Bỏ qua điều hướng

Iran bắt tàu ngầm không người lái của Mỹ:  Hệ quả khôn lường

Iran bắt tàu ngầm không người lái của Mỹ:  Hệ quả khôn lường
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Một tàu ngầm không người lái (UUV) tiên tiến của Hải quân Mỹ, mẫu Dive-LD do công ty Anduril sản xuất, đã rơi vào tay Iran gần eo biển Hormuz.

Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố đã "thu giữ một trong những tàu ngầm thông minh, không người lái và hiện đại nhất" của Mỹ trong một "chiến dịch tình báo và tác chiến phức tạp". Họ đồng thời cũng công bố hình ảnh và video cho thấy chiếc tàu ngầm không người lái (UUV) Dive-LD được trục vớt gần như nguyên vẹn.

Sự kiện này đánh dấu lần đầu tiên mẫu phương tiện lặn Dive-LD được ghi nhận triển khai thực tế trong xung đột Mỹ - Iran và đặt ra nhiều câu hỏi về hậu quả đối với an ninh khu vực và công nghệ quân sự.

Một quan chức Mỹ cho biết chiếc tàu ngầm "gặp sự cố kỹ thuật cách đây hơn một ngày" khi "thực hiện khảo sát vùng biển khu vực để hỗ trợ các hoạt động đang diễn ra". Quan chức này nhấn mạnh đây là "mẫu cũ, không thu thập dữ liệu nhạy cảm cũng như không mang theo bất kỳ thiết bị sonar hay radar bí mật nào". Tuy nhiên, vị quan chức không xác nhận hay phủ nhận việc Iran đã thu giữ được thiết bị.

Anduril, nhà sản xuất tàu ngầm không người lái Dive-LD, sau đó xác nhận việc mất một chiếc Dive-LD đang hoạt động trong khu vực. Người phát ngôn của công ty cho biết: "Dive-LD là một hệ thống tự hành có thể chấp nhận rủi ro tổn thất, nghĩa là nó được thiết kế ngay từ đầu để hoạt động trong những môi trường nguy hiểm, nơi việc mất phương tiện là một khả năng đã được lường trước".

Dive-LD có gì đặc biệt?

Dive-LD là một UUV cỡ lớn, dài khoảng 5,8m, đường kính 1,2m và nặng gần 3 tấn. Nó có khả năng lặn sâu tới 6.000m và hoạt động liên tục trên biển khoảng 10 ngày. Được phát triển bởi Dive Technologies (sau này được Anduril mua lại), Dive-LD được bàn giao cho Nhóm Phương tiện Lặn Không người lái số 1 (UUVGRU-1) của Hải quân Mỹ vào tháng 4/2025.

Thiết kế mô-đun của Dive-LD cho phép nó thực hiện nhiều nhiệm vụ quân sự, bao gồm: chuẩn bị dữ liệu về môi trường tác chiến (IPOE), tình báo, giám sát và trinh sát (ISR), tác chiến chống thủy lôi, và triển khai các vật thể dưới nước. Hải quân Mỹ đã sử dụng UUV để hỗ trợ rà phá thủy lôi của Iran tại eo biển Hormuz, một tuyến đường thủy huyết mạch thường xuyên bị đe dọa.

Các lực lượng Mỹ đã tăng cường sử dụng UUV và các phương tiện không người lái khác trong khu vực để đối phó với các mối đe dọa từ Iran. Financial Times gần đây đưa tin về việc Mỹ triển khai thợ lặn đặc nhiệm SEAL, tàu robot và các phương tiện chuyên dụng dưới nước để rà phá thủy lôi của Iran trong một chiến dịch kéo dài 4 tháng.

Việc triển khai Dive-LD trong hoạt động chống lại Iran cũng mang lại cơ hội thực tiễn để kiểm chứng năng lực mới của UUV và các chiến thuật liên quan, vốn có thể đóng vai trò quyết định trong những cuộc xung đột cường độ cao trong tương lai với đối thủ ngang hàng.

Iran bắt tàu ngầm không người lái của Mỹ:  Hệ quả khôn lường - 1

Hải quân Mỹ huấn luyện với tàu ngầm không người lái Dive-LD vào tháng 12/2024. (Ảnh: US Navy).

Hệ quả khôn lường

Mặc dù Anduril khẳng định Dive-LD được thiết kế để chấp nhận rủi ro tổn thất, việc Iran thu giữ nguyên vẹn thiết bị này vẫn là một sự kiện đáng kể. Iran từ lâu đã có lịch sử thu thập khí tài quân sự nước ngoài, đặc biệt là của Mỹ, để phục vụ công tác phân tích và sao chép công nghệ (kỹ thuật đảo ngược). Vụ thu giữ UAV RQ-170 Sentinel vào năm 2011 là một ví dụ điển hình.

Iran có thể chia sẻ "chiến lợi phẩm" này với các đối tác quốc tế, những quốc gia cũng đang tích cực phát triển UUV. Điều này có thể giúp các đối thủ của Mỹ nắm bắt thông tin về năng lực và hạn chế của công nghệ UUV tiên tiến.

Ngoài ra, vụ việc còn mang lại lợi ích tuyên truyền cho chính phủ Iran, vốn đang tận dụng triệt để không gian thông tin để đối phó với áp lực quân sự và kinh tế từ Mỹ. Việc các quốc gia thu giữ các phương tiện không người lái của nước ngoài không phải là mới, và những sự cố tương tự đã xảy ra với Iran vào năm 2022 liên quan đến phương tiện mặt nước không người lái (USV) Saildrone của Hải quân Mỹ.

Khi quy mô hoạt động bằng phương tiện không người lái của Mỹ tiếp tục mở rộng, nguy cơ bị thu giữ hoặc các tổn thất khác cũng sẽ tăng theo, đặt ra thách thức mới trong việc bảo vệ công nghệ và duy trì ưu thế quân sự.

Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố đã thu giữ một tàu ngầm không người lái của Mỹ trong chiến dịch tình báo và tác chiến được mô tả là phức tạp. Tehran đồng thời công bố hình ảnh, video cho thấy chiếc Dive-LD được trục vớt gần như nguyên vẹn, làm dấy lên chú ý đặc biệt trong giới quan sát quân sự. Theo Dân Trí, đây là lần đầu mẫu phương tiện lặn này được ghi nhận triển khai thực tế trong một xung đột Mỹ - Iran. Một quan chức Mỹ nói chiếc tàu gặp sự cố kỹ thuật hơn một ngày trước, khi đang khảo sát vùng biển khu vực để hỗ trợ các hoạt động đang diễn ra. Quan chức này khẳng định phương tiện thuộc mẫu cũ, không thu thập dữ liệu nhạy cảm, đồng thời không mang theo thiết bị sonar hoặc radar bí mật. Tuy nhiên, người này không xác nhận cũng không phủ nhận thông tin Iran đã thực sự thu giữ được chiếc tàu. Anduril, nhà sản xuất Dive-LD, sau đó xác nhận một phương tiện cùng loại đang hoạt động trong khu vực đã bị mất. Người phát ngôn công ty cho biết Dive-LD là hệ thống tự hành được thiết kế để chấp nhận nguy cơ tổn thất khi thực hiện nhiệm vụ tại những môi trường nguy hiểm. Tuyên bố này cho thấy việc mất phương tiện đã được tính đến trong thiết kế, nhưng không làm giảm ý nghĩa của khả năng thiết bị rơi vào tay đối thủ. Dive-LD thuộc nhóm UUV cỡ lớn, dài khoảng 5,8 mét, đường kính 1,2 mét và nặng gần ba tấn, với năng lực hoạt động đáng chú ý dưới mặt biển. Phương tiện có thể lặn sâu tới 6.000 mét, duy trì hoạt động liên tục trên biển khoảng mười ngày, phù hợp nhiều nhiệm vụ dài ngày. Dive Technologies phát triển hệ thống này trước khi được Anduril mua lại, sau đó bàn giao cho Nhóm Phương tiện Lặn Không người lái số 1 của Hải quân Mỹ vào tháng 4/2025. Thiết kế mô-đun giúp Dive-LD đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ quân sự, từ chuẩn bị dữ liệu môi trường tác chiến đến tình báo, giám sát và trinh sát. Phương tiện cũng có thể tham gia chống thủy lôi, đồng thời triển khai các vật thể dưới nước tùy yêu cầu nhiệm vụ. Sự linh hoạt đó biến UUV thành công cụ quan trọng trong những vùng biển nguy hiểm, nơi phương tiện có người lái phải đối mặt rủi ro lớn hơn. Hải quân Mỹ đã sử dụng các UUV để hỗ trợ rà phá thủy lôi của Iran tại eo biển Hormuz, tuyến hàng hải huyết mạch thường xuyên đứng trước nguy cơ bị đe dọa. Washington cũng tăng cường triển khai UUV cùng nhiều phương tiện không người lái khác nhằm đối phó với các hoạt động và mối đe dọa xuất phát từ Iran. Financial Times từng đưa tin Mỹ huy động thợ lặn đặc nhiệm SEAL, tàu robot và phương tiện dưới nước chuyên dụng trong chiến dịch rà phá kéo dài bốn tháng. Việc đưa Dive-LD vào hoạt động chống Iran đồng thời tạo cơ hội thực tiễn để Mỹ kiểm chứng năng lực UUV, cũng như các chiến thuật vận hành trong điều kiện xung đột. Những kinh nghiệm thu được có thể ảnh hưởng đáng kể tới cách các lực lượng quân sự chuẩn bị cho những cuộc đối đầu cường độ cao với đối thủ ngang hàng. Vì vậy, việc một phương tiện bị mất, đặc biệt nếu còn nguyên vẹn, có thể tạo ra những bài học ngoài dự kiến cho cả bên sử dụng lẫn bên thu giữ. Iran có lịch sử thu thập khí tài quân sự nước ngoài, nhất là thiết bị của Mỹ, nhằm phân tích và phục vụ hoạt động kỹ thuật đảo ngược. Vụ thu giữ máy bay không người lái RQ-170 Sentinel năm 2011 thường được xem là ví dụ điển hình cho cách Tehran khai thác những phương tiện đối phương để nghiên cứu công nghệ. Nếu Dive-LD thực sự nằm trong tay Iran, thiết bị này có thể trở thành nguồn thông tin hữu ích về năng lực, cấu trúc và giới hạn của UUV hiện đại. Iran cũng có thể chia sẻ phương tiện thu giữ với các đối tác quốc tế đang phát triển năng lực UUV, qua đó mở rộng tác động vượt khỏi phạm vi đối đầu song phương. Vụ việc đồng thời đem lại lợi ích tuyên truyền cho chính phủ Iran, trong bối cảnh nước này chịu sức ép quân sự và kinh tế từ Mỹ. Khi hoạt động bằng phương tiện không người lái tiếp tục mở rộng, nguy cơ bị thu giữ hoặc tổn thất sẽ tăng, đặt ra thách thức mới cho việc bảo vệ công nghệ và duy trì ưu thế quân sự.