UAV tiếp dầu MQ-25A Stingray xuất hiện trên boong tàu sân bay USS Nimitz (Ảnh: DVIDS).
Hải quân Mỹ vừa chính thức trao hợp đồng trị giá 562 triệu USD cho tập đoàn Boeing, đánh dấu bước chạy đà giai đoạn sản xuất ban đầu tốc độ thấp đối với máy bay tiếp nhiên liệu không người lái MQ-25A Stingray.
MQ-25A Stingray của Boeing sẽ trở thành máy bay tiếp nhiên liệu không người lái đầu tiên của Bộ Quốc phòng và là máy bay không người lái hoạt động trên tàu sân bay đầu tiên của Hải quân Mỹ.
Mẫu UAV này được thiết kế với mục tiêu chiến lược là tăng bán kính tác chiến của các tiêm kích F/A-18 Super Hornet trên tàu sân bay.
Theo báo cáo tháng 8 của Văn phòng Trách nhiệm giải trình Chính phủ (GAO), MQ-25A Stingray có khả năng cung cấp ít nhất 6.350kg nhiên liệu trong phạm vi 500 hải lý (900km), tương đương với lượng nhiên liệu bên trong của chính các máy bay Super Hornet.
Hợp đồng vừa ký kết bao gồm việc sản xuất 3 chiếc MQ-25A thuộc Lô 1 và cấp thêm kinh phí cho các linh kiện phục vụ 3 chiếc MQ-25A thuộc Lô 2. Hải quân Mỹ cho biết, những chiếc đầu tiên thuộc Lô 1 dự kiến sẽ được bàn giao vào năm 2029. Chương trình MQ-25 chính thức bao gồm tổng cộng 67 máy bay phục vụ tác chiến và 9 máy bay thử nghiệm.
UAV MQ-25 Stingray tiếp nhiên liệu trên không cho tiêm kích F/A-18 Super Hornet (Ảnh: Boeing).
Boeing đang đẩy mạnh sản xuất sau khi chương trình MQ-25 gặp một số trở ngại. Hải quân Mỹ đã hoàn tất chuyến bay thử nghiệm thành công đầu tiên của Stingray vào ngày 25/4, mặc dù sự kiện này diễn ra chậm hơn một năm so với kế hoạch ban đầu. Các chuyến bay thử nghiệm sẽ tiếp tục cho đến cuối năm nay.
Theo báo cáo, Lầu Năm Góc dự kiến mẫu UAV này có thể đạt khả năng tác chiến ban đầu vào năm 2029, chậm hơn 4 năm so với kế hoạch ban đầu.
Báo cáo cũng nhấn mạnh một cột mốc quan trọng đối với Hải quân: vào tháng 3, tàu sân bay USS Theodore Roosevelt đã trở thành tàu sân bay đầu tiên của Hải quân được trang bị Trung tâm Tác chiến Không quân Không người lái để hỗ trợ vận hành MQ-25A.
Chương trình Stingray của Hải quân đã trải qua một quá trình phát triển đầy phức tạp. Ban đầu, dự án này được định hướng là một loại UAV tàng hình có khả năng thực hiện nhiệm vụ trinh sát, giám sát, thu thập thông tin tình báo (ISR) và tấn công, với tên gọi là nền tảng "Giám sát và Tấn công trên không phóng từ tàu sân bay" (UCLASS).
Tuy nhiên, cả Lầu Năm Góc và Văn phòng Trách nhiệm giải trình Chính phủ (GAO) đều thúc ép Hải quân phải thu hẹp phạm vi của chương trình. Đến năm 2016, quân chủng này đã chuyển hướng trọng tâm từ nhiệm vụ tấn công và tình báo sang nhiệm vụ UAV hoạt động trên tàu sân bay, tập trung vào khả năng tiếp nhiên liệu.
Ưu thế của MQ-25A Stingray là nó có kích thước nhỏ hơn được trang bị kỹ thuật tàng hình khiến việc bắn hạ nó khó khăn hơn các máy bay tiếp dầu khác.
Hơn nữa MQ-25A Stingray có khả năng cất hạ cánh trên tàu sân bay giúp tăng cường đáng kể khả năng tấn công của hàng không mẫu hạm, xứng đáng là mảnh ghép vô cùng quan trọng.
Với các đối thủ, động thái mua sắm này cho thấy Hải quân Mỹ đang điều chỉnh lực lượng tàu sân bay để thích ứng với môi trường tác chiến ngày càng phức tạp, đặc biệt là các mối đe dọa từ vũ khí tầm xa và các hệ thống chống tiếp cận, trong đó có tên lửa đạn đạo vốn được mệnh danh "sát thủ tàu sân bay".