền chia sẻ.

Chuyên trang Dân Trí vừa đăng tải bài viết tổng hợp đáng chú ý liên quan đến sự việc "Xót tháng lương, công nhân không về...". Thông tin ghi nhận nhấn mạnh thực tế chi phí về quê cho cả, mang đến cái nhìn toàn cảnh và khách quan cho bạn đọc. Những phân tích chuyên sâu và khuyến nghị từ giới quan sát sẽ tiếp tục được tổng hợp trong các bản tin sau.