Tôi gặp Phương trong ngày hội hỗ trợ tân sinh viên. Khi ấy, tôi là sinh viên năm cuối, còn em vừa nhập học. Tôi ấn tượng với cô gái có làn da trắng, vóc dáng mảnh mai và nụ cười luôn thường trực trên môi.
Hai tuần sau, chúng tôi tình cờ gặp lại ở câu lạc bộ tiếng Trung của trường. Những lần gặp gỡ, trò chuyện khiến tình cảm dần nảy nở. Vài tháng sau, tôi chủ động tỏ tình và được Phương đồng ý.
Sau khi tốt nghiệp, tôi bám trụ lại Hà Nội. Một phần vì muốn thay đổi cuộc sống, phần khác vì muốn tiếp tục đồng hành cùng Phương. Nhưng chưa được bao lâu, gia đình em xảy ra biến cố.
Bố Phương mất đột ngột sau tai nạn, mẹ mắc bạo bệnh bao năm nay, anh trai làm công nhân, thu nhập chẳng đáng là bao. Mất đi lao động chính, gia đình em gần như không còn khả năng lo cho việc học của Phương.
Chu cấp cho người yêu 3 năm đại học, tôi ngỡ ngàng khi ra trường, em không chọn tôi (Ảnh minh họa: Envato.com).
Sau tang lễ bố, Phương nói có lẽ em sẽ nghỉ học. Em sợ anh trai không thể gánh thêm học phí, tiền trọ và các khoản sinh hoạt ở Hà Nội. Nhìn người mình yêu đứng trước nguy cơ bỏ dở tương lai, tôi quyết định sẽ thay gia đình chăm lo cho em.
Mỗi tháng, tôi nhận lương 12 triệu đồng và dành ra 5 triệu đồng để chu cấp cho Phương. Số tiền còn lại, tôi phải chi tiêu dè sẻn mới đủ để trang trải những chi phí cơ bản của cuộc sống.
Phương cũng không phụ thuộc hoàn toàn vào tôi. Ngoài giờ học, em cũng đi làm thêm ở quán ăn, làm gia sư tại nhà. Nhìn người mình yêu vất vả, tôi càng yêu, càng thương. Tôi động viên em cố gắng vài năm, đến khi ra trường, cuộc sống sẽ khác. Mỗi lần như vậy, Phương đều ôm tôi xúc động: “Không có anh, không biết đời em sẽ thế nào?”.
Ba năm trời đằng đẵng, dù tôi có phải nhịn ăn cũng không để Phương chịu đói một bữa nào. Những ngày tháng vất vả rồi cũng dần qua. Phương tốt nghiệp ra trường, cầm trên tay bằng loại giỏi. Ngày cô ấy nhận bằng tốt nghiệp, tôi xin nghỉ làm một buổi, ôm hoa đứng đợi trước cổng trường.
Nhưng điều tôi nhận lại chính là nhìn thấy Phương bước lên ô tô của một người đàn ông lạ. Cái cách họ nhìn nhau, cười với nhau, và vòng tay anh ta đặt trên vòng eo Phương khiến tôi chết lặng.
Tối hôm đó, trong căn phòng trọ nhỏ, Phương cúi đầu rơi nước mắt. Hóa ra, gã đàn ông kia là sếp nơi em thực tập, đã góa vợ. Anh ta đã nâng đỡ em rất nhiều, cả về công việc lẫn vật chất. Ban đầu, em từ chối vì đã có người yêu. Nhưng mưa dầm thấm lâu, khi anh ta vung tiền mua sắm quần áo đắt đỏ, mua cả thuốc thang về tẩm bổ cho mẹ em ở quê, Phương đã xiêu lòng.
Tôi bật cười chua chát nhìn người con gái mình đã yêu bằng cả trái tim. Tình yêu là gì, cuối cùng cũng thua trước sức mạnh của tiền bạc. Mấy năm qua, tôi làm việc không có ngày nghỉ, chắt chiu từng đồng để lo cho em. Tôi cứ nghĩ mình đang vun vén cho tương lai của cả hai, ngờ đâu ngày em cầm tấm bằng đại học cũng là lúc tôi bị gạt ra khỏi tương lai ấy.
Phương níu tay tôi khóc lóc, xin cho em một cơ hội vì em biết người thực sự yêu thương em suốt những năm qua chỉ có tôi. Nhưng đứng trước những giọt nước mắt ấy, lòng tôi giờ đây chỉ là một khoảng trống thênh thang.
Tôi tin Phương từng yêu mình, nhưng tôi cũng hiểu rằng, tình yêu thôi thì không đủ để giữ chân một người. Tôi nhẹ nhàng gỡ tay Phương ra, bảo rằng: “Thôi em ạ, chuyện chúng mình kết thúc ở đây là được rồi.”
Ngồi một mình trên chiếc giường chật hẹp, tôi nhận ra, kể từ khi ra trường, tôi còn chưa báo hiếu bố mẹ một đồng nào. Vừa đi làm đã dính vào yêu đương, số tiền kiếm được đều đem lo cho bạn gái để nhận về một tấm lòng bạc phếch.
Đời người còn dài, ai rồi cũng phải học cách bước tiếp. Và dù đau đớn nhưng tôi không hề nuối tiếc cuộc tình này. Bởi tôi tin, mình xứng đáng có một tình yêu chân thành, tốt đẹp hơn.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.