Tôi và một người bạn làm chung công ty vài năm, rồi vì thuận tiện đi làm nên thuê chung một căn hộ. Chúng tôi khá thân, chuyện gì cũng chia sẻ với nhau. Tôi biết cậu ấy có người yêu ở quê và thường nghe cậu kể về những chuyện của họ.
Rồi tôi gặp một cô gái làm cùng tòa nhà với chúng tôi. Ban đầu, chúng tôi chỉ chào hỏi mỗi khi gặp nhau ở sảnh chờ thang máy. Sau đó dần dần trò chuyện nhiều hơn, từ công việc đến gia đình, những chuyện vui buồn trong cuộc sống. Cô ấy khá vô tư, chân thành và có phần cả tin. Mỗi lần có chuyện không vui, cô ấy thường tìm tôi tâm sự. Tôi cũng chẳng hiểu từ lúc nào mình bắt đầu chờ tin nhắn của cô ấy. Buổi sáng thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là xem điện thoại. Nếu cả ngày không nghe cô ấy nói chuyện, tôi thấy trong lòng thiếu thiếu. Tôi biết cảm giác đó không còn đơn thuần là tình bạn nữa.
Minh họa AI
Điều khiến tôi khó xử khi cậu bạn tôi cũng để ý cô gái này và tán tỉnh. Bạn tôi quen cô ấy chưa lâu nhưng thường xuyên rủ đi chơi, nhắn tin đến khuya. Cậu ấy nói với tôi rằng chẳng xác định chuyện lâu dài, chỉ thấy cô ấy dễ thương, hợp để tìm hiểu cho vui. Trong khi đó, cô ấy lại có vẻ nghiêm túc và nhiều lần hỏi tôi về chuyện tình cảm của bạn tôi. Tôi biết cô ấy đang hy vọng vào một mối quan hệ đàng hoàng.
Có lần cô ấy hỏi tôi về cậu bạn vì biết chúng tôi thân với nhau. Tôi không biết trả lời thế nào. Tôi không thể nói bạn đã có người yêu ở quê, cũng không muốn nói dối cô ấy. Cuối cùng, tôi tìm cách chuyển sang chuyện khác. Cô ấy có lẽ không nhận ra sự bối rối của tôi, còn tôi thì cảm thấy mình hèn nhát. Tôi từng nói chuyện riêng với bạn, khuyên cậu ấy nếu không nghiêm túc thì nên dừng lại, đừng khiến một cô gái đặt quá nhiều tình cảm vào mình. Cậu ấy chỉ cười, bảo tôi nghĩ nhiều. Cậu ấy còn nói tuổi trẻ ai chẳng có lúc tìm hiểu vài người, miễn chưa cưới thì không có gì phải chịu trách nhiệm. Tôi nghe mà rất khó chịu.
Tôi thương cô ấy nhưng lại không có tư cách gì để bảo vệ. Tôi muốn nói cho cô ấy biết sự thật, nhưng nếu làm vậy, tình bạn giữa chúng tôi có thể chấm dứt. Tệ hơn, cô ấy có thể nghĩ tôi cố tình chia rẽ hai người vì tôi có tình cảm với cô ấy. Tôi chưa từng nói ra tình cảm của mình, thậm chí luôn cố giữ khoảng cách với cô ấy để không làm điều gì có lỗi với bạn mình. Càng nhìn cô ấy tin tưởng bạn tôi, tôi càng thấy day dứt.
Tôi không muốn trở thành kẻ chen vào một mối quan hệ. Tôi cũng không đành lòng nhìn cô ấy tổn thương rồi sau này mới biết mình đã bị lừa. Bây giờ tôi đứng giữa hai lựa chọn, tiếp tục im lặng, coi như đó là chuyện riêng của họ. Hai là nói hết những gì mình biết để cô ấy tự quyết định, dù có thể mất luôn tình bạn. Còn chuyện tình cảm của mình, tôi nghĩ có lẽ càng không nên nói lúc này. Tôi thật sự không muốn tình cảm của mình trở thành lý do khiến cô ấy khó xử. Tôi nên làm gì để vừa không phản bội tình bạn, vừa không để một người con gái mình thương tiếp tục đặt niềm tin nhầm chỗ?
Hoàng Văn