Bỏ qua điều hướng

Nghĩ về những người dám hy sinh tính mạng để cứu người

Nghĩ về những người dám hy sinh tính mạng để cứu người
Nguồn ảnh: Tuổi Trẻ

Câu chuyện về sự hy sinh của những người xả thân cứu người khác khiến chúng ta cảm động. Nhưng cảm xúc lay động cộng đồng ấy có lẽ sẽ nguôi ngoai dần theo thời gian, còn cuộc sống của gia đình, con cái họ thì vẫn tiếp tục.

- Ảnh 1.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm ký quyết định truy tặng Huân chương Dũng cảm cho Trung tá Trần Văn Tùng - Ảnh: TTXVN

Ngày 14-9, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm ký quyết định truy tặng Huân chương Dũng cảm cho Trung tá Trần Văn Tùng (nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 568, Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Hưng Yên, Quân khu 3, Bộ Quốc phòng).

Trước đó, sáng 14-9, Bộ Quốc phòng có quyết định truy thăng quân hàm trước thời hạn cho anh Tùng từ cấp bậc Thiếu tá lên Trung tá.

Sáng 12-9, tại khu vực cầu Bo, thuộc phường Trà Lý (Thái Bình cũ), nay là tỉnh Hưng Yên, Thiếu tá Trần Văn Tùng đã dũng cảm nhảy xuống sông cứu một thanh niên có ý định tự tử. Do dòng nước chảy xiết, Thiếu tá Tùng và người thanh niên bị cuốn trôi.

- Ảnh 2.

Giây phút người thân và đồng đội tiễn biệt Trung tá Trần Văn Tùng - Ảnh: THIÊN KHÔI

Câu chuyện về hành động dũng cảm của anh Tùng diễn ra cùng lúc khi chúng ta cũng đang chứng kiến tấm lòng của mọi người đang quyên góp hỗ trợ cô giáo mầm non Hoàng Thị Hiền.

Cô Hiền sinh năm 1994, là giáo viên Trường mầm non Phú Sơn, xã Nghĩa Hành, tỉnh Nghệ An.

Đầu giờ chiều 28-8, tại điểm trường Tân Lâm, một bé trai 2 tuổi bất ngờ chạy ra đường trong lúc xe tải đang đi tới. Phát hiện học sinh gặp nguy hiểm, cô Hiền chạy theo kịp kéo được cháu vào vị trí an toàn nhưng cô lại bị xe tải cán qua hai chân.

Do thương tích nặng, chân phải của cô bị giập nát. Dù nỗ lực cứu chữa nhưng do hoại tử, các bác sĩ đành phẫu thuật cắt cụt cẳng chân phải. Cô Hiền đang một mình nuôi hai con nhỏ 7 tuổi và 4 tuổi. Cả mấy mẹ con hiện đang sống nhờ nhà ông bà ngoại.

Ngày 9-9, Bộ Quốc phòng đã công bố quyết định tuyển dụng đặc cách chị Rơmah H'Thiêp (23 tuổi) vào Quân đội nhân dân Việt Nam.

Chị được phong quân hàm Thiếu úy quân nhân chuyên nghiệp và được biên chế công tác tại một đơn vị quân đội nhằm hỗ trợ gia đình với hai con nhỏ (4 tuổi và 1 tuổi) ổn định cuộc sống.

Chị Rơmah H'Thiêp là vợ của Hạ sĩ Kpă Thiêp (20 tuổi). Người lính ấy về nghỉ phép dịp cuối tháng 7-2026, trong lúc giúp bà con dựng trụ điện, khi người dân bị điện giật, bản thân bị văng ra ngoài trước nhưng anh vẫn tìm cách cứu hai người gặp nạn. Hành động của anh đã cứu sống được hai người dân nhưng anh đã hy sinh.

Những câu chuyện xả thân cứu người diễn ra liên tiếp trong thời gian qua khiến chúng ta thêm tin vào lòng tốt quanh ta.

Cô giáo Hiền khi được hỏi về hành động ấy đã nói "Ai trong hoàn cảnh ấy cũng đều làm như thế". Cô Hiền không có vài giây để cân nhắc thiệt hơn trước một chiếc xe tải đang lao tới.

Thiếu tá Tùng thậm chí đã hoàn thành phần việc thuyết phục, đã yên tâm rằng nạn nhân đồng ý để mình chở về nhà và chỉ trong khoảnh khắc, nạn nhân bất ngờ nhảy cầu, anh đã lao theo cứu mà không có thời gian để cân nhắc.

Câu chuyện về lòng tốt ấy lan tỏa đã lay động trái tim mọi người. Và sự hy sinh ấy cũng được tri ân bằng nhiều cách.

- Ảnh 4.

Thứ trưởng Nguyễn Thị Quyên Thanh thăm hỏi, động viên cô giáo Hoàng Thị Hiền tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức (Hà Nội) - Ảnh: MOET

Người vợ của người lính dũng cảm Kpa Thiêp đã được quân đội tạo điều kiện để có thể nuôi con. Nhưng chắc chắn sẽ không thể nào bù đắp cho những đứa con của chị hơi ấm người cha trên cả hành trình dài phía trước.

Hàng ngàn người cảm phục sự hy sinh và muốn chia sẻ hoàn cảnh, đã hỗ trợ hơn 3,5 tỉ đồng giúp cô Hiền nhưng với chặng đường dài trước mắt, chắc chắn cô sẽ vất vả gấp bội phần khi chỉ có một chân trái thương tật, còn chân phải đã bị cắt cụt.

Sự hy sinh và lòng dũng cảm của Thiếu tá Trần Văn Tùng đã được tôn vinh và ghi nhận nhưng khoảng trống anh để lại cho tổ ấm bé nhỏ của mình sẽ khó mà bù đắp được cho vợ, con anh. Vợ anh đã viết trên trang cá nhân của mình rằng "Gia đình tự hào về anh nhưng em cần anh. Các con cần anh. Gia đình cần anh…".

Ba câu chuyện về sự hy sinh tính mạng để cứu người xảy ra dồn dập chỉ trong một thời gian ngắn đã khiến chúng ta không chỉ dừng lại ở tầng cảm xúc xúc động hay khâm phục.

Trên báo Tuổi Trẻ, nhân viết về sự hy sinh của Thiếu tá Tùng, bạn đọc đã đặt vấn đề về việc nên có một vị trí nào đó trên các cây cầu để treo những chiếc phao nhằm kịp thời tung ra khi hữu sự. 

Và nếu có, cái góc được thiết kế ấy nên đặt theo tên của người có sự hy sinh lớn lao tác động tích cực đến cộng đồng. Đó cũng là một cách để tôn vinh lâu dài và nhắc nhở về sự hy sinh chứ không để những tấm gương ấy chỉ là biểu tượng nhất thời.

- Ảnh 5.

Ngày 11-9, tại Bệnh viện Hữu nghị Việt - Đức (Hà Nội), đại diện báo Tuổi Trẻ đã trao quà và danh hiệu Bạn đồng hành quanh tôi cho cô giáo Hoàng Thị Hiền - giáo viên Trường mầm non Phú Sơn, xã Nghĩa Hành, tỉnh Nghệ An - Ảnh: PHÚC TÀI

Ngày 11-9, đại diện báo Tuổi Trẻ đã đến bên giường bệnh của cô giáo Hoàng Thị Hiền để trao tặng "Giải thưởng Bạn đồng hành quanh tôi" - một giải thưởng tôn vinh những người đã hy sinh và cống hiến cho cộng đồng mà tờ báo duy trì hàng chục năm qua.

Niềm tin vào sự tử tế chắc chắn sẽ được củng cố mỗi khi một hành động tốt được đền đáp xứng đáng. Nhưng cũng có những sự đền đáp không gì bù đắp nổi. Ba câu chuyện về sự hy sinh của anh lính trẻ ở Tây Nguyên, cô giáo mầm non ở Nghệ An hay người sĩ quan ở Hưng Yên trong vài tuần qua là bằng chứng cho thấy vẫn còn những con người sẵn sàng đánh đổi cả phần đời còn lại cho một người xa lạ, không một giây cân nhắc thiệt hơn.

Sự xúc động dù rất lớn lao của cộng đồng, sau một thời gian sẽ nhường chỗ cho những câu chuyện thời sự khác. Liệu từ những sự hy sinh này, sự rung động của xã hội có được biến thành những cơ chế cụ thể và bền vững hơn: Quốc gia cần có một quỹ hỗ trợ dài hạn cho gia đình người hy sinh vì nghĩa cử cứu người (không chỉ một lần mà theo sát đến khi con cái họ trưởng thành) chứ không chỉ là sự quyên góp từ tấm lòng cộng đồng. 

Chúng ta cũng cần có chính sách bảo hiểm rủi ro cho những người phải hành động cấp bách, hy sinh tính mạng. Bởi cùng với sự cúi đầu trước người đã hy sinh, người ra đi sẽ an lòng hơn nếu cả cộng đồng có cách để bước tiếp bên cạnh những người thân mà họ để lại.

Và nếu có thể, chúng ta cũng rất cần có một giải thưởng cao quý mang tầm vóc quốc gia được mang tên một sự hy sinh tiêu biểu để tôn vinh họ - những người dám hy sinh tính mạng của mình giữa thời bình để gìn giữ sự sống cho người khác.

- Ảnh 6.Truy thăng quân hàm Trung tá đối với Thiếu tá Trần Văn Tùng

Bộ trưởng Bộ Quốc phòng ban hành quyết định truy thăng quân hàm sĩ quan trước thời hạn từ cấp bậc Thiếu tá lên Trung tá đối với đồng chí Trần Văn Tùng, thuộc Quân khu 3.

Sự hy sinh của Trung tá Trần Văn Tùng một lần nữa cho thấy lòng dũng cảm thường được quyết định trong khoảnh khắc, khi người cứu nạn không có thời gian cân nhắc thiệt hơn. Sáng 12-9, tại khu vực cầu Bo, phường Trà Lý, tỉnh Hưng Yên, anh lao xuống sông cứu một thanh niên có ý định tự tử nhưng cả hai bị dòng nước chảy xiết cuốn trôi. Ngày 14-9, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm ký quyết định truy tặng Huân chương Dũng cảm cho Trung tá Trần Văn Tùng, nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 568, Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Hưng Yên. Cùng ngày, Bộ Quốc phòng truy thăng quân hàm trước thời hạn cho anh từ Thiếu tá lên Trung tá, thể hiện sự ghi nhận đối với hành động quên mình cứu người. Trước đó, cô giáo mầm non Hoàng Thị Hiền, sinh năm 1994, cũng bất chấp nguy hiểm kéo một bé trai 2 tuổi khỏi đường đi của xe tải tại điểm trường Tân Lâm, xã Nghĩa Hành, tỉnh Nghệ An. Học sinh được an toàn, nhưng cô bị xe cán qua hai chân và phải cắt cụt cẳng chân phải do thương tích nặng, trong khi đang một mình nuôi hai con nhỏ 7 tuổi và 4 tuổi. Câu nói “Ai trong hoàn cảnh ấy cũng đều làm như thế” cho thấy lựa chọn cao đẹp ấy xuất phát từ trách nhiệm nghề nghiệp và lòng nhân ái tự nhiên. Hạ sĩ Kpă Thiêp, 20 tuổi, cũng đã hy sinh sau khi cứu sống hai người dân bị điện giật trong kỳ nghỉ phép cuối tháng 7-2026. Việc Bộ Quốc phòng tuyển dụng đặc cách vợ anh, chị Rơmah H'Thiêp, 23 tuổi, phong quân hàm Thiếu úy quân nhân chuyên nghiệp và bố trí công tác là một cách hỗ trợ thiết thực cho gia đình có hai con nhỏ 4 tuổi và 1 tuổi. Sự xúc động của cộng đồng có thể lắng xuống theo thời gian, nhưng việc tri ân chỉ trọn vẹn khi gia đình, con cái và những người mang thương tật vì cứu người được quan tâm lâu dài, bằng những chính sách cụ thể và bền vững.