Bỏ qua điều hướng

Bỏ người vừa giàu vừa gần nhà, tôi lấy chồng xa rồi bật khóc vì một điều

Bỏ người vừa giàu vừa gần nhà, tôi lấy chồng xa rồi bật khóc vì một điều
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Từ chối người đàn ông giàu có gần nhà, tôi chọn chàng trai nhỏ hơn 3 tuổi quê Bình Dương. Sau khi sinh con, tôi bắt đầu thấm cảnh làm dâu xa nhà, thiếu tiền và những lúc tủi thân chỉ biết ôm con khóc.

Tôi 29 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Chồng tôi quê ở Bình Dương, kém tôi 3 tuổi, hiện làm nhân viên truyền thông cho một công ty ở TPHCM. Chúng tôi quen nhau khi anh ra Hà Nội công tác, yêu gần một năm thì tôi quyết định vào Nam sống cùng anh.

Bố mẹ tôi khi ấy không phản đối nhưng cũng không yên tâm khi con gái sống ở xa. Mẹ từng giới thiệu cho tôi một người đàn ông làm kinh doanh, gia đình có điều kiện, nhà ở ngay Hà Nội, hơn tôi 7 tuổi. Tôi gặp một lần rồi từ chối vì thấy anh lớn tuổi hơn nhiều, nói chuyện lại có phần khô khan.

Tôi bảo mẹ: “Con lấy chồng vì tình cảm, không phải vì nhà người ta có điều kiện”. Sau đó, tôi gặp và cưới chồng hiện tại. Ngày cưới, mẹ chỉ dặn: “Lấy chồng xa thì sau này có chuyện gì cũng phải tự lo. Bố mẹ, anh em ở xa không chạy qua chạy lại được”.

Lúc ấy tôi nghe rồi để đó. Những năm đầu hôn nhân khá êm ấm. Vợ chồng tôi thuê nhà ở TPHCM, cả hai cùng đi làm, thu nhập đủ trang trải. Chồng tôi tính tình vui vẻ, khéo léo nên tôi từng nghĩ mình đã chọn đúng.

Cho đến khi tôi mang bầu rồi sinh con. Thời gian tôi nghỉ việc ở nhà, thu nhập của chồng không tăng nhưng tiền thuê nhà, sữa, bỉm, điện nước và đủ khoản phát sinh cứ nối nhau. Cuộc sống trong này đắt đỏ, có những tháng chưa hết 15 ngày, tôi đã phải ngồi tính xem trong tài khoản còn bao nhiêu.

Một lần con sốt, tôi ôm con đến phòng khám rồi gọi cho chồng. Anh đang đi làm nên không nghe máy. Tôi ngồi một mình ngoài hành lang, nhìn những bà mẹ khác có ông bà đi cùng mà thấy tủi thân.

Tôi gọi về nhà. Mẹ hỏi: “Hai mẹ con thế nào rồi?”. Tôi cố nói giọng bình thường: “Không sao đâu mẹ, con đưa cháu đi khám rồi”. Mẹ im lặng một lúc rồi bảo nếu ở gần, bà sẽ chạy đến ngay. Tôi tắt máy, lau nước mắt.

Bố mẹ chồng ở Bình Dương đều đã lớn tuổi, sức khỏe yếu nên cũng không thể thường xuyên lên trông cháu. Có lần tôi mệt quá, gọi hỏi mẹ chồng có thể lên đỡ tôi vài hôm không. Bà nói bị chân đau, đi lại khó khăn, bảo tôi cố gắng thêm.

Tôi biết bà cũng không thể làm khác. Chồng tôi không phải người vô tâm nhưng sau khi tôi nghỉ việc, áp lực tiền bạc dồn lên vai anh. Công việc của anh không thuận lợi, về nhà vợ chồng lại cáu gắt với nhau. Có hôm hai đứa cãi nhau chỉ vì một khoản tiền nhỏ. Tôi ôm con vào phòng, đóng cửa lại. Chồng ngồi ngoài, cả hai không ai nói thêm câu nào.

Bỏ người vừa giàu vừa gần nhà, tôi lấy chồng xa rồi bật khóc vì một điều - 1

Lấy chồng xa, đến khi sinh con tôi mới thấm lời mẹ dặn ngày cưới (Ảnh minh họa: HL).

Tôi nằm nhìn trần nhà, nước mắt cứ chảy. Nếu ở Hà Nội, có lẽ tôi đã chạy về với bố mẹ khóc một trận. Mẹ sẽ động viên, an ủi, nấu cho tôi món ngon, bế cháu để con gái được ngủ một giấc.

Còn ở đây, tôi phải tự xoay xở mọi thứ. Không có tiền thuê người giúp việc, một ngày của tôi cứ quanh quẩn với việc nấu nướng, dọn dẹp, giặt giũ, chăm con. Đêm xuống, hai vợ chồng lại thay nhau thức trông con. Người lúc nào cũng mệt mỏi, thiếu ngủ nên sức khỏe của tôi giảm sút.

Chị gái nhiều lần gọi hỏi bao giờ tôi đưa cháu về ngoại. Tôi chỉ cười, bảo khi nào chồng sắp xếp được sẽ về. Thực ra tôi muốn về lắm. Nhưng chi phí một chuyến bay cho hai mẹ con, rồi công việc của chồng... Nghĩ đến đó, tôi lại thôi.

Có những đêm thức bế con, tôi mở điện thoại xem ảnh bố mẹ. Tôi bắt đầu nhớ những điều trước đây từng cho là bình thường: Một bữa cơm mẹ nấu, tiếng bố gọi xuống ăn cơm, cuối tuần chị em rủ nhau đi uống cà phê, hay đơn giản là lúc mệt có thể chạy về nhà nằm lăn ra đó.

Ngày trước, tôi nghĩ lấy chồng chỉ cần yêu nhau là đủ. Bây giờ có con rồi, tôi mới hiểu cuộc sống hôn nhân còn có những ngày rất dài mà tình yêu không thể giải quyết hết. Nhất là khi hai vợ chồng còn trẻ, kinh tế khó khăn, con nhỏ và bố mẹ hai bên đều không thể ở cạnh.

Có những lúc cãi nhau với chồng, tôi khóc rất nhiều vì tủi thân. Không phải vì chồng đối xử tệ đến mức tôi muốn bỏ cuộc, mà vì trong những lúc yếu lòng nhất, tôi nhận ra mình chẳng có ai ở bên để bênh vực hay an ủi.

Đôi khi nhìn con ngủ trong căn phòng trọ chật chội, tôi lại nghĩ tới người đàn ông mà ngày trước mẹ từng giới thiệu. Nếu khi ấy tôi đừng vội chê anh lớn tuổi, đừng nghĩ rằng chỉ cần yêu là đủ, có lẽ bây giờ cuộc sống của tôi đã khác?

Phải chăng ngày trước, tôi đã quá tự tin khi nghĩ rằng lấy chồng xa, chỉ cần có tình yêu là có thể vượt qua tất cả?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Quyết định từ chối người đàn ông giàu có gần nhà để kết hôn cùng bạn trai kém 3 tuổi quê Bình Dương đã đưa người phụ nữ 29 tuổi gốc Hà Nội bước vào cuộc sống hôn nhân nhiều thử thách tại TPHCM. Sau khi rời thủ đô vào Nam, cuộc sống ban đầu của hai vợ chồng khá êm ấm nhờ nguồn thu nhập ổn định từ công việc truyền thông của người chồng. Tuy nhiên, bước ngoặt tài chính và tâm lý xuất hiện khi người vợ nghỉ việc sinh con, trong bối cảnh thu nhập không tăng nhưng hàng loạt chi phí phát sinh lại liên tục dồn dập. Áp lực sinh hoạt đắt đỏ khiến gia đình nhanh chóng phát sinh rạn nứt khi người chồng phải gánh vác toàn bộ kinh tế trong lúc công việc không thuận lợi. Thiếu vắng sự hỗ trợ từ gia đình ngoại ở xa và bố mẹ chồng lớn tuổi tại Bình Dương, người mẹ trẻ phải một mình xoay xở với công việc nhà cùng việc chăm con nhỏ. Những khoảnh khắc đưa con đi khám một mình hay những đêm thức trắng trông con khiến người phụ nữ mệt mỏi và kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Lời dặn dò của người mẹ năm xưa về việc tự lo liệu khi lấy chồng xa chỉ thực sự thấm thía khi các khoản chi tiêu cạn kiệt trước nửa tháng. Những mâu thuẫn bộc phát từ các khoản chi nhỏ cùng sự im lặng căng thẳng giữa hai vợ chồng càng làm không khí gia đình trở nên nặng nề. Dù rất muốn đưa con về thăm quê ngoại Hà Nội để giải tỏa áp lực, rào cản chi phí vé máy bay lại một lần nữa giữ chân người phụ nữ ở lại căn nhà thuê. Thực tế này phản ánh góc khuất phổ biến của nhiều phụ nữ khi lựa chọn kết hôn xa nhà mà chưa lường hết các áp lực kinh tế và sự thiếu hụt điểm tựa tinh thần. Hôn nhân dựa trên tình cảm là nền tảng quan trọng, song khả năng ứng phó trước bài toán tài chính và sự chuẩn bị tâm lý mới là yếu tố quyết định sự bền vững lâu dài.